Nhưng bây giờ cũng không thể không đáp lễ, sau đó mới nói: "Tế Tửu đang đợi ta sao?"
Giang Vân Hạc mỉm cười gật đầu: "Đi ngang qua thư viện, nghe nói Giới Tử tiên sinh đã ở trong thư viện suốt cả ngày, nên muốn vào mời tiên sinh cùng dùng bữa tối. Học tập là tốt, nhưng cũng phải chú ý thời gian."
"Dù là Thao Ngẫu Sư, không sợ tà ma bình thường. Nhưng khi màn đêm buông xuống, cũng nên nghỉ ngơi để tránh khỏi việc tà khí xâm nhập vào cơ thể, trở nên điên cuồng thành ma."
Lời nhắc nhở của Giang Vân Hạc khiến Lý Mộc Dương khẽ nhíu mày.
Lời nhắc nhở ấy, cùng với những tài liệu đã đọc cả ngày hôm nay, giúp Lý Mộc Dương có nhận thức rõ ràng hơn về thế giới này.
Vậy mà những Thao Ngẫu Sư này biết chuyện khi màn đêm buông xuống, con người sẽ trở thành tà ma.
Nhận định của mình đối với bọn họ tối qua quả là có phần phiến diện.
Sau đó, Lý Mộc Dương rời đi theo Giang Vân Hạc, hai người cùng dùng bữa tối đơn giản, và trong bữa ăn, Lý Mộc Dương đã hỏi Giang Vân Hạc vài vấn đề.
Chủ yếu là để bổ sung những điểm chưa rõ khi hắn xem sách vào ban ngày.
Giang Vân Hạc không hề giấu giếm mà giải đáp từng câu hỏi của Lý Mộc Dương.
Khi mặt trời lặn và màn đêm sắp buông xuống, Lý Mộc Dương mới từ biệt Giang Vân Hạc, mang theo con rối công chúa vong quốc trở về sân viện.
Suốt cả ngày, Lý Mộc Dương đã ngồi trong thư viện, đọc rất nhiều sách.
Với khả năng đọc nhanh chóng, hắn đã tiếp thu được lượng lớn thông tin và hiểu rõ hơn về thế giới kỳ dị trong giếng Cổ Oán này.
Từ những dấu vết lưu lại trong những cuốn sách kia, rất có khả năng Thao Ngẫu Thuật là do Tiểu Dã Thảo phát minh ra.
Nhưng sức mạnh của loại dị thuật này bắt nguồn từ huyết mạch, không phải ai cũng có thể tu luyện được.
Và loại huyết mạch này chính là Tà Mạch thượng cổ của thôn Hắc Vân...
"Ai có thể ngờ rằng Tà Mạch thượng cổ gần như bị tuyệt diệt từ một vạn năm trước lại phát triển, sinh sôi mạnh mẽ ở nơi phong ấn của các Tà Thần?" Lý Mộc Dương lẩm bẩm.
Thực trạng này thật sự có chút hoang đường.
Có lẽ Tiểu Dã Thảo vì tâm lý yêu ai yêu cả đường đi, sau cái chết của Giang Tiểu Ngư, đã rất tận tâm giúp cho Tà Mạch thôn Hắc Vân được duy trì. Phát minh Thao Ngẫu Thuật dành riêng cho Tà Mạch, nhằm khắc chế tà ma.
Loại Thao Ngẫu Thuật này, miễn là không gặp phải tà ma cấp Chân Tiên, đều có thể đối chiến một trận.
Mà tộc Tà Mạch, từ thời viễn cổ đã đối đầu với các Tà Thần và cuối cùng giết chết, phong ấn tất cả Tà Thần.
Nhưng đến hiện tại, trong khi truyền thừa Tà Mạch ở nhân gian gần như tuyệt diệt, thì trong giếng Cổ Oán phong ấn Tà Thần lại có vô số hậu duệ Tà Mạch đang sinh sống.
Những người ở đây cũng không biết tu luyện, không biết pháp thuật, cách duy nhất để chống lại tà ma là tu luyện Thao Ngẫu Thuật của tộc Tà Mạch.
Hệ sinh thái này khá giống với thời kỳ hắc ám viễn cổ.
Khi đó cũng không có người tu luyện, không có pháp thuật, tà ác thống trị mặt đất, con người chỉ có thể dựa vào sức mạnh của Tà Mạch để chống lại Tà Thần.
“Hơn nữa tình trạng của Chủng lão tướng quân không phải là trường hợp duy nhất, không chỉ có một người sống phát điên chạy vào giếng Cổ Oán.”
Khi đó vị Chủng lão tướng quân của Thiên Nguyên Vương Triều đã bị tà ma ô nhiễm, gần như mất trí thành ma, trên người bị hàng trăm con quái vật ký sinh.
Để tránh cho mình khi phát điên gây hại đến nhân gian, Chủng lão tướng quân đã tự mình trốn vào giếng Cổ Oán, dùng giếng Cổ Oán để phong ấn chính mình.
Lý Mộc Dương và Lưu Ly tiên tử Sở Thanh Tuyết đã thâm nhập vào giếng Cổ Oán, gian nan tìm kiếm hơn hai mươi ngày mới tìm thấy vị lão tướng quân này. Tuy nhiên, cuối cùng họ vẫn không thể cứu được ông, chỉ có thể mang một số thông tin trong giếng Cổ Oán ra ngoài.
Cuốn “Báo cáo khảo sát Tà Thần” sau đó đã trở thành tài liệu tham khảo quan trọng để chống lại sự xâm nhập của Tà Thần ở phương Nam.
Nhưng đây chỉ là từ góc nhìn của nhân gian.
Còn trong góc nhìn của những người sống trong giếng Cổ Oán, nơi này mới chính là nhân gian mà không phải là nơi phong ấn Tà Thần.
Trong thư viện học cung Hồng Sơn có ghi chép cho thấy cách đây một vạn năm, trận thảm họa kia đã tàn phá thế giới, khiến thế giới trở thành nơi tà ma tàn sát bừa bãi và đầy rẫy quái vật.
Mà trong thế giới nguy hiểm hỗn loạn này, vẫn thường sẽ xuất hiện Vực Ngoại Thiên Ma, mang theo tà khí và quái vật, mang đến hiểm nguy và thảm họa cho mọi người.
Những người sống trong giếng Cổ Oán không thể rời khỏi đây để đến nhân gian.
Lý Mộc Dương đã thử cách trở về nhân gian mà Chủng lão tướng quân dạy, vào thời khắc giao thoa giữa hoàng hôn và ban đêm, từ trong nước trở lại nhân gian.