Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 812: CHƯƠNG 812: LÂY NHIỄM VIRUS

Nhìn bên trong phòng cấp cứu vội vội vàng vàng, còn phát ra từng đợt âm thanh thảo luận của các “chuyên gia”, Tần Thiên lập tức dự cảm được chuyện xuất hiện biến hóa.

“Kẹt kẹt.”

Cánh cửa kính trong suốt được đẩy ra từ bên trong, một bác sĩ được cho là bác sĩ nổi tiếng quốc tế trước mạt thế bước ra, nhìn lên nhìn xuống Tần Thiên và Arthur.

“Các cậu, người bệnh có nhiễm phải loại mẫu chất lỏng này không?”

“Có!”

Arthur nghe vậy, lập tức lấy ra một ống nghiệm từ nhẫn không gian. Bên trong ống nghiệm là chất lỏng màu vàng sền sệt, giống như dầu trơn nhiễm chút ánh sáng quỷ dị.

“Tình huống thế nào rồi?”

Nhìn thấy bác sĩ nhận mẫu chất lỏng trên tay Arthur, Tần Thiên lập tức hỏi.

“Bước đầu phỏng đoán là lây nhiễm virus tạo thành hôn mê ngoài ý muốn. Tình huống cụ thể thì chúng tôi còn cần nhiều thời gian theo dõi hơn.”

“Thuốc trị liệu thì sao? Thuốc trị liệu chắc là sẽ có tác dụng chứ?”

Ở thời mạt thế, tác dụng của thuốc trị liệu rõ như ban ngày, nhưng thuốc trị liệu cũng không phải vạn năng. Thuốc trị liệu cũng rất khó hoàn toàn giải quyết bệnh trạng lây nhiễm một số virus vi khuẩn linh tinh.

Bác sĩ nhẹ nhàng lắc đầu, cũng không trả lời thẳng câu hỏi của Tần Thiên, chỉ quay người trực tiếp đi đến phòng xét nghiệm bên cạnh.

Lần này, thậm chí không cần người khác giải thích, Tần Thiên và Arthur đã dự cảm được, Tần Thi Viện có thể đã xuất hiện tình huống khó giải quyết nào đó.

……

Chờ đợi luôn là nôn nóng.

Trong phòng cấp cứu to lớn, vô số chuyên gia giáo sư cố gắng hết sức để khiến Tần Thi Viện tỉnh lại.

Nhưng chỉ vô dụng.

Sau đó, các nhân viên y học này đã thay đổi hướng nghiên cứu và bắt đầu nghiên cứu thành phần cũng như hiệu quả cụ thể của dịch nhầy.

Đương nhiên, cũng vô dụng…

Người hiểu rõ thì đều sẽ biết bệnh trạng của Tần Thi Viện là bởi vì Hạt giống hủy diệt gây ra. Mà người không hiểu rõ, thì cho dù như thế nào cũng không liên tưởng đến Hạt giống hủy diệt —— bọn họ thậm chí cũng không biết Hạt giống hủy diệt là thứ gì!

Trong hoàn cảnh hỗn loạn và lo lắng này, Tần Thi Viện từ từ mở mắt dưới sự bất lực của bác sĩ.

“Anh, Arthur.”

Tần Thi Viện nhìn thấy hai người quen thuộc trước mặt, khóe miệng miễn cưỡng nở nụ cười.

Sắc mặt tái nhợt, cộng thêm sự nhu mì nhìn thấy mà thương, khiến trong lòng Tần Thiên và Arthur run lên mãnh liệt.

Chuyện tới bước này rồi, Tần Thiên và Arthur tất nhiên sẽ không ôm suy nghĩ “chỉ là sợ máu mà thôi” nữa.

“Thế nào rồi? Có chỗ nào khó chịu không?”

Nghe thấy lời nói quan tâm của Tần Thiên, Tần Thi Viện chậm rãi gật đầu.

“Em đói quá…”

Arthur phụ trách ra ngoài mua một ít đồ ăn mà Tần Thi Viện thích ăn, còn bữa tối dưới ánh nến của hai người tất nhiên là bị Arthur ném ra sau đầu rồi.

Mà Tần Thiên an ủi đơn giản Tần Thi Viện vài câu, sau đó quay người đi vào phòng xét nghiệm ở cách vách.

“Tra ra là vấn đề gì chưa?”

Tần Thiên bắt được một giáo sư đầu tóc hoa râm, anh ta nôn nóng hỏi.

Nhìn thấy vẻ sợ hãi nhàn nhạt trong ánh mắt có vẻ bình tĩnh của Tần Thiên trước mặt, vị giáo sư già bỏ qua động tác có chút bất lịch sự của Tần Thiên, giọng điệu bình tĩnh đáp lại.

“Trước tiên cậu đừng nôn nóng. Theo phán đoán sơ bộ của chúng tôi, chắc đó là dịch nhầy dính vào cơ thể, gây ra nhiễm vi rút ở mức độ nhất định. Kết quả nghiên cứu sâu hơn, chúng tôi vẫn chưa đưa ra kết luận, nhưng…”

Giáo sư già nói đến đây, dường như chột dạ nhìn Tần Thiên.

“Chúng tôi chưa từng gặp chủng loại và hiệu quả của loại vi rút này. Hiện giờ viện trưởng của bệnh viện hạng nhất đã đến Viện khoa học để yêu cầu hỗ trợ, nhưng theo phỏng đoán của tôi thì tình hình có lẽ không khả quan…”

“Tốt nhất cậu nên chuẩn bị tâm lý.”

Giáo sư già nói xong, lập tức không để ý tới Tần Thiên ngây ra như phỗng nữa, ông ta nhanh ra khỏi khỏi phòng xét nghiệm.

Tần Thiên chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, thậm chí cũng không biết mình đã rời khỏi phòng xét nghiệm như thế nào.

“Tốt nhất cậu nên chuẩn bị tâm lý.”

“Tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý…”

“Chuẩn bị tâm lý…”

Câu cuối cùng của giáo sư già dường như hóa thành vô số hồi âm đinh tai nhức óc, ầm vang rung động bên tai Tần Thiên.

Không biết qua bao lâu, mãi đến khi Arthur ở bên cạnh vỗ bả vai Tần Thiên.

“Hình như là người của viện khoa học tới…”

Hai mắt Tần Thiên vô hồn ngẩng đầu lên, liếc mắt một cái liền nhìn thấy một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, khoác áo blouse trắng.

Người đàn ông cao gầy, trên mặt đeo một cặp kính gọng vàng, khí chất cả người lạnh lùng giống con mọt sách, nhưng thân phận của người này lại cao dọa người.

“Đây là viện trưởng của viện khoa học, tiến sĩ Ngụy Thiên.”

Viện trưởng của bệnh viện quân y hạng nhất giới thiệu với Tần Thiên và Arthur.

Ngụy Thiên nhìn Tần Thiên và Arthur, mặt vô biểu cảm gật đầu, mồm mép ngược lại không chậm.

“Hai vị yên tâm đi. Tư lệnh Lâm đại khái đã biết chuyện lần này. Đối với các nạn nhân của cuộc tấn công lần này, quân đội chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để đền bù.”

Ngụy Thiên nói tiếng phổ thông xong, mang theo một số lượng lớn nhân lực, từng nhóm tiến vào phòng cấp cứu và phòng xét nghiệm, lập tức bắt đầu công tác nghiên cứu.

Đương nhiên……

Ngụy Thiên tới đây là thật sự nghiên cứu chứng bệnh của Tần Thi Viện hay là còn ôm mục đích khác……

Đó là chuyện mà chỉ có Lâm Hải Phong và Ngụy Thiên mới biết……

……

Chương 812 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!