Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 837: CHƯƠNG 837: HẢI VƯƠNG LÊN BỜ 2

Binh lực và đẳng cấp này, e là đủ để lập chiến đội với khu tập trung Yến Kinh, tung đòn tạo một cuộc chiến.

Nhưng khi thấy vẻ mặt của Phương Bạch không dễ coi, Đường Hạo Phi đứng bên cạnh cũng nhắc nhở một câu.

“Ngài Hải Vương, khu vực Yến Kinh đã sắp xếp doanh trại cho Hải tộc, chính là ở trong khu thành phố Thiên Tân, không biết ngài Hải Vương có suy nghĩ gì khác không?”

Hải Vương dửng dưng xua tay.

“Mọi chuyện đều nghe theo sự sắp xếp của ngươi. Ta dẫn 10 tên loài người của mình tới Yến Kinh thì đủ rồi!”

Thực lực của Hải Vương, cộng thêm 7 tên đỉnh cao cấp 5 của bộ tộc Hải Vương và 3 tên thần thú chủng của bộ tộc Hải Vương. Thực lực này, dùng trong chuyện ‘liên minh’ đã là dao trâu mổ gà.

Ước tính, sau khi thấy quân đội tiến hành nghi thức chào đón với màn bắn súng chào ở vịnh Bột Hải. Hải Vương cũng bày tỏ sự tôn trọng đối với buổi lễ liên minh - một buổi liên minh mà thôi.

Không cần phải đưa quá nhiều nhân lực vào kinh, giống như khai chiến vậy.

2 bên đạt được nhận thức chung ‘rất vui vẻ’. Còn Phương Bạch, tuy không biết Đường Hạo Phi và mình là một giuộc, nhưng cục diện lúc trước đã bị Hải Vương và Đường Hạo Phi giải quyết xong. Phương Bạch cũng không có tư cách nói gì nữa. Anh ta dứt khoát đưa Hải tộc và quân đội đi về phía Yến Kinh.

“Tùng, tùng tùng.”

3 tiếng gõ cửa dồn dập.

“Mời vào.”

Văn Vũ đang nằm trên ghế sofa, vừa nghịch da bụng, mắt của Độc nhãn lim dim, vừa nói với bên ngoài.

“Rắc rắc.”

Có tiếng kéo cửa, Dương Hoằng đi vào, thấy Tinh và Victor chạy lung tung trong phòng khách, lại thấy dáng vẻ Văn Vũ đang nằm chán chường, chậm rãi nói.

“Đại ca, Hải Vương vào kinh rồi.”

Văn Vũ tỏ ra vô cảm và gật đầu, tuỳ tiện nhắc một câu.

“Đừng tham gia náo nhiệt.”

“Đại ca, anh không tò mò với Hải Vương hả? Chúng ta cũng chưa từng gặp bộ tộc Hải Vương gì đó có vẻ ngoài thế nào?”

Thấy Dương Hoằng náo nức muốn thử, trong lòng tên nhóc này e là tò mò về cái gọi là bộ tộc Hải Vương. Nhưng cộng thêm hôm qua đối mặt với biểu hiện ‘rút khỏi Yến Kinh’ của Văn Vũ, e là những câu hỏi vô bổ của Dương Hoằng là biểu hiện cho thái độ và lòng trung thành của anh ta.

Nghe Dương Hoằng nói vậy, Văn Vũ quay đầu, vẻ mặt kỳ lạ nhìn Dương Hoằng. Sau đó, anh chỉ vào tivi trước phòng khách.

“Có phải cậu chưa từng dùng qua cái này?”

Bỗng dưng Dương Hoằng bất ngờ…

Khu tập trung Yến Kinh, là khu tập trung lớn nhất sau mạt thế, vốn không chỉ thể hiện ở nhân khẩu và vũ lực.

Cuộc sống ở khu tập trung Yến Kinh, nghiêm túc mà nói, cũng không khác gì sống ở một thành phố lớn trước mạt thế - Đương nhiên, đây dành cho những người có thực lực nhất định, mục tiêu cụ thể, giống như có một căn nhà ở Yến Kinh trước mạt thế vậy.

Điện, tài nguyên nước, có truyền hình cáp, thậm chí Internet, đã được triển khai ở khu tập trung Yến Kinh.

Quân đội thậm chí còn thành lập một đài truyền hình đặc biệt phục vụ cho việc vui chơi, giải trí hàng ngày của ‘bộ tộc có nhà’.

Đối với sự kiện trọng đại hôm nay có thể thay đổi kết cấu Trái đất, ảnh hưởng đến tiến trình lịch sử, không có lý do gì để đài truyền hình không phát sóng trực tiếp. Dù gì, bạn không thể chỉ trông ngóng bộ tộc có nhà, tại sao lý do quái quỷ gì mới gặp Hải Vương, đi chen chúc với đám dân tị nạn.

Lỡ như xảy ra xung đột gì, không phải là vả mặt của Yến Kinh ư!

Hướng dẫn Tinh bật tivi lên.

Chương trình truyền hình chỉ có một kênh đã trở thành cách duy nhất để Văn Vũ giải trí.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, những gì đang phát trên màn hình TV chính xác là buổi truyền hình trực tiếp cảnh Hải Vương vào kinh.

Một nữ phóng viên có vẻ ngoài xinh đẹp, dưới sự bảo vệ của quân đội, đã nói trước hàng loạt ống kính, các bản thảo đã viết sẵn, nào là ‘từng bước nhỏ của Hải Vương là bước lớn của loài người’, ‘thời khắc chứng kiến kỳ tích’, ‘tương lai tốt đẹp’.

Vẻ mặt phấn khích đó, Văn Vũ thấy mà xấu hổ muốn mắc chứng ung thư luôn.

Sau khi tới mạt thế, làm phóng viên cũng không dễ, không những cần phải có tài ăn nói, còn phải có nhan sắc, còn phải có kỹ năng diễn xuất, có thể lên giường với người khác.

“Cuộc sống không dễ dàng mà…”

Nghe Văn Vũ thở dài như thế, Dương Hoằng thấy lạ nên quay đầu nhìn cậu.

“Cuộc sống của anh sao lại không dễ dàng, cuộc sống của anh phóng khoáng biết chừng nào…”

Dương Hoằng thầm nhận xét một câu.

Bất kể lúc nào, mấy thứ như tivi, Internet, đều thuộc về công cụ tốt nhất để những kẻ cầm quyền kiểm soát tư tưởng của người dân, nhất là những đài truyền hình của chính phủ, bạn đừng mong nhìn thấy sự thật.

Cho nên, lúc này Văn Vũ và Dương Hoằng, tính luôn cả Tần Thiên và Vương Phúc Tài bị Dương Hoằng gọi tới, đều không bận tâm đến lý thuyết sáo rỗng của đám phóng viên có vẻ ngoài xinh tươi như hoa. Họ vừa ăn đồ ăn, vừa uống bia, vừa chờ sự xuất hiện của Hải Vương.

Họ cứ thế mà chờ.

Đã 2 tiếng đồng hồ.

“Tới rồi.”

Nghe Dương Hoằng nói vậy, 3 người còn lại lập tức nhìn chăm chú vào tivi.

Ở phía xa, một đoàn xe của quân đội xuất hiện có trình tự, hình ảnh trực tiếp trên tivi, nhân viên quân đội lập tức bắt đầu bày trí – chủ yếu là giải tán những kẻ hóng chuyện gần cổng thành. Sau đó, đội ngũ sắp xếp chỉnh tề, chuẩn bị chào đón Hải Vương.

Ở phía xa, số lượng lớn nhân viên quân đội không ngừng tới khu tập trung Yến Kinh, giống như cuộc duyệt binh trước mạt thế.

Nhưng điều đáng tiếc là, từ đầu tới cuối, Văn Vũ ngồi trước tivi cũng không nhìn thấy chính chủ.

Chương 837 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!