Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 857: CHƯƠNG 857: MỘT THÀNH PHỐ VUI MỪNG ĐIÊN CUỒNG, MỘT BÓNG NGƯỜI LẠNH LẼO CÔ ĐƠN 1

Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt Lâm Hải Phong có chút ngẩn ngơ.

Tựu chung lại, thì từ ngày tận thế đã bắt đầu cho đến hôm nay, và cho đến lúc này!

Tất cả những công việc khó khăn và tất cả những cái giá phải bỏ ra, cuối cùng đã nhận được sự đáp trả lại những điều mong muốn!

Nơi tập trung Yến Kinh, thủ đô của Trung Quốc trước ngày tận thế, và là nơi trung tâm của loài người sau ngày tận thế, cuối cùng cũng đã bước lên quỹ đạo chơn chánh.

Thành tựu đó được gọi là gì?

Đó được gọi là thành tựu!

Vì cái gì mà lại làm nhiều như vậy?

Vì quang cảnh đang có trước mắt này!

Đây là những gì mà ông đã cống hiến tất cả!

Nghĩ đến đây, Lâm Hải Phong nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà.

Thế nhưng…..

Từ khi nào?

Từ khi nào mà ông lại trở thành một kẻ vô lương tâm như vậy? Trở thành một người ngay cả bản thân ông cũng không nhận ra được?

……

"Nó là đứa con nhà làm nông, nó thật ngốc nghếch."

"Ừ đúng vậy, nghe nói cha nó là người làm nông dân.Ông ta cả người bẩn thỉu như thế, thật không thể hiểu sao mẹ nó lại có thể nhìn trúng cha nó nữa."

"Ai biết mà biết được. Tôi còn nghe nói ông Vương vì chuyện này mà tức giận suốt mấy năm, đem cả nhà bọn họ ba người đuổi đi ra khỏi nhà lớn. Năm ngoái mới cho bọn họ được trở về lại……"

"Thảo nào đứa nhỏ này trông thật dơ bẩn…"

Không, có lẽ không phải là vì điều này.

……

"Hải Phong, ngày mai con đi gia nhập quân đội, con nhớ nghe lời các thủ lĩnh trong quân đội, tuân theo mệnh lệnh nhé con."

"Con biết rồi, mẹ đừng lo lắng nữa ạ."

"Mẹ không không thể không lo lắng cho con, Hải Phong của mẹ là hiểu chuyện nhất. Mẹ cũng biết được, nhưng vẫn là sợ con ở bên ngoài bị người khác ức hiếp."

"Không có đâu mẹ."

"Này, mẹ bỏ vào trong này mấy quả trứng luộc cho con, lên xe nhớ mà ăn hết nhé…"

Ba năm sau, trên người của Lâm Hải Phong đã có thêm nhiều vinh quang, thế nhưng lại đón nhận được tin tức về cái chết của mẹ mình.

Nguyên nhân dẫn đến cái chết của mẹ ông, chính là làm việc quá sức…

Cô con gái thứ ba của nhà họ Vương chết vì làm việc quá sức, điều này thực sự rất trớ trêu.

Nhìn thái độ miễn cưỡng của những người thân xung quanh, nhìn vẻ mặt lạnh lùng tàn nhẫn của ông nội Vương…

Khong đúng! Đây cũng không phải là nguyên nhân này!

……

"Lão đạo, chuyện này làm sao có thể…"

"Hải Phong, chuyện này là do chính ông Phương đích thân mình ra lệnh."

" Lão đạo, đó là hơn trăm mạng sống con người đó!"

"Nhưng mà, rốt cuộc thì đó cũng không phải là mạng sống của chúng ta. Hải Phong, xem như là cậu nhờ ta lo liệu chuyện này đi. Hiện tại cho dù cậu là cháu của ông Vương, nhưng ông Phương lại nắm quyền hạn lại rất lớn. Cậu cũng thừa biết thân phận của chính bản thân mình trong nhà họ Vương là như thế nào rồi. Địa vị trong nhà của cậu không thể so sánh với những chuyện trọng đại như thế này đâu.”

"Tôi….."

Không, đây cũng không phải là nguyên nhân này.

……

"Hải Phong, khi tôi về hưu rồi thì chức vụ tổng tư lệnh quân khu này là của cậu."

"Thủ lĩnh, sức khỏe của Ngài vẫn còn rất tốt mà."

"aiz, đã đến thời điểm nào rồi mà cậu còn nói những lời làm tui vui lòng thế. Lần này là tôi muốn tìm cậu nói một số chuyện.”

"Nhà họ Phương đã tới nói chuyện rồi, đợi cho cậu sau khi lên chức thì cậu phải nhất định xử lý cho tốt những người của nhà họ Vương. Cậu đã thấy và cũng sẽ hiểu được những người trong gia đình họ Vương này đã đối xử với cậu như thế nào rồi mà. Lần này cậu là đang cùng với nhà họ Phương gia đi chung trên một sợi dây, cho nên có nhiều việc cậu không thể không làm được."

"Thủ lĩnh đừng lo lắng, tôi biết phải làm sao!"

"Đúng vậy, cậu cũng trưởng thành rồi…"

Thì ra, cái loại này gọi là trưởng thành sao, chính là những việc này…

Lâm Hải Phong vào thời điểm đó, đã nghĩ đến những việc này ở trong lòng.

Có vẻ như, đây cũng không phải là nguyên nhân của tất cả.

……

Vậy thì, đến cùng thì đó là vì nguyên nhân gì?

Lâm Hải Phong cơ hồ đã lật tung quãng đời của ông ta đã từng trải qua trong quá khứ, để tìm kiếm nguyên nhân chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi này

Sau đó, Lâm Hải Phong cười nhẹ.

Ông ấy đã tìm ra lý do.

Địa vị của một người càng cao, thì sẽ càng làm nhiều điều kinh tởm hơn.

Đây có phải là ý định ban đầu của ông không?

Không! Đây không phải!

Không ai được sinh ra trên đời đã thích sống với những âm mưu và thủ đoạn cả!

Thế nhưng, họ đã phải làm những việc không thể không làm kia. Họ cũng chỉ vì địa vị, quyền lực, thậm chí là để bảo vệ sự an toàn cho bản thân và người thân trong gia đình của họ. Và họ càng làm những việc xấu này thì lại càng thuận tay hơn.

Đây có thể được gọi là trưởng thành không nhỉ?

Chết tiệt!

Lâm Hải Phong trong lòng chế nhạo một tiếng.

Nó chỉ là một điều gì đó, thật kinh tởm, thế - nhưng - nó - lại - là - một - việc - mà - không - thể - không - làm.

Lâm Hải Phong uống cạn tách trà khi nghĩ đến đây, ông quay người bước lại bàn làm việc.

Lâm Hải Phong ngồi dựa vào lưng ghế, để tâm tư trôi giạt miên mang…

Nếu như ông được sống lại một lần nữa, thì liệu ông có còn trở thành một người như vậy hay không?

Một lúc lâu sau, trong lòng Lâm Hải Phong đã có câu trả lời…

Nếu - như - ông - được - sống - lại - một - lần - nữa, ông - mong - muốn - con - cái - và - người - nhà - của - mình - sống - vui - vẻ - hạnh – phúc - hơn - là - muốn - cái - giang - sơn - này.

Thế nhưng thật đáng tiếc, có quá nhiều việc sẽ - không - để - cho - người - ta - có - thể - làm - lại - từ - đầu.

Chương 857 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!