Nhưng khi đến đây, bản đồ trong tay hắn giờ chỉ còn là một mảng đen kịt.
Rõ ràng, quyển trục bản đồ đó chỉ có hiệu lực trong Thế Ngoại Phương Chu.
Còn thế giới u ám mà Lý Mộc Dương đang chứng kiến, tràn ngập sự hoang tàn tuyệt vọng và âm trầm đến mức khiến người ta sợ hãi.
Từng cương thi lang thang, khát máu và hung bạo.
Ngay khi Lý Mộc Dương rơi xuống, những cương thi kia đã ùn ùn kéo đến.
Chúng phát ra những tiếng rít gào chói tai đầy phấn khích, tất cả đều ngửi thấy mùi thịt tươi từ cánh tay phải của Lý Mộc Dương.
Dù hắn là thần linh, sở hữu thần lực, nhưng khi đối mặt với cảnh tượng kinh khủng cương thi tràn ngập khắp nơi vọt tới, Lý Mộc Dương vẫn cảm thấy hoảng sợ.
Nhưng điều khiến hắn kinh hoàng hơn chính là thế giới tuyệt vọng mà hắn đang nhìn thấy trước mắt.
“...Rốt cuộc đây là chỗ quái quỷ nào?!”
Hệ thống chết tiệt đã đưa hắn đến đâu vậy?
Nếu Thế Ngoại Phương Chu là một vạn năm sau hắc ám hạo kiếp và trùng khớp với dòng thời gian ở thực tại.
Vậy tại sao Thế Ngoại Phương Chu lại biến thành một vùng đất chết kinh hoàng như thế này?
Cương thi đầy khắp núi đồi như vậy thậm chí còn nguy hiểm hơn những tàn hồn thi thoảng xuất hiện ở U Minh Giới.
Đây thực sự là Nhân Gian sao? Không phải là U Minh Giới?
Lý Mộc Dương đột nhiên phóng ra Phá Chướng Thần Quang, quét về phía biển cương thi kinh khủng đang ào tới.
Tuy thần quang có uy lực mạnh mẽ, lại không đủ sức đối phó với lũ cương thi này.
Mặc dù những cương thi bị thần quang quét trúng lần lượt rú thảm rồi ngã xuống, trên thân toát ra khói trắng.
Nhưng rất nhiều cương thi khác từ phía sau tiếp tục ùn lên, nhanh chóng vượt qua khu vực mà Lý Mộc Dương phóng ra thần quang và lao thẳng về phía hắn.
Lý Mộc Dương bị lũ cương thi bao phủ, lập tức kích hoạt trạng thái Lẫm Thần.
Thân thể của Thần cao hơn mười trượng, lập tức xuất hiện.
Hắn tung ra hai nắm đấm to lớn, trong nháy mắt đánh bay hàng trăm cương thi đang điên cuồng.
Dưới sức mạnh khủng khiếp của thân thể Lẫm Thần, đám cương thi liên tục ngã xuống tựa như đang cắt cỏ.
Nhưng Lý Mộc Dương lại không hề vui mừng với việc cắt cỏ này.
Bởi vì hắn biết rất rõ, trạng thái Lẫm Thần không phải là vô địch, và có thời gian hồi chiêu.
Trong khi đó, đàn cương thi lao đến dưới bầu trời u ám kia thì thực sự vô tận!
Khi trạng thái Lẫm Thần kết thúc, hắn sẽ bị đám cương thi này nhấn chìm và xé xác!
Giác ngộ tàn nhẫn này trỗi dậy trong tâm trí Lý Mộc Dương.
Hắn đã chuẩn bị cho việc bị giết và hồi sinh trong trò chơi một lần nữa.
Nhưng ngay lúc này, trên bầu trời vang lên âm thanh lạnh lẽo quỷ dị của những sợi xích đang ma sát.
Nghe thấy âm thanh này, Lý Mộc Dương bất giác rùng mình, trong lòng dâng lên một cảm giác sợ hãi không rõ nguyên nhân.
Trên đầu có thứ gì đó?
Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên và nhìn thấy cái bóng khổng lồ của Thế Ngoại Phương Chu lơ lửng trên bầu trời, trông giống như một lục địa bay trên không, vô cùng hùng vĩ.
Nhưng lúc này ngay trên lục địa hùng vĩ đang lơ lửng ấy, một mặt trời đỏ như máu lạnh lùng treo cao, tỏa ra sự u ám và lạnh lẽo khiến người ta sợ hãi.
Mà âm thanh của những sợi xích đang cọ xát phát ra từ chính giữa mặt trời đỏ đó.
Lúc trước Lý Mộc Dương không để ý, nhưng giờ khi hắn ngẩng đầu nhìn kỹ, mới nhận ra có một đốm đen ở trung tâm mặt trời đỏ.
Ở trung tâm của mặt trời đó, trong không trung phía trên Thế Ngoại Phương Chu, vậy mà có một chiếc quan tài khổng lồ bị phong ấn chặt chẽ bởi những sợi xích khắc đầy sắc lệnh thần phù.
Chiếc quan tài không có nắp, nhưng từ dưới mặt đất, Lý Mộc Dương không thể nhìn thấy rõ người nằm bên trong, chỉ có thể thấy một bóng người lơ lửng bên cạnh quan tài.
Bóng dáng ấy khổng lồ, lạnh lẽo và kỳ dị.
Cơ thể nó tỏa ra khí tức tiên linh, là chân tiên. Lý Mộc Dương chưa bao giờ thấy loại tiên khí nào lạnh lẽo và tà ác đến vậy.
Ma quỷ tà quái, không thể chứng đạo thành tiên!
Nhưng bóng dáng khổng lồ trước mắt đã phá vỡ sự hiểu biết của Lý Mộc Dương.
Chiếc hoàng bào rách nát quái dị rủ xuống người nó, che kín mặt mũi và thân thể, và kéo dài xuống, lắc lư trong không trung.
Khoảnh khắc khi ánh mắt của hai bên chạm nhau, linh hồn Lý Mộc Dương run rẩy, da đầu tê dại.
Nỗi sợ hãi không thể diễn tả bằng lời lan tràn khắp cơ thể.
Hắn trơ mắt nhìn cái bóng dáng khủng khiếp và lạnh lẽo trong bộ hoàng y giơ một ngón tay lên, cách nhau khoảng cách vô tận, chỉ thẳng về phía hắn.
Một giây sau, bộ xương của người vô danh nổ tung giữa đàn cương thi, những mảnh xương và thịt vụn bay tứ tung.
[Ngươi đã tử vong, trò chơi thất bại]
[99:50 giây sau có thể hồi sinh]
Thông báo hệ thống hiện lên trước mắt, Lý Mộc Dương vẫn chậm chạp chưa tắt nó đi.