Văn Vũ và ba hồn sủng vẫn bất động trong không gian tràn ngập khí độc. Thứ khí độc này ngửi rất buồn nôn, nhưng tính sát thương không quá mạnh, ít nhất với sức mạnh của bọn họ đều có thể làm như không thấy khí độc.
Có điều mục đích cây yêu thông thiên phóng khí độc vốn dĩ không phải để sát thương.
Khí độc màu tím ngưng tụ ở đầu phía trước cây yêu thông thiên, sau đó nó cử động cành cây tạo thành một quả cầu khí độc quấn quanh cánh cổng không gian khác ba vòng.
Màn sương độc ngưng tụ không tan giống như vẽ ra một bức phù văn kỳ lạ, giây tiếp theo một dao động năng lượng kỳ lạ không xác định quét qua của thị trấn CH.
Sau đó cánh cổng không gian khác từ từ ngưng tụ.
Cánh cổng không gian vốn dĩ giống như hư ảnh cứ như vậy mở ra trước mặt Văn Vũ.
“xì xì”
Âm thanh xì xì vang lên liên tục, cành của cây yêu thông thiên chỉ Văn Vũ sau đó chỉ cách cổng không gian.
Đáng tiếc, trong hoàn cảnh hiện tại Văn Vù làm sao có thể cử động được.
Có thể là cây yêu thông thiên thấy Văn Vũ nhắm mắt nằm bất động trên mặt đất, một lúc sau nó tự mình hành động.
“Ầm” một tiếng, cây yêu thông thiên chen vào trong cánh cổng không gian khác.
“Được rồi, kế hoạch quyết định như vậy đi, một cái chìa khóa bảo địa, một số đạo cụ, hai kỹ năng cấp A, đây chính là tiền để mua lại mạng của chúng ta.”
Nghe quyết định của Diệp Nam, Akkad và Trương Thiệu Kiệt gật đầu.
Thực ra đối với ba người, không gật đầu thì cũng không còn cách nào khác. Đây thực sự là bước đường cùng của họ rồi.”
“Qua bao lâu rồi?”
Nghe câu hỏi của Diệp Nam, Akkad nhìn đồng hồ.
“Vẫn còn 27 phút nữa cánh cổng thế giới ảo sẽ hết hiệu lực.”
“Bây giờ chờ hay là đi?”
“Chờ đã. Nếu Văn Vũ không trả lời thì đây thật sự là 27 phút cuối cùng của chúng ta!”
Nghe Diệp Nam nói vậy, Akkad và Trương Thiệu Kiệt không nói nên lời.
Sự thật như vậy, nhưng quả thật hơi bi quan…
“Uống chút đi.”
Diệp Nam lấy nhiều thức ăn và đồ uống từ nhẫn không gian ra và đặt chúng trước mặt Akkad và Trương Thiệu Kiệt.
“Tặng rượu hả?”
“Cũng không tệ…”
Cho dù tới giây phút sinh tử, biểu cảm của Diệp Nam cũng vẫn bình tĩnh như thế - biết khả năng Vạn Bình chạy thoát không lớn. Anh ta thật sự có thể bình tĩnh đi chết…
Tạm thời, cảm xúc bi quan cũng lây sang Trương Thiệu Kiệt và Akkad, 3 người đối ẩm, bầu không khí hơi chùn xuống.
Đáng tiếc, quan niệm nghệ thuật “cảm ngộ sinh tử” vốn không kéo dài quá lâu…
“Choang!”
Có một chấn động đột ngột trong toàn bộ không gian.
“Động đất ư?”
3 người nhìn nhau và cảm thấy khó hiểu.
Cũng chưa từng nghe qua cái gọi là không gian kỳ dị, và cả trận động đất…
“Choang, choang!”
Lại thêm 2 tiếng, sau đó, lối vào không gian kỳ dị đột nhiên xuất hiện những đường nét giống như sóng nước lăn tăn.
Nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt của 3 người bỗng dưng thay đổi.
Đây giống như dấu hiệu báo trước cho việc không gian kỳ dị bị công phá.
Bây giờ, ai có năng lực này?
Văn Vũ!
Chỉ có Văn Vũ có khả năng này!
Nếu thật sự là vậy, hành vi chuộc mạng của 3 người chỉ là trò cười!
Chưa chờ đám người Diệp Nam nghĩ xong, lối vào không gian kỳ dị đột nhiên truyền đến âm thanh ma sát kịch liệt.
Tiếp theo, còn có âm thanh ‘chéo chéo’ từ xa truyền đến.
Âm thanh giống như phán quyết của tử thần, văng vẳng bên tai đám người Diệp Nam, vô cùng rõ ràng và kéo dài…
Nhưng thật ra cơ bản cũng không kéo dài bao lâu, Diệp Nam chỉ cảm giác trước mặt có một tia sáng màu xanh lá lóe lên, giây tiếp theo, sức mạnh khổng lồ quét qua cánh tay của anh ta.
Có lực nhưng không có sát ý, đồng thời cũng không gây hại gì cho mình.
Chẳng qua, đợi tới khi ánh sáng màu xanh lá vụt qua, ‘tiền chuộc mạng’ bị Diệp Nam bóp trong tay đã biến mất không thấy bóng dáng…
Diệp Nam siết chặt bàn tay trống rỗng của mình, ngơ ngác nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Akkad và Trương Thiệu Kiệt. Một lúc sau, anh ta thở dài đau khổ.
“Đi thôi. Nếu người khác có thể tới, chúng ta cũng không cần phải trốn làm gì!”
Thế giới bên ngoài, chấn động trong đầu của Văn Vũ vẫn chưa hồi phục.
Nhưng ít ra cũng đỡ hơn lúc nãy – Lúc nãy, thế giới trong mắt của Văn Vũ toàn là trắng đen, ít ra bây giờ cũng trở thành trời đất quay cuồng.
Mọi chuyện diễn ra ở thế giới bên ngoài, đã được Tinh thông qua kết nối tinh thần thuật lại không sót một chữ - Biết được kết nối tinh thần của hồn sủng có thể có hiệu quả trong việc làm dịu chấn động tinh thần của mình, lời nói của Tinh và 3 hồn sủng cứ liên tục không ngừng.
“Chỉ thấy dây yêu thông thiên vụt sáng, trực tiếp đi vào trong cánh cổng không gian, đùng một phát, vòng xoáy tại cửa không gian kỳ dị đột nhiên ngừng chuyển động. Chớp mắt, dây yêu thông thiên lại xuất hiện trong không gian kỳ dị lần nữa. Chẳng qua trước mặt dây yêu thông thiên có treo một vật thể giống như la bàn…”
Độc nhãn như một người kể chuyện, thuật lại chi tiết tình huống bên ngoài vào đầu của Văn Vũ.
Chương 892 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]