Virtus's Reader
Trò Chơi Cùng Các Tiên Tử

Chương 129: CHƯƠNG 1055: ĐÁNH CỜ KHÔNG HỐI HẬN

Dù hơi thở đã suy yếu và mệt mỏi, Thủy Thần Tướng vẫn gắng sức chiến đấu với kẻ địch mạnh mẽ.

Dù không biết kẻ địch của Thủy Thần Tướng là ai, nhưng cảm giác rất mạnh…

"Lẽ nào Thủy Thần Tướng đang chiến đấu với Hoàng Y Tiên Tôn?"

Lý Mộc Dương cau mày suy nghĩ, nhưng ngay lập tức phủ nhận khả năng này.

Cảm giác ác bức đến từ Hoàng Y Tiên Tôn quá mạnh mẽ, bóng hình kia lơ lửng trên bầu trời, lạnh lùng quan sát chúng sinh, dường như đã siêu thoát khỏi thế giới này.

Dù Thủy Thần Tướng mạnh, nhưng hẳn là không thể đối đầu với Hoàng Y Tiên Tôn.

Nhớ lại Bát Vu, Thụ Thần và các thần linh khác trong Thế Ngoại Phương Chu… Rõ ràng các thần linh trong Thế Ngoại Phương Chu chia thành hai phe.

Một phe đại diện bởi Thủy Thần và người vô danh, hầu như hoàn toàn im lặng.

Phe còn lại là Bát Vu, Thụ Thần, những kẻ chiếm cứ đất đai, khai lập thần quốc và hưởng thụ lễ nghi thờ cúng. Đám thần linh này chính là kẻ địch mà Lý Mộc Dương cần phải đánh bại, vì các phần cơ thể bị phong ấn của người vô danh đều nằm trong tay họ.

Nhưng không rõ mối quan hệ giữa đám thần linh này và Hoàng Y Tiên Tôn là gì.

Vì sao bọn họ có thể chiếm cứ đất đai của Thế Ngoại Phương Chu, khai lập thần quốc ngay dưới mắt Hoàng Y Tiên Tôn…

Trong lúc suy tư, Lý Mộc Dương lướt nhanh qua thành Phù Vân.

Theo chỉ dẫn của bản đồ, hắn đến trước một tháp cổ bằng đồng xanh gọi là tháp Phù Đồ trong thành Phù Vân.

Tòa tháp Phù Đồ này có tổng cộng chín tầng, toàn thân được đúc bằng đồng xanh, đứng sừng sững trang nghiêm trong thành Phù Vân.

Dường như nền móng của tháp gắn liền với mặt đất, cũng như với toàn bộ thành cổ Phù Vân.

Lý Mộc Dương đi đến trước tháp Phù Đồ, trực tiếp đạp cửa xông vào, chẳng có chút lễ phép khách sáo nào.

Cánh cửa đồng lớn bị đạp mở, cảnh tượng bên trong hiện ra trước mắt Lý Mộc Dương.

Tầng đầu tiên của tháp Phù Đồ hoàn toàn trống rỗng.

Chỉ có một bức họa được treo ở giữa không trung.

Trên bức họa đã ố vàng là hình ảnh một người vô diện đứng trong mây mù.

Thân hình người này mờ ảo, khuôn mặt trống rỗng, không có ngũ quan.

Nhưng ngay khi nhìn thấy người vô diện này, không hiểu sao Lý Mộc Dương lại cảm thấy quen thuộc.

Khi Lý Mộc Dương đang cố nhớ xem đã gặp người này ở đâu.

Thì ngay giây sau, người vô diện trong bức tranh bỗng động đậy.

Tên này nhảy ra khỏi bức tranh, xuất hiện trước mặt Lý Mộc Dương.

"Vô danh, cuối cùng ngươi cũng đã đến."

Dù người vô diện không có ngũ quan nhưng lại phát ra giọng nói trong trẻo của một nam tử: "Ta đợi ngươi đã lâu."

Lý Mộc Dương tò mò nhìn đối phương, hỏi: "Ngươi là ai? Vì sao lại đợi ta?"

Người vô diện vung tay lên, khung cảnh xung quanh hắn ta và Lý Mộc Dương lập tức biến đổi.

Một bàn cờ rộng lớn bao la hiện ra dưới chân hai người.

Những quân cờ đen trắng to lớn như núi, trôi nổi trên đầu hai người tựa như vô số ngôi sao lấp lánh đầy trời.

Người vô diện giơ tay ra hiệu nói: "Ngươi đi trước."

Lý Mộc Dương cạn lời: "Đánh cờ?"

Chết tiệt, ta đâu biết đánh cờ!

Đánh cờ caro thì còn được, chứ cờ vây… Cái này không phải là làm khó người ta sao?

Lý Mộc Dương lập tức bỏ qua ý nghĩ đánh cờ để thông qua, lao thẳng tới chỗ người vô diện. Lý Mộc Dương biến thân thành hình dạng thần cao lớn, phóng ra Phá Chướng Thần Quang.

Tuy nhiên, người vô diện trên bàn cờ chỉ khẽ lắc đầu.

Phá Chướng Thần Quang của Lý Mộc Dương xuyên qua thân thể đối phương mà không gây ra bất kỳ tổn thương nào.

Ngược lại, người vô diện giơ tay trái lên, một loạt các quân cờ to lớn lơ lửng trên bầu trời giống như những ngôi sao kéo theo đuôi lửa thật dài lao thẳng về phía Lý Mộc Dương.

Trong thoáng chốc, bàn cờ bừng sáng, những "ngôi sao" đó rơi xuống từ trên trời như từng viên thiên thạch, khiến bàn cờ nổ tung.

Ba phút sau...

[Ngươi đã tử vong, trò chơi thất bại]

[00:25 sau có thể hồi sinh]

Lý Mộc Dương nhìn giao diện hồi sinh trước mắt, không nói nên lời.

"Thời gian hồi sinh chỉ có hai mươi lăm giây, đúng là gà mà!"

Trong trò chơi này có một quy luật: trùm càng mạnh so với người chơi, thời gian hồi sinh càng lâu.

Nhưng người vô diện này giết Lý Mộc Dương, mà chỉ hai mươi lăm giây sau hắn đã có thể hồi sinh, chứng tỏ sự chênh lệch sức mạnh giữa hai bên là không lớn.

Dù chỉ số sức mạnh chênh lệch không lớn, nhưng trong bàn cờ, người vô diện này lại mạnh đến mức không thể chống cự.

Lý Mộc Dương cau mày: "Chết tiệt, đây là gặp phải thần thông loại quy tắc rồi."

Thần thông mà các thần linh dựa vào có nhiều loại khác nhau, mặc dù một số thần linh không mạnh về sức chiến đấu cá nhân, nhưng lại sở hữu quyền năng đặc biệt về quy tắc.

Gặp phải những thần linh này là phiền phức nhất.

Rõ ràng là muốn đánh bại người vô diện ở tầng một của tháp Phù Đồ thì phải đánh bại được tên này trong ván cờ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!