Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 913: CHƯƠNG 913: KHÔNG CÓ THU HOẠCH? 2

Đường Hạo Phi như cười mà không phải cười nhìn thoáng về phía Độc Nhãn.

Ở trong mắt Đường Hạo Phi, hành động của Độc Nhãn rất dễ hiểu —— có thể là Văn Vũ đã tìm thấy một thứ gì đó giá trị ở nơi này, nên đã để Tinh và Độc Nhãn ra ngoài trông cửa. Mà Độc Nhãn cũng biết trong thiên cung bảo địa có thứ gì đó đặc biệt, nên nó liên tục ở đây nói chêm chọc cười thu hút sự chú ý để giữ chân anh ta.

Thêm vào đó, Đường Hạo Phi cảm thấy nguồn năng lượng không xác định này rất kỳ lạ - ngay cả anh ta cũng không tra xét ra phản ứng năng lượng không xác định này. Nếu không phải là quân đội bồi dưỡng đủ loại chức nghiệp giả đặc biệt, đủ để đối phó với bất kỳ tình huống nào, thì sẽ chẳng có ai phát hiện ra điều này.

Chẳng có ai có thể ngờ dưới mảnh phế tích này, lại có một phản ứng năng lượng mạnh mẽ đến vậy.

Cho nên trong mắt Đường Hạo Phi thì mỗi hành động của Độc Nhãn đều trở nên bình thường và hợp lý.

Vì vậy ‘sự hiểu lầm’ vừa khớp với tình hình thực tế sinh ra từ trí tưởng tượng của những người ở đây —— thực chất Văn Vũ đâu có biết dưới đó có thứ gì? Văn Vũ chỉ đang hướng về đạo cụ cấp SSS mà thôi.

Tuy nhiên, ngay cả khi Đường Hạo Phi phân tích ra được kết quả như vậy, thì Đường Hạo Phi cũng không có bất kỳ ý muốn tranh giành với Văn Vũ.

Trừ khi bảo tàng này có cấp độ tương đương với thành phố thiên không vĩnh hằng, còn không thì chẳng có thứ gì có thể khiến Đường Hạo Phi bất chấp tất cả để gánh lấy hậu quả sau khi trở mặt thành thù với Văn Vũ hết.

Vì thế, Đường Hạo Phi lại làm lơ lời nhắc nhở của người đứng sau lưng và tiếp tục tán gẫu với Độc Nhãn.

"Con thần thú đó hả, nó có một bộ lông dài màu trắng, tao đã từng chạm vào nó ở cự ly gần, lông mượt cực kỳ, lại còn mềm như bông nữa. Có lẽ trước khi biến dị, nó là một con Samoyed, hơn nữa nó là một con cái…."

Ngữ điệu của Đường Hạo Phi rất lôi cuốn, lời kể của anh ta khiến Độc Nhãn lập tức đứng thẳng, hai mắt trợn tròn, chuyên chú nghe từng lời anh ta nói.

Phải công nhận rằng khi một người nhàm chán như Đường Hạo Phi và một ‘tên ngớ ngẩn’ như Độc Nhãn đứng ở cạnh nhau thì sẽ sinh ra phản ứng hóa học khiến người dở khóc dở cười.

"Ầm!"

"Ầm!"

"Ầm!"

Hàng loạt tiếng nổ liên tục vang lên cũng chẳng thể quấy rầy đến ‘hai kẻ dở hơi’ đang hưng phấn trò chuyện kia.

Thậm chí Đường Hạo Phi còn lấy rượu và xì gà ra, anh ta trò chuyện vui vẻ với Độc Nhãn như hai người bạn lâu năm vậy.

Mà cùng lúc đó, Văn Vũ đang có trải nghiệm không mấy dễ chịu ở bên dưới.

"Rắc rắc."

Tay phải của Văn Vũ chỉ nhẹ nhàng dùng sức, thì thanh kiếm trên tay cậu ngay lập tức gãy làm đôi.

Cậu tùy tiện ném thanh kiếm bị gãy ra xa, rồi mới quay lại đánh giá hoàn cảnh xung quanh.

Ở phía trước đã không còn cửa đá nữa - điều này có nghĩa là đây đã là nơi tận cùng của căn phòng bí mật rồi.

Mà thứ được để ở nơi dưới cùng tất nhiên là đạo cụ quý giá nhất —— Thiết bị từng cung cấp cho cường giả cấp 9, cấp 10. Tất cả đều là vũ khí cấp SSS!

Giống như thanh kiếm cổ mà Văn Vũ vừa làm gãy…

"Haizz."

Văn Vũ thở dài thườn thượt – bôn ba mệt mỏi tìm tòi nửa ngày, cuối cùng lại chẳng thu hoạch được gì.

Trên thực tế, có lẽ Văn Vũ nên phát hiện sớm một chút —— Khi cấm chế mà đại thế giới tiên hiệp bố trí hoàn toàn mất tác dụng, thì ngay cả đạo cụ cấp SSS cũng không thể chống lại sự hao mòn của thời gian, vì hàng chục ngàn, thậm chí hàng triệu năm đã trôi qua rồi.

Sức mạnh thời gian luôn bí ẩn và mạnh mẽ!

Tuy nhiên, Văn Vũ không phải là một người hay oán trời trách đất hoặc đổ lỗi hoàn cảnh.

Cậu chỉ tiếc hận liếc mắt quan sát quanh căn phòng bí mật một lượt nữa, sau đó nhẹ nhàng kéo dây yêu thông thiên, không chút do dự nói.

"Đạo cụ cấp SSS cũng bị hỏng rồi, chúng ta đi ra ngoài thôi."

"Đợi đã."

"Anh thu đống đạo cụ cấp SSS này lại đi, tôi biết trên tầng có một nơi có thể tôi luyện những đạo cụ đã hư hao, nếu mang đống phế phẩm này đi tôi luyện lại thì có lẽ có thể tạo ra mấy chục vũ khí hoặc đạo cụ phòng ngự cấp SSS đấy."

Có thể nói rằng, so với hàng trăm đạo cụ cấp SSS đã bị hư hao không ra hình dáng gì, thì việc tạo ra mấy chục đạo cụ cấp SSS hữu dụng là một lựa chọn sáng suốt, người ta vẫn thường nói có còn hơn không mà. Dù sao họ cũng đã mất công đi đến tận đây rồi, Văn Vũ tự nhiên sẽ không ra ngoài với bàn tay trắng.

Khi nghe thấy dây yêu thông thiên đề nghị như vậy, thì Văn Vũ lập tức gật đầu.

"Ta và ngươi mỗi người một bên, nhanh tay nhanh chân thu thập xong mọi thứ ở đây, sau đó chúng ta lại đi ra ngoài lấy cả đạo cụ cấp SS nữa, nơi đó cũng có thể tu bổ đạo cụ cấp SS phải không?"

"Đương nhiên là có thể!"

Dây yêu thông thiên lập tức truyền về một dao động tinh thần đầy khẳng định cho Văn Vũ.

Sau đó, dây yêu thông thiên ngay lập tức rời khỏi bên cạnh Văn Vũ, rồi trườn lên đống đạo cụ cấp SSS phía bên tay phải Văn Vũ như một con rắn.

Nhìn thấy cảnh này, đáy mắt Văn Vũ chợt lóe một tia sáng.

Chắc chắn là dây yêu thông thiên có điều gì đó giấu cậu!

Chương 913 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!