CHUONG 1341: LAOTO GIANG THI
Chuong 1341: Laoto Giang Thi
Nghe Giang Vân Hạc kể lại xong, Lý Mộc Dương có chút sững sờ, trong lòng tràn đầy kinh ngạc.
Tộc Giang Thị đối với hắn quả thật tốt đến không ngờ.
Trước đó chỉ có thể xem là bạn bè giúp đỡ lẫn nhau, đưa ra một số chỉ dẫn, tặng cái bình đất để Ô Lão Gia hỗ trợ chỉ đường, những việc này đều nằm trong phạm vi thân thiện hiểu được.
Nhưng bây giờ, bọn họ dám gánh lấy áp lực từ Hắc Vũ Các để bảo vệ Lý Mộc Dương, ân tình này lớn đến không lời nào tả được. Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc đầy mia mai vang lên từ sau lưng Giang Vân Hạc, thu hút sự chú ý của Lý Mộc Dương.
"Này! Tiểu tử, tỉnh rồi à? Ngươi đúng là chẳng ra gì! Bỏ chúng ta lại giữa đám hòa thượng đó mặc kệ. Nếu không nhờ lão gia ta lanh trí, kịp thời báo tin cho tộc Giang Thị đến đón, thì giờ chúng ta đã bị ngươi hại chết ở kinh thành rồi!"
Ô Lão Gia bị phong ấn trong bình đất được một Thao Ngẫu Sư bế ra đang hùng hổ mắng chửi.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cái bình đất này, và cả biểu cảm cẩn trọng của các Thao Ngẫu Sư xung quanh, Lý Mộc Dương liền hiểu rõ mọi chuyện. Nhưng hắn không nói gì, chỉ đáp lại Ô Lão Gia: "Các ngươi ở lại trong ngôi miếu nhỏ đó là an toàn nhất. Ta định sau này sẽ quay lại đón các người. "
Với tình hình khi đó, việc Ô Lão Gia, Đặng Bá và Đinh Lượng đi theo Lý Mộc Dương mới là nguy hiểm nhất.
Mà ngôi miếu nhỏ Miếu Phong Quân mở ra trong kinh thành Đại Chu có thể ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài. Trốn ở trong đó chắc chắn sẽ không bị những hòa thượng quái vật tìm thấy, theo lý mà nói là an toàn tuyệt đối.
Cứ như vậy, Lý Mộc Dương di theo các Thao Ngẫu Sư của tộc Giang Thị tiến vào Hồng Diệp Sơn Cốc, trở về Học Cung Hồng Sơn.
Chẳng bao lâu, Lý Mộc Dương gặp lại lão bộc Đặng Bá và người đánh xe Đinh Lượng đã theo hắn lâu ngày, hiện đang được sắp xếp ở Học Cung Hồng Sơn.
Nhìn thấy Lý Mộc Dương bình an vô sự, mọi người đều vô cùng xúc động.
Tuy nhiên, cuộc đoàn tụ vui vẻ nhanh chóng kết thúc, dưới lời mời kính cẩn của Tế Tửu Giang Vân Hạc, Lý Mộc Dương tiến vào sâu bên trong Học Cung Hồng Sơn, đến một tổ miếu thờ tượng thần của Giang Tiểu Ngư và Thanh Hòa tiên tử.
Lúc này, trước điện thờ trong tổ mieu đặt một chiếc ghế, Giang Van Hạc khiêm tốn mời Lý Mộc Dương ngồi xuống.
Trong khi đó, các Thao Ngẫu Sư khác của tộc Giang Thị đều đứng lặng nghiêm trang bên trong tổ miếu.
"Giới Tử tiên sinh, nếu ngài có yêu cầu gì, xin cứ việc phân phó." Giang Vân Hạc chân thành nói: "Gia tộc Giang Thị nguyện tận tâm phục vụ ngài. "
Đã từng là người bạn cũ, giờ là Tế Tửu của học cung, Giang Vân Hạc hạ mình rất thấp.
Lý Mộc Dương hiểu rõ, tộc Giang Thị đã biết thân phận thực sự của hắn. Dù sao, tên thật Giang Tiểu Ngư đã bị Ngụy Phật Đại Quang Minh hô lớn trước mặt Ô Lão Gia. Bây giờ Ô Lão Gia trở về Hồng Diệp Sơn Cốc, đương nhiên tộc Giang Thị cũng biết được thân phận thật sự này.
Tuy nhiên, Thiên Nhẫn Địa Quân trên trời vẫn luôn dõi theo, bất kỳ hành động nào tiết lộ Lý Mộc Dương đến từ nhân gian đều sẽ dẫn đến nghiệp lực.
Gia tộc Giang Thị chỉ có thể cẩn trọng bày tỏ sự kính trọng với tổ tiên Giang Tiểu Ngư.
lý Mộc Dương ngầm hiểu, nhưng không đưa ra bất kỳ yêu cầu quá đáng nào, chỉ nhờ Học Cung Hồng Sơn mời Nhị thúc của hắn từ thôn Thanh Sơn đến đây một chuyến.
Nhị thúc là một trong số ít dòng dõi còn sót lại của tộc Dạ Hành Giả, dù đã mất đi sức mạnh nhưng có thể sẽ hỗ trợ được Lý Mộc Dương nếu ông đồng ý giúp đỡ.
Dù sao Nhị thúc từng chu du bên ngoài với phụ mẫu của Giới Tử Củ, cũng là người từng trải, được thừa hưởng truyền thừa của tộc Dạ Hành Giả với tư cách là một Thao Ngẫu Sư chính thống.
Hoàn toàn khác với Lý Mộc Dương nửa đường rời nhà tự học.
Có lẽ Nhị thúc cũng không ngờ rằng Giới Tử Củ chỉ muốn đi chu du và tìm tung tích của phụ mẫu lại thực sự tìm ra được manh mối, thậm chí chỉ trong thời gian ngắn ngủi chưa đầy một năm đã trưởng thành đến mức này.
Nếu biết trước Lý Mộc Dương có thể mạnh đến thế, chưa chắc ngày đó Nhị thúc đã để Lý Mộc Dương rời đi một mình.
Sau khi Học Cung Hồng Sơn phái người đi mời Nhị thúc, Lý Mộc Dương ở lại học cung.
Mỗi ngày hắn dành thời gian trong thư các, nhanh chóng lật xem các thư tịch trong học cung.
Học Cung Hồng Sơn là thánh địa của Thao Ngẫu Sư, thư tịch trong học cung rất phong phú và chỉ tiết. Lần trước Lý Mộc Dương chỉ vội vàng ghé qua, lần này hắn mới có cơ hội tìm hiểu thêm nhiều tư liệu hơn.
Về phần sự kính trọng từ tộc Giang Thị, Lý Mộc Dương không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào.
Hắn lý trí hiểu rằng, chỉ dựa vào cái danh "tổ tiên", tuy có thể khiến tộc Giang Thị kính trọng, nhưng thực tế, hắn chỉ là một lão tổ đã sống cách đây vạn năm. Và hiện tại giữa hắn và tộc Giang Thị không có bất kỳ mối quan hệ lợi ích nào, lão tổ cũng chỉ là một danh hiệu oai phong nhưng chả có thực quyền nào.
Gia tộc Giang Thị vui lòng thừa nhận hắn, thì hắn mới là lão tổ. Nếu đưa ra những yêu cầu quá đáng, làm tổn hại lợi ích của tộc Giang Thị, vậy chẳng khác nào tự tìm đường chết.