Nhưng di ngôn này của Vạn Bình thì Ca Tu lần đầu tiên gặp.
Ngập ngừng một chút, Ca Tu lựa chọn trả lời.
“Elohim toàn năng.”
“À, vậy thì làm ơn hãy giúp tôi đưa thứ này cho Elohim toàn năng.”
Giọng điệu Vạn Bích vô cùng bình tĩnh, sau đó anh ta trực tiếp đưa ngón tay giữa chỉ vào Ca Tu!
Nhìn thấy cử chỉ quen thuộc, nháy mắt Ca Tu sửng sốt, đứng hình mất ba giây, khuôn mặt đỏ bùng vì tức giận.
Đối với những người như Ca Tu, vũ nhục tính ngưỡng còn khó chịu hơn giết anh ta.
“Chết đi.”
Giọng điệu nổi giận truyền từ trong miệng Ca Tu, sau đó bạch quang cuồng bạo gống như những mặt trời nhỏ bùng nổ.
“Bùm..”
Tiếng nổ kịch liệt va bùng cháy của bạch quang quét qua khu xưởng bỏ hoang, khiến sắt thép của khu nhà thưởng bỏ hoang trở thành một mảng hư vô.
Nhưng bạch quang lướt qua sớm đã không còn tung tích của Vạn Bình.
Giống như Văn Vũ từng nói qua, năng lực chạy trốn của Vạn Bình, ngay cả Văn Vũ cũng phải bội phục.
…
Bùng nổ một đạo ánh sáng khiến Ca Tu bình tĩnh trở lại.
Chậm rãi nhắm mắt lại, tăng cao khả năng cảm nhận khuếch tán chung quanh, sau 3 giây, Ca Tu đã tìm được phương hướng của Vạn Bình.
Hình ảnh khiến Ca Tu chán ghét đang bỏ chạy về trung tâm thị trấn M.
“Mày chạy không thoát đâu!”
Ánh sáng chói mắt của bạch quang khuếch tán quanh Ca Tu, sau đó một đôi cánh chim màu trắng tinh khiết sau lưng Ca Tu chậm rãi giang rộng.
Đôi cánh màu trắng thuần khẽ động, sức mạnh to lớn kéo theo thân thể của Ca Tu, khiến Ca Tu như ánh sáng màu trắng, đuổi nhanh về hướng Vạn Bình chạy trốn.
Vạn Bình cảm nhận được, đáy mắt anh ta xẹt qua tia chán ghét.”
“Thánh mẫu chó chết, bắt chó đi cày xen vào chuyện người khác, mày nguyện ý quản thì ông đây chơi với mày một phen.”
Cảnh sắc ven đường nhanh chóng lướt qua trước mắt, nhìn phong cảnh càng ngày càng quen thuộc, nhưng trong lòng Vạn Bình không hề dao động.
Chuyện gặp phải Ca Tu, chỉ là do bản thân mình gặp xui xẻo.
Lúc ở khu tập trung Yến Kinh, bởi vì có lệnh cấm và hạn chế của quân đội, cho dù Ca Tu có ý kiến với mình, cũng không tiện ra tay —— từ phương diện này cũng có thể nhìn ra được, Ca Tu cũng không phải là cái loại thuần thánh mẫu ngốc ngếch. Anh ta cũng sẽ xem xét kỹ lưỡng, tuân thủ quy củ, hơn nữa sẽ không đi chạm vào người mà mình không thể trêu vào —— Đường Hạo Phi và Văn Vũ, có người nào chưa từng giết người?
Nhưng chính loại người nửa vời này, mới càng khiến cho Vạn Bình ghê tởm.
Cảm thấy mình dễ bắt nạt có đúng không?
Nếu đã vậy, thì cứ chơi tới cùng đi!
…
Chạy như bay dọc theo quảng trường quen thuộc, cảm giác nguy cơ ở phía sau lúc gần lúc xa.
Mà mỗi khi Ca Tu tiến vào trong phạm vi cảm giác của anh ta, Vạn Bình đều lập tức lấy ra một hoặc vài món đạo cụ chạy trốn, thoát khỏi phạm vi công kích của Ca Tu.
Vạn Bình có không ít đạo cụ chạy trốn —— sau khi đắc tội Văn Vũ, đạo cụ chạy trốn đã trở thành món đồ mà Vạn Bình ưu tiên thu thập, nhưng mà, ở giai đoạn cấp ba, đạo cụ chạy trốn có tác dụng rất lớn, nhưng khi lên đến cấp năm, thì lại không còn có nhiều tác dụng như vậy.
Những đạo cụ này cũng không thể giúp cho Vạn Bình thoát khỏi cảm tri của Ca Tu, nhiều nhất chỉ có thể kéo dài khoảng cách mà thôi —— từ điểm này cũng có thể nhìn ra, nếu Vạn Bình thật sự chạy trốn trước mặt Văn Vũ, nếu Văn Vũ muốn giết Vạn Bình mà nói, vậy thì Vạn Bình nhất định là không chạy thoát.
Mà đối mặt với truy kích của Ca Tu, ngay từ đầu Vạn Bình cũng đã làm tốt chiến thuật —— anh không phải muốn giết tôi sao? Anh muốn giết tôi hơn hay là muốn giết Akkad hơn? Ngay bây giờ ông đây sẽ đi tìm Akkad, để tôi xem anh sẽ giết ai?
Họa thủy đông dẫn, đục nước béo cò, đây là con đường sống duy nhất mà trong thời gian ngắn Vạn Bình nghĩ ra được.
*Họa thủy đông dẫn: dẫn tai họa đến cho người khác
Mà quan trọng nhất là, Vạn Bình có thể đoán ra được nhóm những người báo thù do Diệp Nam cầm đầu hiện tại đang ở đâu.
…
"Oanh!"
Sóng âm thật lớn và tiếng nổ vang giống như sét đánh đã đánh thức đám người Diệp Nam đang ngủ say.
Diệp Nam từ trên giường ngồi bật dậy, đạp một đạp đánh thức Trương Thiệu Kiệt đang ngáy không ngừng, chỉ chỉ âm thanh bên ngoài.
"Đi xem xảy ra chuyện gì?"
Nghe được mệnh lệnh của Diệp Nam, Trương Thiệu Kiệt mơ mơ hồ hồ mở to mắt, ngáp một cái to, sau đó chậm rãi đi ra ngoài.
Cảm giác nguy cơ quanh quẩn trong lòng Diệp Nam, nhìn thấy dáng vẻ lề mề của Trương Thiệu Kiệt, Diệp Nam nhất thời nhíu mày, lớn tiếng nói: "Nhanh lên, tôi cảm giác chúng ta gặp phiền toái!"
"Biết rồi biết rồi! Anh là lão Đại anh NB!"
*NB: trâu bò
Trương Thiệu Kiệt vừa lầm bầm, vừa bước nhanh hơn.
" Akkad? Akkad?"
"Hả?"
"Anh và…"
"Oanh!"
Lại là một tiếng nổ vang, theo sau là một luồng ánh sáng trắng dữ dội từ cửa sổ bắn thẳng vào, khiến cho cả căn phòng đều sáng như ban ngày.
Thấy một màn như vậy, Diệp Nam và Akkad lập tức ngây người.
Chương 882 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]