Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 831: CHƯƠNG 831: VÔ ĐỀ 1

Sau khi ngắt liên lạc với Tần Thiên thì Tinh cũng đã bay đến bầu trời Berlin.

Văn Vũ chỉ huy Tinh hạ cánh xuống đất. Vừa mới tiếp đất thì một nhóm binh lính vũ trang đầy đủ lập tức xông tới, chĩa súng về phía Văn Vũ.

Đám người này sợ Văn Vũ bắt cóc thủ tướng “đáng yêu và đáng kính” của mình.

Văn Vũ thả Merkel mặt mũi tái mét xuống, sau đó không để ý đến những uy hiếp gần trong gang tấc này mà lôi bộ đàm ra.

“Bíp… bíp…”

Máy bộ đàm vang lên hai tiếng rồi lập tức được kết nối.

“Camille?”

“Alo, Văn Vũ à? Có chuyện gì thế?”

Theo những gì Văn Vũ biết thì Camille ở Tây Ban Nha, mà khoảng cách giữa Tây Ban Nha và Đức không xa. Là một trong những thành viên của tiểu đội của mình (mặc dù từ sau khi trận đấu xếp hạng trình tự thì Văn Vũ chưa từng gặp lại Camille). Nhưng bây giờ đã đến Đức, Văn Vũ cảm thấy mình nên chào hỏi Camille một chút, nhân tiện hỏi thăm vài chuyện…

Tuy nhiên, âm thanh bên phía Camille hơn ồn ào, giống như có đủ loại động vật đang gào thét xung quanh cô ta…

“Bây giờ cô đang ở Tây Ban Nha phải không?”

“Đúng vậy.”

“Ừ, thông báo với cô một chuyện, không cần đến Yến Kinh nữa, chúng tôi chuẩn bị rời khỏi Yến Kinh rồi.”

“Ồ, tôi biết rồi, vậy mọi người đến Tây ban Nha đi. Tôi tìm được một nơi rất tốt…”

Những lời thần thần bí bí của Camille cũng không khơi gợi được sự tò mò của Văn Vũ. Những chuyện xảy ra gần đây đã khiến Văn Vũ vô cùng bực bội và phiền lòng…

“Chờ chúng tôi rời khỏi Yến Kinh rồi nói tiếp.”

“Được… Nếu không có nơi nào để đi thì nhớ đến tìm tôi…”

“Ừ, hẹn gặp lại.”

Sau khi ngắt liên lạc, Văn Vũ nhanh chóng ném những lời Camille nói ra sau đầu - Nơi tốt? Có thể tốt thế nào chứ? Theo quan điểm của Văn Vũ, thế giới này từ lâu đã chẳng còn nơi nào tốt nữa rồi!

Tiếp đó, Văn Vũ hướng mắt sang phía Merkel và hai người vệ sĩ bên cạnh.

“Được rồi, chuyện của tôi đã giải quyết xong. Bây giờ đến lúc tôi thực hiện lời hứa của mình.”

“Có cần chúng tôi làm gì không?”

“Có biết hét 666 không? Bảo các chiến sĩ của bà đứng trên tường thành cổ vũ cho tôi…”

(666: Ngôn ngữ mạng, dùng để khen người khác, tán thưởng sự lợi hại của người khác)

Nước Đức so với Hoa Hạ thực sự là không lớn.

Nhưng suy cho cùng thì Đức cũng là một quốc gia. Nhất là trong trường hợp ma tai hoành hành ngày càng nghiêm trọng, Văn Vũ cũng không dám chắc mình có thể tự do chạy loạn khắp cả nước.

Bởi vì lí do rất đơn giản, thực lực tổng thể của Ma tộc vượt xa con người. Mặc dù chủ nhân và ý chí trái đất đã tạo ra đẳng cấp xiềng xích để những con Ma tộc có thực lực cấp năm trở lên không thể đi qua cánh cửa Ma giới, nhưng ai mà biết những con Ma tộc cấp năm có con nào quái thai như Đường Hạo Phi và Văn Vũ không!

Loài người có chức nghiệp Hồn sư và Đứa con của trái đất. Vậy thì tại sao Ma tộc không thể có Ma sư hoặc là Đứa con của Ma giới?

Văn Vũ gọi hết bốn con hồn sủng của mình ra. Xuất phát từ vấn đề an toàn, Văn Vũ để Độc Nhãn, Tinh và Victor một tổ, mình và Vô Diện một tổ. Sau đó, Văn Vũ dẫn dắt bốn con hồn sủng tiến đến Berlin.

Từ sau khi cánh cửa Ma giới mở ra, một lượng lớn ma khí đã tràn đến trái đất. Các thành phần trong không khí vô cùng hỗn tạp, khiến tốc độ biến dị của các sinh vật trên trái đất càng lúc càng nhanh hơn.

Văn Vũ dẫn theo Vô Diện lúc này đã biến thành Đường Hạo Phi vừa càn quét đám ma vật vừa quan sát tốc độ biến hóa của các sinh vật trên trái đất.

Sinh mệnh, luôn là thứ đặc sắc mà kiên cường.

Nước Đức chỉ có một nơi tập trung là Berlin. Tuy vậy, theo quan sát thực tế của Văn Vũ thì số người sống sót đang lưu lạc bên ngoài không ít, hơn nữa, hầu hết những người này là người có thực lực khá mạnh mẽ. Ở một nơi bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi thảm họa như vậy mà vẫn có thể sống được bên ngoài nơi tập trung, chỉ riêng điều này cũng đã có thể tưởng tượng được thực lực của bọn họ.

Những người này tập trung lại thành từng nhóm lớn nhóm nhỏ, ở nơi hoang dã, ở trong thôn làng, ở những thành phố rách nát… Thành lập từng cứ điểm, kiên cường tồn tại theo cách riêng của mình…

Hơn nữa, những sinh vật nhỏ bé cũng đã bắt đầu những biến dị sơ bộ, chẳng hạn như thảm thực vật, những con côn trùng, những con thú biến dị… thực sự có thể gộp thành một trận chiến!

Nhưng nước Đức lại không có ai có thể tập hợp năng lực của những người hành động đơn lẻ và những sinh vật biến dị này.

Văn Vũ ngồi xổm xuống đất, không để ý đến chém giết phía trước mà nhìn chằm chằm sinh mệnh dưới chân.

Đó là một con côn trùng có tạo hình vô cùng kỳ lạ…

Đại khái to bằng bàn tay Văn Vũ, hai chân sau trong số tám chân đã sản sinh biến hóa, biến thành hai chân cứng cáp. Hai chân này chống đỡ sức nặng cả cơ thể, khiến con côn trùng này có thể đứng thẳng người lên.

Các chân trước giống như những con dao sắc nhọn phát ra ánh sáng lạnh lẽo. Lúc này, con côn trùng đang vung vẩy các chân trước mặt Văn Vũ, nhe nanh múa vuốt.

Từ những làn sóng tinh thần hỗn loạn, Văn Vũ có thể hiểu được con côn trùng này đang muốn đe dọa mình.

Văn Vũ nhẹ nhàng nhéo vào thân thể nó. Sức mạnh từ cơ thể truyền ra không hề tương xứng với kích thước càng khiến Văn Vũ thêm tò mò.

Con côn trùng bé nhỏ này vậy mà có sức mạnh như một người trưởng thành bình thường!

“Vô Diện, bắt một con ma vật yếu nhất.”

Chương 831 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!