Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 972: CHƯƠNG 972: QUẦN ÁO VÀ LỆNH BÀI 1

"Bọn họ nói cái gì vậy?"

Ngôn ngữ không thông, điều này thật phiền toái.

"Không có gì liên quan tới cậu…"

"Vậy thì tôi phải giao tiếp với bọn họ như thế nào?"

"Dùng dao động của sóng tinh thần, quên đi, chuyện này rất tốn sức, đợi lát nữa tới nơi rồi, tôi trực tiếp lấy cho cậu một món đồ chơi nhỏ!"

“Cái đồ chơi nhỏ gì?"

"Đến lúc đó cậu sẽ biết! Tại sao cậu lại nhiều câu hỏi như vậy?"

Giọng điệu không kiên nhẫn của Dây Yêu Thông Thiên làm Văn Vũ dỗi không ít.

Văn Vũ cũng lười phàn nàn với nó, kể từ khi tiến vào bảo địa của Thiên Cung, hầu như mọi hành động của anh đều theo sự sắp đặt của Dây Yêu Thông Thiên.

Quyền chủ động đối với nó đôi khi rất quan trọng, nhưng khi mất đi thế chủ động có thể thời điểm lại nhận lại được lợi ích lớn hơn, cái này lại cần phải thương lượng một chút lợi và hại rồi…

Nói tóm lại, với tình huống trước mắt Văn Vũ không có nhiều ý kiến…Bảo địa này đã mang đến cho Văn Vũ lợi ích lớn hơn!

"Bùm bùm."

Tiếng nổ ở phía xa đột nhiên vang lên xẹt qua, làm cho đầu của Văn Vũ ong ong chấn động.

Sau đó, một tiếng nói Trung Quốc cực lớn vang vọng toàn bộ Thành Lăng Vân.

"Tôi vì chuyện liên minh mà đến, tôi không có địch ý."

Rào cản ngôn ngữ chính là một rắc rối thật ra khá lớn, hơn nữa vượt xa ngoài sức tưởng tượng của Văn Vũ chính là, cái thằng ngốc Đường Hạo Phi đã bị ép đến mức phải đứng giữa cổng thành công khai hô hào “Liên minh” các thứ.

Văn Vũ thản nhiên nhìn về phía đang phát ra âm thanh.

Vô số vong hồn của Đại Thế Giới Tiên Hiệp mặc đủ loại quần áo và trang sức, mang theo nhiều loại công cụ và vũ khí, toàn thân dày đặc sát khí, từ mọi phía trước sau hướng về chỗ Đường Hạo Phi mà vọt tới…

“Đứng đầu danh sách chính là nhân loại các người, chậc chậc thật có ý tứ…”

Cho dù Dây Yêu Thông Thiên mới tiếp xúc với Đường Hạo Phi không lâu, nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, Đường Hạo Phi đã nhanh chóng lọt vào trong danh sách của Dây Yêu Thông Thiên… Phải nói rằng mặc dù lão Đường nhìn qua có thân phận cao, thực lực mạnh mẽ, nhưng cách xử lý sự tình của anh ta quả thực để cho người khác phải mở rộng tầm mắt.

Chỉ có thể nói rằng, bị chửi cũng đáng đời…

Dựa vào lý do mọi người đều là cùng chủng tộc, Văn Vũ không đành lòng nhìn Đường Hạo Phi tiếp tục mất mặt trước mặt những người bản địa của Đại Thế Giới Tiên Hiệp.

Âm thầm truyền đi một làn sóng tinh thần đến chỗ của Đường Hạo Phi.

"Giao tiếp bằng những dao động của sóng tinh thần."

"Văn Vũ? Cậu đang ở chỗ nào?"

"Anh để ý tôi ở chỗ nào làm gì? Bảo anh sử dụng sóng tinh thần thì mau sử dụng dao động của sóng tinh thần đi, còn lầm bà lầm bầm gì nữa?

"Được rồi, cậu thật thông minh… hay là hai chúng ta cùng đi."

Nghe thấy Đường Hạo Phi nói như vậy, Văn Vũ dứt khoát cách thật xa chỗ của Đường Hạo Phi ra.

Tiếng gầm thét ở phía xa dần dần lắng xuống, nhưng Văn Vũ có thể cảm nhận được những dao động sóng tinh thần phức tạp không ngừng di chuyển và va chạm trên không trung. Đối với những sinh vật có trí tuệ mà nói, việc sử dụng dao động của sóng tinh thần để giao tiếp, thực sự là một trong những phương pháp rất tốt để tiến hành giao tiếp vượt được qua rào cản ngôn ngữ.

Văn Vũ cũng không muốn quản đến sự phát triển tiếp theo cái liên minh của Đường Hạo Phi… Chuyện đó không có liên quan gì đến anh. Dù sao quân đội, cùng lắm là cũng chỉ có thể cung cấp cho bọn họ cơm thừa canh cặn, muốn dự tính cho bản thân lấy được cái gì tốt, Văn Vũ thật sự cũng không tin, dưới tình huống đó còn có Dây Yêu Thông thiên, sẽ không còn bị những người khác lẫng mất tay trên! Hơn nữa, tận nơi sâu nhất trong trái tim, Văn Vũ có một số suy nghĩ khác… ví dụ, để cho thực lực của quân đội mạnh hơn một chút nữa… Khi nhìn thấy toàn bộ Đại Thế Giới Tiên Hiệp hùng mạnh một thời đã bị phá hủy hoàn toàn, liền thực sự hiểu rõ chân tướng rằng người thống trị đối với Chức Nghiệp Giả không hề có thiện ý, lại biết được dù có sức mạnh của Thông Thiên Tiên Đế lúc đó cũng không thể thoát khỏi sự khống chế của người thống trị. Không có một từ ngữ nào có thể diễn tả được nỗi sợ ở tận sâu trong lòng Văn Vũ .Nếu muốn sống sót, Văn Vũ không thể chỉ dựa vào bản thân mình… cho dù thực lực của bản thân mạnh hơn nữa, khả năng dù có thể đạt tới cảnh giới của Thông Thiên Tiên Đế, thì cũng có giá trị gì đâu?

Chẳng phải đều bị hủy hoại đột ngột bởi người thống trị hay sao? Với sự hiện diện của quân đội cùng sự tồn tại của Đường Hạo Phi, cứ việc làm cho cả đám này đứng chắn ở trước mặt của mình, có lẽ, chính mình sẽ có thể càng sống lâu hơn…

Những suy nghĩ trong đầu khiến Văn Vũ cảm thấy lạnh hết cả sống lưng. Thái độ đối với quân đội và Đường Hạo Phi lại thay đổi, điều đó có nghĩa là khả năng nhận thức và suy nghĩ của chính Văn Vũ đã xuất hiện sự thay đổi… Bây giờ, Văn Vũ có chút sợ hãi… Vốn là, những gì đang chờ đợi anh ở phía trước chính là không biết…

Không biết có nghĩa là không chắc chắn, và trong sự không chắc chắn, lại ẩn chứa một hy vọng rất lớn. Tuy nhiên, khi ẩn số này từ từ được xé mở một góc, Văn Vũ ại nhận ra, đằng sau ẩn số này chính là vực sâu không đáy, lúc sương mù tan đi, có lẽ Văn Vũ không chỉ nhìn thấy được chân tướng, mà còn cả hy vọng tan vỡ và nỗi tuyệt vọng không đáy!…

Chương 972 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!