Hơn nữa vận khí Vạn Bình thật sự không tồi – lại một lần nữa tử vong, không chôn vùi linh hồn chính.
Nhưng Văn Bình đối diện với đám người Diệp Nam cũng không sung sướng gì.
Sắc mặt Akkad tái nhợt, bên người vờn quanh gần trăm con ma vật huyết nô giương nanh múa vuốt nhưng tất cả đều chỉ là cấp một hoặc cấp hai rách nát.
Trương Thiệu Kiệt bị mất cả hai tay nhưng vẫn duy trì trạng thái mặc áo giáp đen trên người, có vẻ như anh ta vẫn còn sức mạnh để chiến đấu - chỉ bằng vẻ bề ngoài.
Duy nhất chỉ còn Diệp Nam khá hơn, không bị tổn thương đến cọng tóc – người bất tử báo thù, Diệp Nam không có khả năng bị thương.
Nhưng nhìn hơi nước trên đỉnh đầu Diệp Nam đang bốc hơi có thể thấy thể lực anh ta đã tiêu hoa khá nhiều.
Thực lực ngang nhau hoàn toàn phù hợp.
Mà giờ khắc này, động lực tiếp tục chiến đấu của bốn người đã đi xuống, hoặc là sức lực. Họ chỉ có thể nhìn nhau thậm chí ngay cả “Mày nhìn gì? Nhìn mày đấy!” cũng không còn sức để nói.
Sau một lúc “nhìn nhau thâm tình” thì Vạn Bình phản ứng đầu tiên.
Anh ta giơ ngón tay giữa về phía Diệp Nam, ngay cả lời nói dư thừa cũng không nói ra câu, Vạn Bình xoay người, thấy tha thất thểu chạy về hướng khác – anh ta chạy trốn.
Thấy một màn này, ngược lại Akkad có thực lực yếu nhất phản ứng đâu tiên.
Bên người không còn nhiều huyết nô lắm, Akkad đang muốn để cho những vật hy sinh cấp thấp này ngắm bắn Vạn Bình.
Nhưng mà…
“Từ từ, đừng đuổi theo.”
Diệp Nam ở bên cạnh ra lệnh.
Nhìn thấy Vạn Bình đi thật chậm về hướng xa, Diệp Nam hít một hơi sâu sau đó đi tới vị trí của Trương Thiệu Kiệt.
“Trương Thiệu Kiệt? Thiệu Kiệt?”
Cơ thể của Trương Thiệu Kiệt khẽ di chuyển nhưng mà,
“ầm” một tiếng, thân thể cao lớn ngã xuống đất.
Bề ngoài Trương Thiệu Kiệt chỉ mất hai cánh tay nhưng thực tế chịu lực chủ lực của Vạn Bình thì thương thế trên thực tế nặng hơn bề ngoài rất nhiều.
“Ai…”
Trương Thiệu Kiệt trọng thương, lúc này còn muốn đuổi theo Vạn Bình không khác gì chịu chế. Diệp Nam biết rõ giờ này bản thân không thể giết được Vạn Bình để hoàn thành việc báo thù.
Lấy thuốc trị thương ra đút cho Trương Thiệu Kiệt, Diệp Nam vừa đợi vết thương của Trương Thiệu Kiệt khôi phục, vừa tính toán kế hoạch tiếp theo.
Ở lại Thiên Cung?
Phương diện này có Ca Tu và người của quân đội – đám người Diệp Nam đang bị quân đội truy nã!
Đi ra ngoài?
Vậy chẳng khác nào vào bảo địa mà ra ngoài tay không, chuyện này thật xấu hổ.
Akkad thấy Diệp Nam bối rối, khẽ nói: “Lão Diệp, không tìm thấy thứ gì?” “Cái gì?” Trạng thái Vạn Bình từ khi tiến vào bảo địa đã rất thú vị, anh ta lấy thân phận người chết để tiến vào bảo địa cỏ thể là vì nguyên nhân anh ta không thu được ngọc bội dịch chuyển để thoát khỏi bảo địa. “Ý của anh là?” Hiện tại trên người anh ta không có thuốc trị thương, không có ngọc bội dịch chuyển, muốn đi ra ngoài, anh ta chỉ có thể giết người đoạt ngọc bội di chuyển. Nếu chúng ta nhanh một chuyển đuổi theo thì có thể giết chế Vạn Bình ở trong bảo địa này.” “Nhưng mà Ca Tu và người của quân đội.”
Đương nhiên Diệp Nam cũng muốn điều này nhưng kiêng kị Ca Tu và quân đội là điều băn khoăn của Diệp Nam.
Nhìn bộ dạng của Diệp Nam, Akkad thở dài một tiếng: “Muốn làm việc gì, nhất là muốn làm việc lớn phải chịu rủi ro. So với việc phong ấn Vạn Bình ở vùng đất này thì tôi cho rằng chúng ta có thể gánh vác được rủi ro là quân đội và Akkad.”
Suy cho cùng, sức lực của Ye Nan thấp, tính tình không tốt, thậm chí vận may cũng không tốt lắm – Tính cách của Diệp Nam có thể biết được từ lúc Diệp Nam gặp hoàn cảnh khó khăn ở thời mạt thế.
Điều quan trọng nhất mà kẻ yếu nên có chính là dũng khí liều mạng, tuy nhiên, đây là dũng khí mà hầu hết những người mạnh mẽ đều có, phải nói rằng kẻ yếu suy cho cùng cũng có đạo lý của kẻ yếu!
Mãi đến khi Trương Thiệu Kiệt dùng hết 3 bình thuốc trị thương, Diệp Nam mới hạ quyết tâm: “Chúng ta đi bắt Vạn Bình.”
Tuy rằng Diệp Nam yếu đuối, tính cách thấp kém nhưng may mắn anh ta buộc chặt được Akkad mà Akkad là người có dũng khí!
Không thể không nói, khi Thượng Đế đóng một cánh cửa này của bạn thì cũng sẽ mở ra một cánh cửa khác.
Ít nhất, có Akkad ở bên cạnh, “mưu lược và chiến thuật” của Diệp Nam sẽ không xuất hiện vấn đề gì lớn.
Còn về rủi ro hay vấn đề khác – xảy ra rồi tính sau.
Từng chuyện từng chuyện nhỏ tưởng như không có liên quan đến Văn Vũ, từng bước từng bước được hình thành rồi lại hội tụ về một hướng không xác định – Đợi đến cuối cùng, “việc nhỏ” này có phát triển thành những “việc lớn” liên quan đến Văn Vũ hay không còn không biết.
Nhưng lúc này ở tầng thứ tư Thiên Cung, Văn Vũ gặp phải những thứ không phải tầm thường.
Thế giới hắc ám không ngừng khuếch tán, nhìn từ xa, hơi nước thật lớn và lực lượng hắc ám không ngừng giao hòa hội tụ giống như hai con rồng không ngừng cuốn lấy nhau.
“Thủy Nguyệt, cấp ba SSS, cấp nội tình một, thể chất cơ thể 15689.”
Đây là thông tin tình báo mà Văn Vũ và Victor dò thám được từ trước khi khai chiến.
Nhưng Văn Vũ không nghĩ tới, kỹ năng cấp nội tình của Thủy Nguyệt là năng lực có tính chất giống thế giới Hắc Ám.
Chương 950 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]