Chiến thuật trì hoãn thời gian thấp kém, thế mà Ca Tu lại mắc phải, điều này thực sự đã làm mới nhận thức của Văn Vũ một lần nữa.
Đã đạt đến trình độ trình tự số 5 rồi, tại sao vẫn còn ngây thơ thế.
Người ngoài cuộc tỉnh táo, nhất cử nhất động của những người này đều không thể qua khỏi mắt Văn Vũ, tuy nhiên Văn Vũ không nhất thiết phải nhắc nhở Ca Tu về hành động nhỏ của Diệp Nam, giống với việc Văn Vũ không quan tâm sự sống chết của Diệp Nam.
Còn Akkad đã giao đấu với Ca Tu không biết bao nhiêu lần đương nhiên hiểu rõ tính cách của một người như Ca Tu.
Nói một cách dễ nghe thì là cố chấp với lý lẽ của mình, nói khó nghe thì là một cái gân không biết chuyển hướng, nếu không phải thực lực mạnh thì chắc sớm đã bị người khác gài bẫy chết không biết bao nhiêu lần rồi.
Giống như câu “Nói ra di ngôn của cậu”, Akkad đã nghe Ca Tu nói ít nhất ba lần.
Cho nên Akkad đối phó với tình cảnh này rất thuần thục.
Ngồi bệt xuống mặt đất, Akkad đau thương nói.
“30 năm trước, tôi có một người hàng xóm, lúc đó nhà họ nuôi một con chó, nó tên là Vượng Tài…”
“Khụ khụ.”
Văn Vũ bị cảnh này làm cho dở khóc dở cười.
Nhìn Akkad ngồi nghiêm trang ở đó nói linh tinh, thế mà Ca Tu thực sự trúng chiêu này, dỏng tai nghiêm túc lắng nghe câu chuyện về “con chó của nhà hàng xóm 30 năm trước đã chết thảm như thế nào” của Akkad.
Cảnh tượng này dường như trong phút chốc là sụp đổ thế giới quan của Văn Vũ.
Văn Vũ thực sự muốn kéo tai Ca Tu hét lớn một câu: “Anh trai à, xin hỏi năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi?”
…
“Tôi chuẩn bị xong rồi.”
Cảm nhận được động tác nhỏ của Diệp Nam ở phía sau, Akkad lặng lẽ nhìn sang.
“Cậu tiếp tục nghĩ đối sách, tôi kéo dài thêm một lúc nữa.”
Akkad miệng vẫn nói không ngừng.
“Cho nên nguyện vọng cuối cùng của tôi chính là muốn tận mắt nhìn thấy Vượng Tài.”
Lời nói vô nghĩa lại khiến Ca tu rơi vào trầm mặc.
Hồi lâu sau, Ca Tu lắc đầu.
“Như cậu nói, con chó đó đã chết gần 30 năm rồi, tôi cũng không có cách nào khiến nó sống lại. Di nguyện của cậu là tốt, chỉ đáng tiếc năng lực của tôi có hạn, xin lỗi, di ngôn của cậu tôi không thực hiện được.”
“Hi vọng trên thiên đường, cậu có thể gặp được Vượng Tài của cậu…”
Ok, mấy lời nói linh tinh lại có người tin là thật, ngày trước Văn Vũ không hiểu rõ Ca Tu, nhưng phải thừa nhận là lần này Văn Vũ đã có thêm kiến thức rồi.
Còn Akkad cũng vui vẻ diễn tiếp với Ca Tu.
Chỉ thấy Akkad vẻ mặt bi thương mở miệng nói.
“Cha xứ, cha nghĩ sau khi con chết có thể lên thiên đàng được không?”
Một câu nói khiến Ca Tu đột nhiên sững sờ.
Một lúc sau, Ca Tu cẩn thận nghiền ngẫm nội dung kinh thánh, lắc đầu với Akkad.
“Cậu chắc chắn không lên được thiên đường.”
“Vậy thế này đi, anh xem có được không. Anh lên thiên đường nói với chúa vĩ đại, bảo ngài mở cửa sau cho tôi. Tôi lên thiên đường rồi chắc chắn sẽ làm trâu làm ngựa hầu hạ ngài.”
Ca Tu ngây ra một lát, theo phản xạ có điều kiện hỏi.
“Tôi làm sao để lên thiên đường?”
“Anh chết đi không phải là lên thiên đường rồi sao? Hai chúng ta cùng nhau đi hầu hạ thần linh vĩ đại, tốt biết bao. Nếu không thì một mình tôi xuống địa ngục sẽ rất cô đơn…”
Ca Tu nghe xong mới đột nhiên phản ứng lại.
“Cậu lừa tôi?”
“Đúng vậy, tôi lừa anh đó.”
Akkad vừa ra hiệu với Diệp Nam ở phía sau, vừa cười nói với Ca Tu.
“Tôi lừa anh cũng không phải lần một lần hai. Anh nói xem, con người anh đúng là kỳ lạ, bị lừa nhiều lần như vậy rồi cũng không nhớ.”
Akkad không quan tâm ánh sáng trắng không ngừng phát ra trên người Ca tu, thốt ra câu cuối cùng với giọng điệu chế giễu.
“Cha xứ, tôi còn có di ngôn.”
Ánh sáng trắng trên người Ca Tu đột nhiên dừng lại một lát, sau đó tăng vọt với tốc độ nhanh hơn trước rất nhiều.
“Anh xem, lần này cuối cùng anh cũng nhớ được rồi…”
…
Đối diện với ánh sáng trắng, tay phải Diệp Nam nắm chặt một miếng ngọc bội, sau khi Akkad trêu đùa Ca Tu xong dứt khoát bóp vỡ nó.
Một ánh sáng màu bạc lập tức lóe lên, giây tiếp theo, một cánh cổng ánh sáng phát ra ánh sáng màu bạc xuất hiện phía sau Diệp Nam.
Nơi ẩn náu trong không gian khác ( đạo cụ cấp S ): sau khi bóp vỡ, đạo cụ này sẽ để lại một cánh cổng dẫn đến không gian khác ngay tại đó, không gian này chỉ cho phép vật chủ và đồng đội được chỉ định ra vào, sau khi khởi động nơi ẩn náu trong không gian khác, vật chủ có thể đưa người khác vào trong, không gian bên trong là một không gian trắng tinh có kích thước 10mx10m, vật chủ có thể ở lại tu dưỡng trong không gian này một giờ. Một giờ sau, nơi ẩn náu trong không gian khác sẽ cưỡng chế trục xuất chức nghiệp giả bên trong.
Nhìn có vẻ là đạo cụ cấp cao, nhưng trên thực tế không có tác dụng gì cả. Mở một cánh cổng tại chỗ, vào trong trốn một giờ, lúc ra vẫn là ở chỗ đó, nếu bị chặn lại thì tương đương với chỉ cố kéo dài mạng sống thêm một giờ đồng hồ.
Đây không thể xem là cách cứu mạng, đây chỉ là hành động bất lực của Diệp Nam, cố lấy thêm thời gian một giờ.
Chương 888 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]