Lý Mộc Dương suy đoán như vậy, tiếp tục hành trình trên phi thuyền.
Sau khi hắn lên phi thuyền liền tiến vào khoang tàu để “tu luyện” như thường lệ.
Tuy nhiên, lần tu luyện này chỉ kéo dài nửa canh giờ thì lại bị gián đoạn.
“...Lý tiên sinh, ta phải trở lại Phương Chu rồi, đoạn đường còn lại sẽ do hai tỷ muội Ngân Thanh, Ngân Linh đưa ngươi đi.”
Linh Hầu đại tướng quân thông báo, cần phải khẩn cấp quay về.
Lý Mộc Dương ra ngoài hỏi thăm mới biết được tình hình.
Dù hắn đã rời khỏi Thế Ngoại Phương Chu, nhưng Luyện Ma lão tổ phát điên kia vẫn chưa đuổi theo, mà tiếp tục hướng về phía thành Phù Vân, điên cuồng lẩm bẩm muốn giết Lý Mộc Dương.
Rõ ràng Luyện Ma lão tổ cũng không biết Lý Mộc Dương đã rời đi, cứ nghĩ rằng hắn vẫn còn ở trong thành Phù Vân...
Có vẻ là hành động đánh thức Ách Chủ của Lý Mộc Dương đã làm kinh động đến Thiên Nhãn Huyết Thần.
Lý Mộc Dương từ biệt Linh Hầu đại tướng quân và nhìn ra hai tỷ muội Ngân Thanh, Ngân Linh lo lắng.
Hắn bèn nói với hai tỷ muội: “Hai người cũng nên quay về giúp đỡ đi, sau khi Luyện Ma lão tổ kia phát điên nhập ma đã trở nên mạnh mẽ đáng sợ hơn rất nhiều. Nếu để lão hoành hành trên Phương Chu, hậu quả khó mà lường được.”
Thế Ngoại Phương Chu là nhà của các tu sĩ Ẩn Tiên Minh, không thể để lão ma đầu gây rối loạn trên đó.
Vừa hay Lý Mộc Dương không cần người hộ tống, nên tiễn hai tỷ muội Ngân Thanh, Ngân Linh đi.
Nhưng hành động này của hắn lại khiến Tam tiểu thư tò mò.
Hai người đứng trên boong thuyền, nhìn theo độn quang của hai tỷ muội Ngân Thanh, Ngân Linh rời đi. Tam tiểu thư cau mày hỏi:
“Mặc dù Luyện Ma lão tổ không tìm được ngươi, nhưng còn tổ tiên của hoàng triều Ẩn Nguyệt thì sao?”
“Có thể lão quái vật đó ở ngay gần đây.”
“Ngươi vừa cho hai tỷ muội họ đi, chẳng lẽ không sợ khi hoàng triều Ẩn Nguyệt giết tới sẽ không có ai giúp đỡ ngươi?”
Lý Mộc Dương cười lớn: “Chính vì lão quái vật đó sắp tới nên ta mới để các nàng rời đi. Nếu ngươi không muốn chết, thì cũng mau đi đi, đến lúc đó đánh nhau ta không lo được cho ngươi đâu.”
Lý Mộc Dương khoác lác, Tam tiểu thư thì cau mày trợn mắt nhìn bóng lưng hắn rời đi.
Không biết sự tự tin của tên này đến từ đâu.
Nghe nói tổ tiên của hoàng triều Ẩn Nguyệt mang theo thần kiếm mạnh mẽ giáng thế, chắc chắn không phải là tu sĩ Thiên Hằng cảnh bình thường có thể đối phó.
Chưa kể đi theo còn có cả đại quân tu sĩ đi theo.
Dù Lý Mộc Dương có sử dụng di thể của Chân Tiên cũng chẳng thể địch nổi!
Trong khoang thuyền, Lý Mộc Dương lần nữa tiến vào trò chơi.
Sau khi tu vi tăng lên, các chỉ số sức mạnh của hắn trong Trình Giả Lập Thí Thần cũng được tăng cường.
Trò chơi Trình Giả Lập Thí Thần này hoàn toàn lấy hắn làm hình mẫu.
Bây giờ Lý Mộc Dương đã có thể dễ dàng đấu ngang tay với Cực Dạ Thần trong chế độ thường.
Tuy nhiên Lý Mộc Dương cũng hiểu khi chưa đạt đến Tử Phủ cảnh, hắn gần như không có khả năng vượt qua chế độ khó [Mô phỏng chân thực] của Trình Giả Lập Thí Thần.
Nhưng không sao cả, thân xác này của Lý Mộc Dương chỉ là mượn để hồi sinh.
Ngay cả khi bị Cực Dạ Thần phá hủy cũng sẽ không ảnh hưởng đến bản thể của hắn.
Nghĩ đến đây, Lý Mộc Dương lao thẳng về phía hóa thân Cực Dạ Thần ở trước mặt.
Với kinh nghiệm tích lũy lâu dài, Lý Mộc Dương đã đối phó với Cực Dạ Thần ở chế độ thường một cách thuần thục.
Lạnh lùng điều khiển thi thể của Mặc tiên tử, Lý Mộc Dương tấn công về phía Cực Dạ Thần.
Hai mươi phút sau, Lý Mộc Dương mở mắt ra.
Một luồng linh lực mạnh mẽ và ấm áp xuất hiện trong khí hải đan điền của hắn.
[Đã thông qua chế độ thường của Trình Giả Lập Thí Thần, tu vi +50%]
Lúc này, tu vi của Lý Mộc Dương đã là Thần Du cảnh hậu kỳ 57%.
Khi linh lực trong khí hải đan điền tăng lên, nguồn sinh lực dồi dào không ngừng hội tụ vào tứ chi và khắp cơ thể hắn.
Trong biển sao rực rỡ ở khí hải đan điền, thần linh trông giống hệt Lý Mộc Dương tỏa ra thần quang chói lòa.
Ánh sáng đó rực rỡ như mặt trời, từ sâu trong biển sao trỗi dậy.
Khi linh lực hòa vào biển sao ngày càng nhiều, ánh sáng ở trung tâm biển sao càng trở nên lóa mắt.
Cuối cùng, ánh sáng chói lóa lan rộng, bao phủ cả biển sao.
Trong hiện thực, Lý Mộc Dương ngồi trong khoang thuyền tựa như một cái hố không đáy, điên cuồng hấp thụ linh khí của trời đất xung quanh.
Lực hút quá lớn, trên phi thuyền nổi lên cơn cuồng phong.
Vô số linh khí giữa trời đất bị hút mạnh đến nơi này, số lượng lớn linh khí hội tụ và hóa thành một cơn bão linh khí xoay quanh khoang thuyền của Lý Mộc Dương.
Trên boong thuyền, Tam tiểu thư dõi mắt nhìn cảnh tượng này, con ngươi co rút, khuôn mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc.
“…Bão linh khí?” Nàng sững sờ thốt lên: “Lý Mộc Dương đã đột phá Tử Phủ cảnh rồi?”