Ai cũng biết Lý Mộc Dương của Luyện Ma Tông là cao thủ luyện thi, có thể luyện hóa cả thi thể Chân Tiên thượng cổ.
Nhưng rõ ràng Nguy Túc Nhất lại có cách hiểu mới mẻ hơn.
Lão không tin Thương Túc Tam bí ẩn khó lường lại thật sự là đệ tử cấp thấp của Luyện Ma Tông. Lão cho rằng bản thể của Lý Mộc Dương đang trốn ở đâu đó, chỉ dùng thi thể khôi lỗi để đi lại trên thế gian.
Về điều này, Lý Mộc Dương cũng không giải thích. Dù sao, tình trạng của hắn cũng gần đúng như những gì Nguy Túc Nhất suy đoán.
Lý Mộc Dương ở lại thành Ma Kiếm, nhìn Nguy Túc Nhất giơ ngọn đèn ngồi xuống phiến đá bên cạnh, lấy ra hàng loạt món đồ linh tinh từ nhẫn càn khôn.
Nào là chuông, la bàn, chuông cồng, xương cốt kỳ quái, dây đỏ nhuốm máu... Phương pháp bói toán của Nguy Túc Nhất khác hẳn với Thiên Cơ Các.
Lý Mộc Dương hứng thú quan sát một lúc nhưng không hiểu gì.
Sau khi ngồi xuống, Nguy Túc Nhất nhanh chóng tiến vào trạng thái bói toán, triệu hồi một ngọn lửa màu xanh lục nhợt nhạt lơ lửng trên phiến đá.
Ngọn lửa lập lòe, dường như ẩn chứa lượng lớn thông tin, nhưng chỉ nhìn hai lần, Lý Mộc Dương đã thấy đầu óc choáng váng, tâm thần bối rối.
Ba vị chủ nhân tiên khí thay phiên truyền pháp lực vào ngọn lửa xanh, khiến nó cháy sáng hơn.
Lý Mộc Dương là người đứng xem, quan sát trong chốc lát rồi lặng lẽ đứng dậy rời đi.
Hắn muốn dạo chơi trong thành Ma Kiếm, xem thử rốt cuộc tòa thành quỷ này có gì.
Dù sao, phương pháp bói toán của các vị chủ nhân tiên khí từ đầu đã sai lầm. Bọn họ muốn bói toán về một người chết từ vạn năm trước. Ngay cả khi Nguy Túc Nhất thực sự thành công tính ra được, cũng chỉ có thể tìm ra Giang Tiểu Ngư.
Chưa kể với pháp lực tu vi hiện tại của Nguy Túc Nhất, chưa chắc có lực lượng để ngược dòng tìm hiểu vạn năm trước.
Hiện tại, điều Lý Mộc Dương cần đề phòng chính là thành trì đầy quỷ dị và dường như đang lặng lẽ dẫn dụ hắn tiến vào này.
Dưới màn đêm, Lý Mộc Dương đứng trong ngõ hẹp, nhìn thành trì vô cùng quen thuộc trước mặt.
Trong Tiên Kiếm Truyền Thuyết, ở một vạn năm trước, hắn từng lang thang trong thành Nam Giang này một thời gian dài. Chính tại nơi đây, hắn đánh bại bán yêu tướng quân La Phong, lĩnh ngộ kiếm pháp Kinh Hồng Kiếm Quyết.
Hơn nữa, đây cũng là nơi định tình của hắn và Yến Tiểu Như.
Hai người có thân phận và địa vị khác biệt một trời một vực, lại vì một biến cố bất ngờ mà buộc phải chung sống trong thành trì bị nguyền rủa này. Từ đó nảy sinh những cảm xúc ban đầu.
Chỗ dựa mạnh mẽ nhất của Lý Mộc Dương là Kinh Hồng Tiên Kiếm, cũng giành được trong thành trì này.
Có thể nói, thành Ma Kiếm trước mắt chính là bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời Lý Mộc Dương.
Bây giờ trở lại chốn xưa, nhìn những con phố quen thuộc, trong lòng Lý Mộc Dương bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.
“Rốt cuộc thứ gì trong thành này dẫn dụ ta?”
Lý Mộc Dương lẩm bẩm.
Nguy Túc Nhất đã tiết lộ sự thật về thành Ma Kiếm, nơi này đã bị sức mạnh của U Giới ăn mòn và ô nhiễm.
Mà U Giới là một kẻ địch vô cùng đáng sợ.
Chẳng lẽ trong thành Ma Kiếm này vẫn còn tàn dư của U Minh Giới?
Tương tự như Quỷ Nguyệt Chi Hồ ẩn náu trong bí cảnh ngoài thành Cửu Nguyên?
Lý Mộc Dương cẩn thận quan sát phố xá trong thành, chậm rãi bước đi.
Đồng thời, hắn cũng muốn gặp Quan Tiểu Thuận để tìm hiểu vì sao Quan Tiểu Thuận lại liên quan đến lão già lừa đảo Động Huyền Tử.
Và vì sao lão già lừa đảo này lại luôn xuất hiện ở trung tâm của cơn bão trong tình thế biến động?
Trước đó lão có mặt ở Thế Ngoại Phương Chu, giờ ở thành Ma Kiếm cũng có.
Lai lịch của lão đạo sĩ lôi thôi này thực sự đáng để suy ngẫm…
Lý Mộc Dương suy nghĩ, không ngừng phân tích.
Trong thành Ma Kiếm gió lạnh rít gào, thỉnh thoảng lại xuất hiện những oan hồn thượng cổ gào thét.
Lý Mộc Dương đã từng đi U Minh Giới, không xa lạ gì với khí tức âm u lạnh lẽo trong thành này, thực sự là khí tức của U Minh Giới.
Nhưng khi đi được một đoạn, phía trước Lý Mộc Dương bỗng xuất hiện một màn sương mù.
Trong nháy mắt nhìn thấy sương mù tràn ra xung quanh mình, trong lòng Lý Mộc Dương chấn động, lập tức triệu hồi Kinh Hồng Tiên Kiếm.
Nhưng nguy hiểm cũng không xuất hiện. Trong màn sương mù, Lý Mộc Dương không cảm nhận được bất kỳ ý thù địch nào.
Lý Mộc Dương chậm rãi tiến về phía trước, trong lòng lại có một cảm giác quen thuộc mơ hồ.
Sắc mặt Lý Mộc Dương lập tức trở nên phức tạp.
Cuối cùng, hắn dừng lại trước một hẻm nhỏ tối tăm trong thành Ma Kiếm.
Trong hẻm có một cây hòe già khô héo, thân cây xiêu vẹo, thoạt nhìn hơi xấu xí, những cành lá mọc chen chúc mà không thấy chút xanh tươi nào.
Dưới gốc cây hòe già có một thi thể đang ngồi.
Thi thể quay lưng về phía Lý Mộc Dương, được quấn trong tấm vải trắng nhợt nhạt, đầu cúi thấp, trông đầy hơi thở chết chóc.