Trước khi Văn Vũ bước ra cửa.
Những dao động năng lượng cuồng bạo ở phía xa bùng nổ ngay lập tức.
Cảm giác sắc bén và ánh sáng sấm chớp lập lòe khiến Văn Vũ biết rằng đó là kết quả của đòn tấn công 100 lần của Tần Thiên và va chạm với sức mạnh của Đường Hạo Phi.
Văn Vũ chậm rãi dừng lại.
Đứng lặng hồi lâu, Văn Vũ cười tủm tỉm.
Phẫn nộ sao?
Không có, thực sự không có.
Đồng minh của cậu, chiến hữu của cậu, đã làm một việc lớn như vậy mà không nói cho cậu biết.
Nhưng như Lâm Hải Phong đã nói trước đó, những điều này có liên quan gì đến bản thân cậu đâu?
Cậu là bị làm cho tức giận khi người khác phản bội lại sao?
Đây không phải là phản bội. Tần Thiên và Đường Hạo Phi không có bán mình cho bọn họ. Những việc mà bọn họ đã làm là do chính sự quyết định của bọn họ, đâu có trở ngại gì đến việc làm của cậu đâu chứ?
Giờ phút này, tâm trạng của Văn Vũ có lẽ chỉ có một chút…
Đó là một loại phiền muộn không được người khác tin tưởng.
Đường Hạo Phi không tin tưởng vào bản thân cậu, vì vậy anh ấy đã che giấu sự thật của vấn đề với chính cậu.
Tần Thiên cũng không tin tưởng bản thân cậu, vì vậy anh ta chọn cách nghe theo lời đe dọa của Đường Hạo Phi và Lâm Hải Phong, đồng thời giữ kín toàn bộ sự việc che dấu cậu.
Văn Vũ ngẩng đầu nhìn cái mông to lớn của thành phố thiên không vĩnh hằng trên bầu trời mà trong lòng thì thầm lẩm bẩm.
"Làm thiện hay là ác, cuối cùng đều sẽ có quả báo của nó. Đạo trời luôn quay tròn, không tin thì ngẩng đầu mà xem ông trời, xem thử ai đã được ông trời tha cho.qua chưa.."
Bản thân Văn Vũ là loại người không tin tưởng người khác. Nhưng hiện tại, Văn Vũ lại muốn có được sự tin tưởng vô điều kiện của người khác.
Điều này có khả thi không?
Đây gọi là quả báo? Hay là nhân quả?
Không, có lẽ, đây chỉ là lựa chọn của riêng Văn Vũ.
……
Lấy thiết bị liên lạc từ nhẫn không gian ra, Văn Vũ lại quay số liên lạc của Tần Thiên.
"Bíp bíp bíp."
Lần này, không có âm báo bận rộn.
Đó có thể là nguyên nhân khiến Tần Thiên do dự, mãi cho đến hồi lâu, Tần Thiên mới nhấc máy liên lạc.
Trên thiết bị liên lạc, cả hai bên đều không nói nên lời.
Thật lâu sau, Văn Vũ nói trước.
"Cậu đang ở đâu?"
"Cống nước thứ ba trên đường XXX."
"Ừm, tôi sẽ tới tìm cậu."
Những câu hỏi và câu trả lời đơn giản giống như những cuộc trò chuyện nhỏ giữa những người bạn.
Nhưng làm thế nào để cho những dao động tình cảm chứa đựng trong hai người bọn họ có thể đơn giản và rõ ràng đây?
Sau khi cúp liên lạc, Văn Vũ đi dọc theo con phố hơi yên tĩnh đến vị trí mục tiêu.
Không gấp không gáp, giống như là đi dạo.
……
Trong cống thoát nước, Tần Thiên cúp liên lạc, vẻ mặt ngơ ngác nhìn bóng đêm phía trước.
Bên cạnh, một giọng cười nhẹ vang lên.
"Có chuyện gì vậy? Bày ra cái vẻ mặt như chết em gái thế."
Sau đó, trong bóng đen xung quanh Tần Thiên, bóng dáng của Ảnh từ từ hiện ra.
Tần Thiên hoàn toàn không để ý tới sự mỉa mai trong miệng Ảnh, tinh thần của anh dần dần lắng xuống.
"Em gái tôi và Arthur đâu?"
"Đường Hạo Phi đại nhân đã đến viện nghiên cứu dưới lòng đất, sẽ gọi cho em gái của anh trong khoảng một giờ. Tôi muốn anh hứa về điều đó, chúng ta sẽ làm được những gì chúng ta đã nói!"
"Chậc!"
Tần Thiên khinh thường khịt mũi.
"Anh biết đấy, có quá nhiều người nói rằng họ có thể làm được, nhiều người đến nỗi tôi không thể tự mình nói ra được là rốt cuộc là ai đã nói đúng và ai đã nói sai? Đừng nói với tôi về những điều vô nghĩa.Tôi chỉ cần nhìn vào sự thật! "
"Chuyện đó cũng cần phải đợi đến một giờ sau. Hơn nữa, lối đi ra khỏi Yến Kinh cũng đã được sắp xếp. Sau khi ra ngoài thì chúng ta mỗi người phải tự mình chạy đi. Có lẽ đêm nay lệnh truy nã sẽ được phát ra, cho dù là quân đội.phái ra cường giả mạnh mẽ, cũng nên làm màu để đối phó với họ một chút. Nhưng những thợ săn tiền thưởng và hải tộc, thì anh cần phải tự mình mà giải quyết lấy. "
"Tôi hiểu rồi."
Sau một lúc, Ảnh nói một lần nữa.
"Mà này, vừa rồi anh nói chuyện với Văn Vũ phải không?"
"Ừ, đúng vậy."
Tần Thiên không có gì phải giấu giếm những chuyện như vậy.
"Thật là ngu ngốc! Thật là quá ngu ngốc mà!"
Ảnh nói những lời này một cách phóng đại, và sau đó tiếp tục.
"Anh có thể tưởng tượng ra được điều gì không? Đường Hạo Phi một lát nữa sẽ tới đây, và Văn Vũ cũng sẽ tới. Chậc chậc chậc. Sấm sét cùng lửa lớn gặp nhau, thì sẽ như thế nào? Nghĩ đến có thấy hứng thú không? Anh nói hai người bọn họ đánh nhau rồi, có thể hay không tháo dỡ luôn cả Yến Kinh này? "
Tần Thiên cười giễu cợt vì lời nói của Ảnh.
"Họ đánh thì cứ đánh, có liên quan gì đến tôi? Tôi chỉ chào tạm biệt đội trưởng của tôi thôi. Còn lại là chuyện của các anh."
Nói xong, Tần Thiên quay đầu nhìn vẻ mặt có chút mờ mịt của Ảnh, bình tĩnh nói thêm.
"Anh nói cho Lâm Hải Phong biết, chuyện này sẽ không dễ dàng kết thúc như vậy, sớm muộn gì thì cũng sẽ có ngày này! Tôi sự thực sự sẽ dùng một kiếm mà bổ nó ra!"
Ảnh nhún vai không nói gì .
Chương 851 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]