Lần này, Đường Hạo Phi chép miệng, bất đắc dĩ nhìn về phía Văn Vũ, sau đó nhẹ nhàng lắc lắc cái ống mềm trên tay.
“Haizz… Giao cho tôi đi…”
Văn Vũ thở dài.
Giúp đỡ Tần Thi Viện vận chuyển hạn mức tố chất thân thể tối đa cũng có nghĩa là Đường Hạo Phi bị giữ lại ở đây.
Tất nhiên, trong trường hợp có những vấn đề quan trọng xảy ra thì Đường Hạo Phi có thể tạm dừng để đi giải quyết công việc trước.
Nhưng bây giờ có Văn Vũ ở đây thì Đường Hạo Phi không cần phải làm thế nữa.
Đường Hạo Phi cứu Tần Thi Viện - đây là hỗ trợ. Vậy thì khi Đường Hạo Phi gặp chút chuyện phiền toái thì Văn Vũ cũng sẽ giúp trở lại. Đây vừa là làm việc nghĩa, vừa là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề.
Văn Vũ muốn mau chóng giải quyết những chuyện vỡ vẩn này càng sớm càng tốt, sau đó…
Nhanh chóng rời khỏi Yến Kinh!
Văn Vũ có thể nhìn thấy được, chỉ cần có Lâm Hải Phong ở đây thì nơi tập trung Yến Kinh chính là một hố phân, bên trong đầy là dòi bọ khiến người ta buồn nôn!
Đường Hạo Phi thấy Văn Vũ tự giác gánh vác công việc này thì khẽ cười.
“Tạm thời cậu không cần để ý đến siêu cấp bảo địa của thành phố Thiên không vĩnh hằng. Tôi sẽ cho cậu quyền hạn dịch chuyển tức thời, cậu đến Berlin một chuyến xem tình hình thế nào và giải quyết vấn đề ở đó.”
“Đúng rồi, cậu có cần thêm mấy cao thủ không?”
Văn Vũ lắc đầu.
“Không cần, một mình tôi đi là được. Nếu còn chuyện gì cần xử lý thì cứ nói với tôi, tôi giúp anh xử lý, chuyện bên này quan trọng hơn.”
Đường Hạo Phi gật đầu đáp lại.
Sau đó, Văn Vũ nhìn Tần Thiên và Arthur.
“Có chuyện thì thì nhớ gọi cho tôi.”
“Biết rồi.”
Bàn giao xong mấy chuyện, Văn Vũ xoay người rời khỏi phòng cấp cứu.
…
Trong phòng cấp cứu nhất thời yên tĩnh đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi.
Tần Thiên, Arthur, Đường Hạo Phi, Ngụy Thiên, và cả Tần Thi Viện đang nằm mê man trên giường.
Đó là tất cả những người ở trong phòng cấp cứu nhỏ bé này.
Mấy người trong đó cũng chia làm ba tổ.
Tần Thi Viện, Tần Thiên và Arthur một tổ.
Đường Hạo Phi một tổ.
Ngụy Thiên một tổ.
Tần Thiên, Arthur và Đường Hạo Phi không quen biết nhau, thế nên cũng chẳng tìm được chủ đề gì để nói chuyện.
Im lặng một lát, Tần Thiên rốt cuộc cũng quay đầu, cảm kích nói với Tần Thiên.
“Thực sự cảm ơn…”
Đường Hạo Phi mỉm cười lắc đầu.
“Không cần phải cám ơn tôi.”
Mấy người xa lạ thông qua câu cảm ơn đơn giản và lịch sự đã có thể dựng lên một cây cầu giao tiếp ngắn ngủi.
Thực ra, lý do khiến mọi người cảm thấy lúng túng như vậy là vì thực lực chênh lệch quá nhiều. Tần Thiên không biết Đường Hạo Phi là người như thế nào nhưng thực lực của anh ta lại rõ như ban ngày. Hơn nữa, Đường Hạo Phi bây giờ lại đang cứu mạng em gái Tần Thiên!
Tần Thiên chỉ sợ mình nói gì xúc phạm đến Đường Hạo Phi, Đường Hạo Phi không lo chuyện này nữa thì sẽ rất lúng túng…
May mà Đường Hạo Phi không phải loại người như vậy. Trên thực tế, Đường Hạo Phi còn là người nói nhiều.
“Cô ấy là Tần Thi Viện đúng không? Em gái ruột của anh à?”
Đây chỉ là tìm chủ đề để nói chuyện thôi. Dựa vào thực lực của quân đội và Đường Hạo Phi thì có khi bọn họ còn biết về Tần Thiên nhiều hơn Tần Thiên!
Chỉ là những câu hỏi đơn giản nhưng lại ẩn chứa những kỹ xảo bên trong.
Tần Thiên rất tự nhiên trả lời.
“Đúng vậy, cô ấy là em gái ruột của tôi.”
“Vậy còn kỵ sĩ kia thì sao? Có quan hệ gì với hai người thế? Tôi thấy anh ta rất lo lắng cho em gái anh.”
“Tôi đang theo đuổi Tần Thi Viện.”
Arthur trả lời, hơn nữa cũng không có ý trốn tránh gì.
Có lẽ Tần Thiên cũng đã âm thầm chấp nhận mối quan hệ giữa Arthur và Tần Thi Viện.
Đường Hạo Phi nghe thế thì chậm rãi gật đầu.
“Đúng là một cô gái hạnh phúc.”
Lời này là thật, có anh trai là trình tự số 4, bạn trai là trình tự số 15. Nếu như không phải Tần Thi Viện từ khi sinh ra đã mờ nhạt thì có lẽ đã được hai người đàn ông mạnh mẽ Tần Thiên và Arthur bồi dưỡng trở thành cấp năm đỉnh phong rồi.
“Chuyện đó… Tôi muốn hỏi anh một chuyện…”
Tần Thiên hơi do dự.
“Chuyện gì?”
“Tôi nghe Văn Vũ nói chuyện này do Lâm Hải Phong giở trò quỷ?”
Câu hỏi này rất sắc bén, hơn nữa còn phá hoại bầu không khí. Bởi vì dù sao thì Đường Hạo Phi và Lâm Hải Phong cũng xem như cùng một phe.
Nhưng cái gai trong lòng quá sâu…
Đường Hạo Phi ngẩng đầu nhìn Tần Thiên, sau đó khẽ lắc đầu, nói một câu không liên quan gì đến câu hỏi của anh ta.
“Anh yêu em gái mình chứ?”
…
Câu hỏi đột ngột không ai chuẩn bị kịp.
Nhưng cũng không ai để ý đến những chi tiết nhỏ này.
Đường Hạo Phi không trả lời câu hỏi của Tần Thiên có lẽ chỉ đơn giản là không muốn trả lời. Bây giờ Tần Thiên đang chịu ơn của Đường Hạo Phi, câu hỏi vừa rồi có thể khiến Đường Hạo Phi khó xử, thế nên anh ta không muốn trả lời cũng là chuyện hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Nhưng Tần Thiên lại không thể làm ngơ trước câu hỏi của Đường Hạo Phi!
Thế nên, Tần Thiên gật đầu.
“Tôi rất yêu em gái mình.”
Chương 822 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]