Lâm Hải Phong đương nhiên biết, bởi vì đây là một phần của kế hoạch.
Nhưng, trong lòng biết là một chuyện, tự mình biết là một chuyện, để người khác biết là mình biết lại là một chuyện khác.
Vậy nên Lâm Hải Phong đưa mắt nhìn người lính phụ trách canh gác ở tuyến cảnh giới phía dưới, sau đó không quan tâm giọng nói vừa rồi, tiếp tục bài diễn thuyết bị ngắt quãng của mình.
“Hôm nay, là ngày nhân tộc và hải tộc liên minh…”
“Tôi nói là tôi có một vấn đề!”
Âm thanh không biết từ đâu truyền đến, dường như mang theo một chút phẫn nộ, đến giọng nói cũng trở nên to hơn nhiều.
Không biết là do kỹ năng hay đạo cụ phóng thanh, giọng nói vừa rồi không ngoài dự đoán lại một lần nữa cắt đứt bài phát biểu của Lâm Hải Phong.
Lâm Hải Phong im lặng nhìn xuống phía dưới.
Bên dưới, rất đông nhân viên cảnh sát đang tìm nơi phát ra âm thanh khắp nơi, nhưng chắc chắn là họ không tìm được gì.
…
Khi Lâm Hải Phong im lặng, toàn bộ hiện trường buổi lễ đột nhiên im lặng không một tiếng động giống như bị ấn nút tạm dừng.
Tất cả các khán giả có mặt tại đây đều hiểu một điều, sự việc hình như xảy ra một tình huống gì đó chưa biết.
Lâm Hải Phong ở trước ống kính vẻ mặt bình tĩnh, khẽ ra dấu tay với người đằng sau, sau đó bình tĩnh nói.
“Người bạn cứ xen vào lời của tôi, có thể xuất hiện được không?”
Tất nhiên loại câu hỏi bỏ đi này không nhận được bất kỳ câu trả lời nào.
Sau đó, Lâm Hải Phong lại mở miệng nói: “Nếu cậu đã không muốn xuất hiện, vậy thì, anh bạn, chúng ta cứ nói chuyện như này đi, không biết vấn đề của cậu rốt cuộc là gì?”
Phía sau Lâm Hải Phong, nhóm vệ sĩ của ông ta nhận được tin báo, dưới sự chỉ huy của Đường Hạo Phi không một tiếng động dò tìm trong đám người, thực lực của nhân viên cảnh sát bình thường không thể tìm ra kẻ gây rối, nhưng trình tự thì chắc là đủ rồi.
Cộng thêm một hội nghị lớn như vậy, không thể vì một hai chuyện ngoài ý muốn mà muốn dừng là dừng được…
Vì vậy, ít nhất trong mắt người ngoài quyết định của Lâm Hải Phong không có vấn đề gì.
Cứ như vậy…
Bảo vệ bên cạnh Lâm Hải Phong và Hải Vương chỉ còn lại mười tộc nhân Hải Vương tự dẫn theo.
…
“Người tôi muốn hỏi chính là bọn chúng, đám súc sinh! Đám hung thủ giết người, đám người giống như ma tộc. Bọn chúng lấy tư cách gì mà ngồi trên đất Yến Kinh này, ngồi trên đất của con người. Tư lệnh Lâm, ông chắc sẽ không quên những gì hải tộc đã làm với chúng ta đâu, phải không?”
“Sự phản đối lần này của tôi, không phải đại diện cho chính bản thân tôi. Mà là đại biểu cho 7598 sinh mạng bị chết do sóng thần ở điểm tập trung Ma Đô một thời gian trước.”
Âm thanh vang vọng khắp nơi, giống như vô số loa công suất lớn được lắp đặt xung quanh hội trường. Chưa kể đám đông khán giả xung quanh, sợ là đến cả khu vực nội thành cũng có thể nghe được âm thanh mơ hồ.
Sự kiện mà “người bí ẩn” nói đến, Văn Vũ không lạ.
Chính là khoảng thời gian trước, hải tộc muốn cùng với loài người liên minh, nên đã gửi “quà gặp mặt”, hay nói cách khác là “thư mời”.
“Lúc đó, một cơn sóng thần cực lớn quét qua điểm tập trung Ma Đô, gây ra thiệt hại không lớn, cũng xem là giải quyết trá hình được tình trạng khó khăn bị ma vật bao vây của điểm tập trung Ma Đô, nhưng những người chết trong cơn sóng thần cũng không ít…”
Đây là những lời Lâm Hải Phong đã nói khi mời Văn Vũ tham gia vào kế hoạch này khi ấy.
Nhưng chuyện này lỗi thực sự không phải ở hải tộc.
Chưa nói đến 7598 sinh mạng, trong thời khoảng thời gian này, số người chết mỗi ngày ít nhất cũng gấp mười lần con số này. Mà chính nhờ trận sóng thần do hải tộc tạo nên đã giải quyết hoàn hảo vấn đề của điểm tập trung Ma Đô.
Cũng xem là một ân tình.
Có thể cũng chỉ có Lâm Hải Phong muốn ném đá giấu tay, mới tìm một cái cớ nhàm chán như vậy vì danh dự của mình.
…
Tuy nhiên không cần biết cái cớ đó có tệ hay không, chỉ cần nó là một cái cớ hợp lí, thì đều có thể lấy ra dùng được.
Bởi vì chuyện này, dù nói thế nào cũng không thay đổi được sự thật trận sóng thần do hải tộc gây ra đã giết 7598 mạng người.
Cũng giống như trên đất Trung Quốc, khi ai đó nhìn thấy người Trung Quốc bị người nước ngoài đánh đập sẽ luôn có biểu hiện phẫn nộ. Lúc này biểu của của đám đông xung quanh cũng giống như vậy.
Vì vậy âm thanh bàn tán ngay lập tức vang lên khắp hội trường.
“Còn có việc này sao? ”
“Đúng vậy, tôi cũng vừa mới biết. ”
“Thì ra đám hải tộc này cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì… ”
Sau mạt thế, không cần phải nói thêm về mức độ tắc nghẽn tin tức, ít nhất đối với những người hóng chuyện này, cách để lấy được tin tức thực sự không nhiều.
Hầu hết bọn họ đều không biết chuyện hải vương tạo ra sóng thần.
…
Hải vương ngồi trên vị trí của mình, mặt không biểu cảm nhìn cảnh hỗn loạn phía dưới.
Hải vương đương nhiên nghe hiểu tiếng Trung Quốc, nhưng những chuyện này bản thân không nhất thiết phải đứng ra giải quyết. Nếu đến những chuyện như thế này Lâm Hải Phong cũng không giải quyết được, vậy thì bản thân thật sự phải nghĩ lại chuyện liên minh với nhân tộc.
Còn biểu hiện của Lâm Hải Phong cũng không thấp hơn yêu cầu thấp nhất của hải vương. Hoặc có thể nói kịch bản đã viết sẵn rồi, chỉ cần biểu diễn theo kế hoạch có sẵn là Ok
Chương 842 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]