Virtus's Reader
Trò Chơi Cùng Các Tiên Tử

Chương 328: CHƯƠNG 1253 - HAI NGƯƠI ĐỊNH BỎ TRỐN?

Đứng trên gò đất, Lý Mộc Dương ngắt lời thây khô thần bí không thành, chỉ có thể ngoan ngoãn đứng nghe lại những lời chỉ dẫn nhiệt tình của thây khô thần bí.

Những gì nó nói, hắn đã biết ở lần chơi trước đó.

Hơn nữa hắn biết thời gian hoạt động của thây khô thần bí không dài, vì vậy sau khi nghe xong chuyện về Hồng Tà Linh, Lý Mộc Dương nhanh chóng hỏi: “Tiền bối, ngài có biết về Thánh Linh thượng cổ trên biển Sương Mù không?”

Nghe câu hỏi này, thây khô thần bí lại kinh ngạc nói: “Ngươi không định hỏi ta là ai sao?”

“Emmm...” Lý Mộc Dương nhìn thây khô trước mặt, bất lực ôm đầu đáp: “Xin tiền bối chỉ dạy về Thánh Linh U Minh Giới trên biển Sương Mù.”

Còn nói ngươi không liên quan đến Thiên Cơ Các? Ngươi chắc chắn là tổ tiên của Thiên Cơ Các, đã tính toán xong ta sẽ hỏi câu gì đầu tiên đúng không?

Nhưng thây khô thần bí chỉ lắc đầu, tự mình đáp: “Ta là ai ngươi không cần biết. Ngươi chỉ cần biết, ta không phải kẻ thù của ngươi là được.”

“Cái chết không đáng sợ, nó là một phần thưởng. Giang Tiểu Ngư, ngươi không cần sợ cái chết.”

Giọng điệu của thây khô rất phóng khoáng, giống hệt những gì nó nói ở bản lưu trước.

Lý Mộc Dương nghe nó ông nói gà bà nói vịt, hoàn toàn cạn lời.

“Thật đúng là... Nhân vật lập trình sẵn.”

Thây khô này, tất cả lời thoại của nó đều như chương trình được biên soạn từ trước!

Đặt ở nơi này để giả thần giả quỷ.

Nếu không phải vì chết bất ngờ và phải tải lại, hắn cũng sẽ không phát hiện ra điều này.

Lý Mộc Dương tiến lại gần, đưa tay ra chạm vào thây khô thần bí đang nói chuyện.

Ngay lập tức, tấm vải trắng bay lên và bao trùm Lý Mộc Dương.

[Ngươi đã tử vong, trò chơi thất bại]

Sau khi tải lại, Lý Mộc Dương leo lên gò đất một lần nữa.

Cái xác bọc vải trắng lại chậm rãi đứng dậy trong làn sương mờ.

“...Ngươi đã quay lại, Giang Tiểu Ngư.”

“Chào mừng ngươi trở lại, nhưng hình như ngươi đã gặp ta ở nơi khác rồi đúng không?”

Nhìn dáng vẻ cao thâm khó lường của thây khô, Lý Mộc Dương hoàn toàn chịu phục.

Vị tiền bối Thiên Cơ Các này đúng là tên dở hơi.

Biết rằng sẽ không moi được thêm thông tin hữu ích nào nữa, Lý Mộc Dương chỉ đứng im lặng nghe hết bài diễn thuyết dài dòng của thây khô.

Dù Lý Mộc Dương không mở miệng hỏi, thây khô thần bí này vẫn cứ tiếp tục nói theo kịch bản cố định của nó.

Tất cả đều hoàn hảo vô cùng, đây đúng là một người máy được lập trình sẵn.

Mà lại còn là kiểu máy móc lặp đi lặp lại nhàm chán nhất.

Nghe thây khô thần bí chỉ điểm xong, Lý Mộc Dương lắc đầu rời đi.

“Vốn còn định hỏi về ảo ảnh Tiểu Dã Thảo…”

Chính ảo ảnh Tiểu Dã Thảo đã dẫn hắn vào đây, nhưng sau đó lại biến mất.

Hắn muốn hỏi ảo ảnh Tiểu Dã Thảo xuất hiện thế nào, nhưng giờ rõ ràng không có câu trả lời.

Lý Mộc Dương dẫn theo công chúa vong quốc rời khỏi gò đất, đi qua đồng cỏ đầy khe nứt, đào một nắm đất đen rồi quay về.

Lúc tiến vào vô cùng khó khăn, nhưng ra ngoài lại rất dễ dàng.

Lý Mộc Dương điều khiển xe ngựa, kích hoạt sức mạnh Tà Mạch trong cơ thể.

Một giây sau, xe ngựa lăn bánh, lái ra khỏi đồng cỏ và tiến vào núi xác tràn ngập sương mù.

Ô Lão Gia bị phong bế thật lâu lập tức mở miệng nói chuyện.

“...Chiếc xe ngựa này không bị nuốt chửng?”

Nhưng lời Ô Lão Gia nói lại là phần còn dang dở trước khi vào nơi tổ linh an nghỉ.

Nói xong câu đó, Ô Lão Gia đột nhiên khựng lại, rồi kinh ngạc thốt lên: “Chúng ta quay về? Chuyện gì xảy ra? Giới Tử Củ, sao chúng ta lại về? Rốt cuộc đã có chuyện gì?”

Là người ngoài, ở nơi tổ linh an nghỉ, Ô Lão Gia, xe ngựa và cả công chúa vong quốc đều như bị đóng băng thời gian.

Ý thức của Ô Lão Gia vẫn dừng ở khoảnh khắc trước khi bước vào vùng đất tổ linh an nghỉ.

Lý Mộc Dương không buồn giải thích, chỉ điều khiển xe rời đi: “Không có gì xảy ra, chúng ta đi. Ở đây chẳng có gì cả.”

Vừa lái xe, tay cầm Thất Bảo Lưu Ly Tích Trượng, Lý Mộc Dương nhanh chóng tìm thấy người đánh xe Đinh Lượng vẫn đứng đợi trong núi.

Sau khi đón Đinh Lượng lên xe, Lý Mộc Dương giao cả xe ngựa lẫn Thất Bảo Lưu Ly Tích Trượng cho Đinh Lượng sử dụng, bảo tên này cầm lái và đi theo đường cũ trở về.

Sau khi lấy được đất đen từ nơi tổ linh an nghỉ, Lý Mộc Dương xem như đã hoàn thành nhiệm vụ của Miếu Phong Quân.

Thất Bảo Lưu Ly Tích Trượng mà Miếu Phong Quân tặng chính là phần thưởng cho nhiệm vụ này.

Có tích trượng hỗ trợ, việc tiêu diệt những con Yểm Quỷ còn lại sẽ không còn quá khó khăn.

Thời gian di chuyển tiếp theo cũng không cần Lý Mộc Dương phải bận tâm.

Hắn bật chế độ treo máy, sau đó thoát khỏi trò chơi.

Mở mắt ra, Lý Mộc Dương rời khỏi khoang thuyền, đi vào phòng động lực.

Tam tiểu thư đang điều khiển phi thuyền, thúc đẩy phi thuyền tiến về phía trước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!