“Nhưng mà chủ nhân của tôi đã chết rồi!”
“Vạn Cổ Chí Tôn,Thông Thiên Tiên Đế, thọ ngang thiên địa, lãnh đạo Đại thế giới Tiên Hiệp chiến đấu với Ma tộc, chiến đấu chống lại ma giới hơn 100000 năm, thậm chí còn ép ma tộc phải ký hiệp định 1 vạn năm không được gây chiến tranh, nhưng ông ta chết rồi!”
“Anh không muốn biết, ông ta chết thế nào sao?”
“Ông ta chết thế nào, có liên quan gì đến ta?”
Văn Vũ bình thản trả lời câu hỏi.
“Liên quan nhiều là đằng khác!”
Qua phản ứng của Dây yêu thông thiên, có một nỗi buồn vô cùng lớn.
“Trong vô số thế giới bị phá hủy bởi ma tộc,sẽ luôn có một thế giới tuyệt vời, hoặc xuất hiện một sức mạnh tối thượng thống trị——ví dụ như Đại thế giới Linh Quang! Hay trước khi hệ thống chức nghiệp gỉa xuất hiện,thì cũng có một hệ thống sức mạnh tương ứng – ví dụ như Đại thế giới Tôn Tinh Cự Thú, hay nơi có hai – ví dụ như Đại thế giới Tiên Hiệp!”
“Nhưng, đều có cùng một kết cục!”
“Sự sống diệt vong, thế giới chết dần!”
“Anh không thấy kỳ quái sao? Ma tộc tại sao bất khả chiến bại!”
“Anh không biết, tại sao đến cả cái người mạnh tới mức ma tộc không dám đụng vào, lại bị diệt vong hay sao?”
“Anh không muốn biết sự thật của vấn đề hay sao?”
“Tôi có thể khẳng định nói cho anh biết, anh không nắm lấy cơ hội, thì dù có mạnh, anh cũng không sống nổi, giống như chủ nhân trước kia của tôi vậy!”
“Có tôi ở đây, tuổi thọ của anh gần như vô tận, nhưng,lại giống như Thông Thiên Tiên Đế trước đây!”
“Cho dù có được tuổi thọ vô tận, cuối cùng vẫn cứ không tránh được cái chết, anh tự hỏi bản thân mình đi, chết sớm hay chết muộn, có gì khác biệt?”
“Nếu như anh không muốn tiến vào, tôi không trách anh, đạo linh hồn này cảu tôi tồn tại không được lâu, có thể 10 phút sau, Chủ Nhân sẽ phái người đến về thu lại hết những thứ đồ nằm ngoài kế hoạch như tôi.”
“Đến lúc đó, Chủ Nhân sẽ bỏ hết tất cả những ký ức và dấu ấn còn xót lại của chủ nhân trước đây của tôi trong tôi, anh sẽ không biết cái gì hết! Sau đó, ở cái thế giới này, người mạnh cũng không nhiều, một thế giới năng lượng bản thế và hệ thống kỹ năng đều cấp thấp, chỉ có thể run sợ trước sự uy hiếp của ma tộc!”
“Ở trạng thái tầng khí quyển bị phong tỏa, dù anh có đạt đến cấp 10, anh cũng không chạy thoát khỏi hành tinh này, anh chỉ có thể đợi ở đây để cái chết dần dần đến, “tận hưởng” một cuộc sống dài đẵng chán nản.”
“Chuyện này có ý nghĩa gì sao? Đó là những gì anh muốn có sao? Đó là cuộc sống mà anh muốn sống tiếp hay sao? Đó là mục đích để anh phấn đấu hay sao?”
…
“Không, không phải!”
Văn Vũ vô cũng chắc chắn nói.
Cách sống như vậy chắc chắn không phải thứ Văn Vũ muốn.
Nhưng mà, thứ Văn Vũ quan tâm nhất không phải là cái này!
“Trong lời nói khi nãy của ngươi, luôn nói đến chân tướng của sự việc, ngược lại thì mục đích của bản thân người là gì lại không nói, ta thật sự không thể hiểu, mục đích thật sự của ngươi không phải muốn ra trước mộ chủ nhân cũ hay sao? Hay còn ý đồ gì khác?”
Sau khi tiếp xúc chiến đấu với những người như Lâm Hải Phong, không thể không nói, Văn Vũ đã trưởng thành.
“Đúng!”
“Chủ nhân cũ của tôi trước khi ra đi đã từng nói, mang ký chủ kế tiếp đến mộ của ông ta! Anh chính là mục tiêu của tôi!”
Có thể là do thời gian quá gấp rút——như những gì Dây yêu thông thiên vừa nói, chủ nhân sẽ phái người đến thu hồi lại bản thân nó,đó không phải là điều không thể.
Cho nên ngay lúc này, Dây yêu thông thiên quả quyết nói thẳng luôn ra mục đích của nó!
“Tốt hay là xấu?”
“Tôi không biết, đó chỉ là lời dặn dò của chủ nhân cũ!”
Tính nguy hiểm lại dâng cao lên rồi…
Điều này cũng có nghĩa Văn Vũ lại do dự.
Chân tướng, Văn Vũ rất muốn biết, nhưng, đạo lý biết càng nhiều chết càng sớm, Văn Vũ hiểu rất rõ!
…
Thời gian cứ thế trôi qua, cho đến khi làn sóng tinh thần tuyệt vọng và mất ý chí của Dây yêu thông thiên truyền vào đầu Văn Vũ…
“Thôi đi, anh không muốn thì thôi…”
“Ai nói ta không muốn đi?”
Văn Vũ trả lời lại, khóe miệng nở nụ cười đùa giỡn,thu lại ba hồn sủng, như ngẫu nhiên đưa tay ra chạm vào cánh cửa Bảo địa.
Vừa rồi, Văn Vũ quả thật rất lo lắng, nhưng, giây phút cuối cùng, phản ứng và lời nói của Dây yêu thông thiên cũng thuyết phục được Văn Vũ.
Chí ít, mặc dù sức mạnh linh hồn của nó cao hơn nhưng nó cũng không dùng để uy hiếp Văn Vũ!
Chí ít, Dây yêu thông thiên cũng để cho Văn Vũ tự lựa chọn.
Từ phương diện đó, linh hồn của Dây yêu thông thiên không xấu—— - chí ít là đối với Văn Vũ, cũng không có ác ý gì.
Từ điểm này, có thể thấy, bản tính của Thông Thiên Tiên Đế—— - chủ nào tớ nấy, với Dây yêu thông thiên lấy máu thịt làm thức ăn, cũng như vậy, vậy thì, Dây yêu thông thiên cũng không xấu xa…
Không! Không có cơ sở lý thuyết nào cả!
Chí ít, Văn Vũ không trẻ người non dạ mà lại tin vào nhân phẩm của một lão quái vật đã chết nhiều năm, mà dám cược mạng sống của minh!
Đây không phải là mục đích Văn Vũ chọn đi vào Bảo địa!
Nghiêm túc mà nói, thật sự lay động Văn Vũ, chính là lợi ích to lớn sau những rủi ro khổng lồ!
Lực lượng, chân tướng, chuyện từng xảy ra, thậm chí khả năng bản thân cậu thoát khỏi sự khống chế của chủ nhân!
Chương 898 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]