Chương 1312: Hai mặt đều là địch
Chương 1312: Hai mặt đều là địch
Lý Mộc Dương điên cuồng lao đi giữa bầy quỷ, nhưng con quái vật phía sau càng lúc càng tiến đến gần. Lý Mộc Dương không còn cách nào khác, buộc phải ra tay.
"Tiền bối, xin lỗi!"
Giữa bầy quỷ, Mặc tiên tử vung một kiếm chém ra. Kiếm quang sáng lóa quét ngang, nhưng không nhằm vào đám quỷ nhỏ xung quanh, mà nhắm thẳng vào con quái vật đang lao tới từ phía sau.
Chớp mắt, một vụ nổ kinh thiên động địa vang lên trong Càn Khôn Hồ. Lý Mộc Dương đang gian nan tiến lên cũng cảm nhận rõ ràng mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội.
Tuy nhiên, vụ nổ kinh thiên động địa kia lại không hề gây ra tổn thương cho lão tổ Luyện Ma điên đại.
Thân thể xấu xí đầy rẫy cánh tay và huyết nhãn của nó xuyên qua vụ nổ, tiếp tục gào thét, đuổi giết Lý Mộc Dương.
Một kiếm toàn lực của Lý Mộc Dương cũng chỉ làm chậm lại bước tiến của lão tổ Luyện Ma đôi chút.
"Ta đúng là bị đánh từ cả hai phía mà..."
Lý Mộc Dương cảm thấy nhức cái đầu.
Hắn phải chia đôi tâm trí để vừa điều khiển Diệt Pháp Chuyển Luân cắt qua đám tiểu quỷ chắn đường phía trước, vừa cùng Mặc tiên tử chống đỡ kẻ thù phía sau.
Mặc tiên tử đứng bên cạnh hắn, điều khiển Kinh Hồng Tiên Kiếm, không ngừng vung kiếm quang về phía sau để cản lại lão tổ Luyện Ma đang lao tới.
Việc phải phân tâm như vậy khiến bước tiến của Lý Mộc Dương càng thêm gian nan.
May mà sự xuất hiện của lão tổ Luyện Ma với thân hình khổng lồ và sát khí kinh khủng lượn lờ, đã thu hút phần lớn đám tiểu quỷ tấn công, khiến số lượng tiểu quỷ trước mặt Lý Mộc Dương giảm mạnh.
Áp lực giảm bớt, Diệt Pháp Chuyển Luân cũng trở nên hiệu quả hơn, khiến tốc độ tiến lên của Lý Mộc Dương ngược lại tăng lên.
".., Vấn đề lớn nhất bây giờ là pháp lực của ta còn cầm cự được bao lâu."
Lý Mộc Dương lẩm bẩm.
Với tu vi Tử Phủ cảnh, khả năng duy trì pháp lực của hắn hoàn toàn không thể sánh bằng lão tổ Luyện Ma đã bị Thiên Nhãn Huyết Thần làm ô nhiễm.
Nếu pháp lực cạn kiệt, dù không có lão tổ Luyện Ma, Lý Mộc Dương cũng sẽ chết trong địa ngục đầy tiểu quỷ này.
Nhưng cũng may hắn đã tích trữ rất nhiều đan dược linh vật trong nhẫn Càn Khôn, chuẩn bị cho những trường hợp thế này.
Lý Mộc Dương ngồi trên đầu Bọ Ngựa Thúy Đao, mở nhẫn Càn Khôn ra, không ngừng lấy đan dược nhét vào miệng.
Những viên linh đan thượng phẩm mà ngày thường hắn không nỡ ăn, giờ bị hắn cho vào miệng hết viên này đến viên khác.
Từng viên linh đan thượng phẩm hóa thành dòng nước ấm chảy khắp toàn thân, nhanh chóng bổ sung pháp lực cho cơ thể Lý Mộc Dương.
Một viên, hai viên, ba viên... Đến cuối cùng, Lý Mộc Dương còn không đếm nổi mình đã dùng bao nhiêu viên linh đan thượng phẩm, chỉ là nhẫn Càn Khôn trống rỗng, số linh đan trung phẩm cũng đã bị dùng hết phân nửa.
Trong thời gian ngắn tiêu thụ đan dược với số lượng lớn khiến cơ thể Lý Mộc Dương cực kỳ khó chịu.
Dù là tu vi Tử Phủ cảnh, lúc này cơ thể hắn cũng bắt đầu xuất hiện tác dụng phụ, da thịt không ngừng nổi bọt nước, vỡ ra rồi lại tái tạo, thoạt nhìn vô cùng buồn nôn.
Chất thải độc hại từ đan dược được đào thải qua lỗ chân lông, khiến máu độc bắn ra ngoài và làm Lý Mộc Dương đau đến nhe răng trợn mắt.
Nhưng cuối cùng, hắn cũng tiến đến đích.
Khi ánh sáng từ Âm Thọ Thư chiếu vào bức tường băng phía trước, Lý Mộc Dương nhìn thấy một thiếu nữ đang say ngủ bên trong bức tường băng to lớn ấy.
Nguyệt Thiền!
Rốt cuộc han đã tìm được Nguyệt Thiền!
Bức tường băng khổng lồ cao hàng chục trượng nằm giữa vùng đất hoang vu. Đôi mắt thiếu nữ nhắm nghiền, bị đông cứng bên trong.
Đám ác quỷ thi nhau cào cấu bức tường băng, làm băng vụn bay khắp nơi, cố gắng phá vỡ lớp băng để lôi thiếu nữ ra.
lý Mộc Dương lao đến, Diệt Pháp Chuyển Luân quét qua bầu trời, chém giết và đánh bay từng con tiểu quỷ xấu xí.
Trong thoáng chốc, những con quỷ nhỏ bám đầy trên bức tường băng bị quét sạch.
Lý Mộc Dương tiến đến sát bức tường, tung một cú đấm mạnh vào bằng.
"Nguyệt Thiền! Mau tỉnh lại!"
Lý Mộc Dương hét lớn, dồn hết lực lượng linh hồn vào cú đấm, cố gắng đánh thức thiếu nữ bên trong.
Nhưng thiếu nữ bị đóng băng kia vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, như thể đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu.
Thấy lão tổ Luyện Ma phía sau ngày càng gần, Lý Mộc Dương không dám chậm trễ thêm nữa.
Mặc tiên tử vung kiếm, chém ra một đường kiếm quang sắc bén. Bức tường băng khổng lồ bị chém nát, thiếu nữ đang chìm trong giấc ngủ lập tức rơi xuống và được Lý Mộc Dương đỡ lấy.
Lý Mộc Dương không dám chậm trễ, ôm lấy Nguyệt Thiền đang hôn mê, bay thẳng lên trời. "Cuối cùng cũng tìm được Nguyệt Thiền, giờ có thể rời khỏi đây rồi!"
Dưới chân, đám tiểu quỷ không ngừng gào thét, tung cánh lao lên trời, cố vây lấy Lý Mộc Dương.
Âm thanh vỗ cánh dày đặc cùng số lượng quỷ đông nghịt, khiến cả bầu trời như bị một bầy gián khổng lồ bao phủ.