Nhưng "Vậy cũng tốt, vậy cũng tốt, sự thật hay gì đó, lúc này không cần phải giấu giếm nữa rồi, điều đó không quan trọng, không quan trọng."
Ông lão thở dài, rồi tiếp tục đi về phía sâu hơn của hội trường.
“Cốp , cốp!”
Tiếng bước chân giòn dã vang lên từ xa sau đó đến gần.
Dưới ánh đèn rực rỡ, bóng ông lão từ xa nổi bật, sau đó đi thẳng đến trước bức tường lớn phía sau đại điện.
Ngẩng đầu lên, bức tranh to lớn và tráng lệ trên tường hiện trước mắt.
Nhưng bức tranh như tràn đầy một loại năng lượng không rõ, sự mơ hồ khiến cho người khác khó mà nhìn ra nội dung bức tranh trên tường.
Có điều,trước mặt ông lão, đây chỉ là một thủ đoạn nhỏ.
Ánh sáng ma thuật màu đen trong mắt ông lão dần dần hình thành nên, con ngươi đen trắng giống như người Trái Đất dần dần trở thành đen tuyền, dưới một loại năng lượng chưa biết rõ, tất cả nội dung bức tranh, hiện lên rõ ràng trong mắt ông lão.
“Trận chiến cuối cùng à?”
Một tiếng lẩm bẩm phát ra từ miệng ông lão, nhìn nội dung bức tranh treo tường và những làn sóng tinh thần ẩn chứa trong nó, gương mặt ông lão không biểu hiện gì, chỉ có một tiếng thở dài nhẹ từ trong lòng.
Cái gọi là trận chiến cuối cùng, không phải là Ma tộc tiêu diệt hoàn toàn Đại thế giới Tiên Hiệp, mà là trận chiến của Thông Thiên Tiên Đế – trận chiến sụp đổ của người mạnh nhất Đại thế giới Tiên Hiệp, Đại thế giới Tiên Hiệp hoàn toàn mất đi khả năng chống đỡ lại Ma giới.
Có điều, nội dung bức tranh trước mặt ông lão không quan trọng——chân tướng như nào, đó không phải là vấn đề mà ông lão quan tâm đến.
Ánh mắt của ông lão tập trung vào 4 đạo cụ ở bên cạnh Thông Thiên Tiên Đế.
Đã từng, là 4 bảo vật của Đại thế giới Tiên Hiệp!
“Dây yêu thông thiên.”
Cây dây leo xanh ngọc bích, từ tỉ lệ trên bức tranh trên tường, nét vẽ trên bức tranh nhìn dây yêu thông thiên như một cây đại thụ thông giữa trời đất, dây yêu thông thiên trong tay Văn Vũ, so với cái tên trong bức tranh này, nó như là một thứ nhỏ tới mức không còn nhỏ hơn được nữa vậy.
“Thần kiếm Lục Thiên”
Ánh mắt ông lão lại nhìn sang thanh kiếm trên tay Thông Thiên Tiên Đế.
So với mảnh vỡ Thần kiếm Lục Thiên mà Văn Vũ nhìn thấy khá giống nhau, chỉ có điều, dù chỉ là thông qua một bức tranh trên tường, cũng có thể cảm nhận được sự sắc bén của thần kiếm Lục Thiên.
“Chỉ tiếc là, vỡ mất rồi.”
Ông lão bình thản nói ra sự thật,sau đó không để ý đến thần kiếm Lục Thiên đã là dĩ vãng nữa, quay đầu nhìn vào phía bên trên bức tranh. Lộ ra vẻ giận dữ vô cùng.
Phía trên bức tranh, có hạt tròn trong suốt bao quanh đầu Thông Thiên Tiên Đế, không ngừng phát ra sáng sáng chói lóa.
Nhìn hạt tròn trong suốt trong bức tranh,có một sự kích động trong giọng điệu của ông lão.
“Quả cầu linh hồn , thật đáng tiếc, nó bị bể rồi, thật sự quá đáng tiếc mà.”
Có thể cảm thấy tiếc thương vì quả cầu linh hồn bị bể, ông lão quay đầu, không quan tâm đến nội dung trong bức tranh nữa, thậm chí đến bảo vật cuối cùng như nào cũng không muốn xem nữa,vỗ một tay lên bức tranh.
“Rắc rắc!”
Một âm thanh ma sát khẽ vang lên, bức tranh như một cánh cửa, từ từ mở ra hai phía, lộ ra một căn phòng tôi phía sau.
…
Từ từ đi vào bên trong bóng tối, ông lão nhìn xung quanh.
Toàn bộ căn phòng tối không có bất cứ đồ đạc gì đặc biệt, nó là một căn phòng rộng gần 10 mét vuông, có điều,có những dòng văn phù và ánh sáng chuyển động không ngừng xung quanh, nói rõ căn phòng tối này không bình thường như vẻ bên ngoài của nó.
Quan sát đơn giản sự bài trí trong căn phòng tối, lúc sau, ông lão khẽ gật đầu.
“Thông Thiên thật sự không nhỏ bé, sợ là gần 10 phần nội tình của Đại thế giới Tiên Hiệp, đều trở thành tài nguyên hình thành nên căn phòng tối này.
“Thật đáng tiếc, thực lực lại yếu quá, không ngăn nổi mà…”
Ông lão thở dài, sau đó không để ý đến những chuyện khác nữa, ngồi khoanh chân xuống, từ từ nhắm mắt lại.
“Dây yêu thông thiên mở ra cánh cửa đến Bảo Địa, thần kiếm Lục Thiên đánh thức một phần ý thức của ta, lấy quả cầu linh hồn làm vật dẫn, hấp dẫn những vong hồn vô tận của Thiên Cung, mở đường cho toàn bộ kế hoạch, sau đó…”
“Thứ duy nhất có thể che giấu được một cách hoàn hảo, dùng để che giấy đi “Thiên cơ” ,ừm, kế hoạch có lẽ không còn xa, ta đã chuẩn bị tốt hết rồi, Thông Thiên, tiếp theo, toàn bộ xem ngươi thôi!”
…
“Còn bao nhiêu thời gian?”
Văn Vũ miễn cưỡng nuốt một dây tiên thảo, gương mặt khó coi nói với Dây yêu thông thiên.
“3 phút! Sắp đến rồi!”
Nghe thấy câu nói ấy.
Gương mặt Văn Vũ mới đỡ hơn một chút, vội vàng lụm nhặt hết tất cả linh dược tiên thảo trên mặt đất, không cần biết dùng được hay không, cứ nhét hết vào nhẫn không gian.
Thật ra,số linh thảo còn lại, chủ yếu là không có tác dụng hay là có cũng được không có cũng được, những thứ có tác dụng, sớm đã vị Văn Vũ và ba hồn sủng nhặt sạch sẽ luôn rồi. Như khi một kẻ lang thanh thành một nàng công chúa.
Đặc biệt là linh thảo có thể nâng cao điểm thể chất cơ thể, đều đã bị nhặt không còn một cái.
Chương 933 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]