Chương 1343: Tin tức
Chương 1343: Tin tức
Lúc này, Lý Mộc Dương đã luyện cấp của công chúa Bình Dao đến cao nhất, đồng thời nắm trong tay pháp khí thượng cổ.
Theo những truyền thuyết và lời tiên đoán, đáng lý ra những thứ đó đã đủ để đánh bại Ngụy Phật trong hoàng cung.
Sao ngược lại, hắn bị Ngụy Phật đuổi khỏi kinh thành, phải chật vật bỏ chạy?
Nhắc đến chuyện này, Lý Mộc Dương cũng bất lực thở dài: "Vẫn là do lực lượng quá yếu. Chỉ dựa vào một mình công chúa Bình Dao rất khó đánh bại được tà vật đó." "Nhị thúc, có thể dạy ta cách mở ra khôi lỗi thứ hai không?"
Điểm khác biệt lớn nhất của tộc Dạ Hành Giả so với các Thao Ngẫu Sư khác là khả năng điều khiển nhiều khôi lỗi cùng lúc.
Thao Ngẫu Su thông thường có thể chế tạo nhiều khôi lỗi, nhưng trong chiến đấu chỉ có thể kiểm soát một con ở một thời điểm.
Nhưng tộc Dạ Hành Giả lại khác, họ có thể cùng lúc sử dụng nhiều khôi lỗi, lấy số đông để áp đảo đối thủ.
Nếu Lý Mộc Dương có thể luyện thêm vài khôi lỗi mạnh ngang tầm công chúa Bình Dao, có lẽ hẳn sẽ đủ sức đối đầu trực diện với Ngụy Phat.
Đặng Bá từng nói, bí thuật này là bí mật truyền thừa của tộc Dạ Hành Giả, và hiện tại chỉ có Nhị thúc biết rõ.
Vì lý do đó, Lý Mộc Dương đã mời Nhị thúc ẩn cư ở thôn Thanh Sơn đến đây.
Nghe Lý Mộc Dương kể rõ tình hình, Nhị thúc suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý: "Được, ta sẽ dẫn ngươi về tổ địa, giúp ngươi mở ra linh mạch thứ hai, thậm chí là thứ ba."
"Mỗi khi mở được thêm một linh mạch, ngươi sẽ có thể điều khiển thêm một khôi lỗi."
"Nhưng việc có thể mở được bao nhiêu linh mạch, hoàn toàn phụ thuộc vào phúc phận của ngươi.”
Thế là Lý Mộc Dương cùng Nhị Thúc lên đường, hướng về tổ địa của tộc Dạ Hành Giả.
Đặng Bá và Ô Lão Gia đi theo, Học Cung Hồng Sơn còn cử mười Thao Ngẫu Sư đi hộ tống.
Hành trình thuận lợi, đoàn người băng qua những vùng hoang vu, rừng núi, cuối cùng đến một khe núi cách thôn Thanh Sơn khoảng hai trăm dặm.
Đây chính là tổ địa của tộc Dạ Hành Giả. Dưới lòng đất có một bia đá khổng lồ, trên đó khắc đầy các văn tự cổ. Nhị thúc dẫn Lý Mộc Dương xuống lòng đất, chuẩn bị khai mở linh mạch cho hắn.
Nhưng khi nghỉ lễ khai mở linh mạch của Nhị thúc vừa bắt đầu, Lý Mộc Dương bất ngờ nghe thấy giọng nói của Liễu Liên Nhi vang lên bên tai.
".. Lý sư huynh, ta đã nhận được hồi âm của A Nghiên rồi!"
Giọng nói vui mừng phấn khởi của Liễu Liên Nhi vang lên khiến Lý Mộc Dương lập tức rời khỏi trò chơi, trở về hiện thực.
Trong bí cảnh U Giới bao phủ bởi sương mù, Liễu Liên Nhi cầm một miếng ngọc bội, hớn hở như thể vừa tìm được báu vật, ném nó cho Lý Mộc Dương.
Nhìn miếng ngọc bội phát sáng trong tay nàng, Lý Mộc Dương nhướn mày: "Cuối cùng cũng có hồi âm sao?"
Hứa hẹn là trong một tháng sẽ nhận được tin, vậy mà giờ đã qua hơn hai tháng.
Nhưng giờ không phải lúc truy cứu việc tiểu yêu nữ Liễu Liên Nhi này có dối gạt hắn hay không.
lý Mộc Dương nhận lấy ngọc bội, hít sâu một hơi, sắc mặt trở nên nghiêm túc.
Miếng ngọc bội này có thể liên lạc với Thẩm Nghiên ở lục địa Thiên Nguyên.
Sau thời gian dài không thể kết nối với lục địa Thiên Nguyên, bây giờ Lý Mộc Dương cuối cùng cũng có cơ hội nói chuyện với bên đói
Ngọc bội phát sáng tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ trong tay Lý Mộc Dương.
Trước đó Liễu Liên Nhi đã dạy Lý Mộc Dương cách sử dụng ngọc bội. Lúc này, Lý Mộc Dương thuần thục kích hoạt linh lực bên trong ngọc bội.
Chỉ thấy một luồng ánh sáng xanh nhạt từ ngọc bội bốc lên. Lý Mộc Dương đưa tay chạm vào ánh sáng ấy.
Khi ngón tay chạm vào ánh sáng xanh từ ngọc bội, trước mắt hắn hiện lên từng hàng chữ viết xinh đẹp.
Những nét chữ này chính là thư tay của Thẩm Nghiên.
lý Mộc Dương cẩn thận đọc từng chữ, biểu cảm trên mặt dần trở nên nghiêm trọng.
Trong thư, Thẩm Nghiên trình bày rất chỉ tiết vê tình hình hiện tại của lục địa Thiên Nguyên và những khó khăn mà bọn họ đang phải đối mặt.
Từ nội dung bức thư, tình hình của lục địa Thiên Nguyên thậm chí còn tồi tệ hơn dự đoán.
Sau khi Thiên Nguyên Vương Triều sụp đổ, chiến loạn nổ ra khắp nơi. Các phản vương nổi lên chiếm cứ các châu quận và liên tục giao chiến với nhau.
Ở phía Nam, hư ảnh của các Tà Thần từ giếng Cổ Oán xuất hiện ngày một nhiều bên ngoài giếng Cổ Oán. Dù Khâm Thiên Giám đã dốc hết toàn lực nhưng vẫn không thể kiểm soát được tình hình. Phạm vi tàn phá của Tà Thần ngày càng mở rộng, mỗi ngày lại có thêm nhiều người bị ô nhiễm hóa điên, la hét chạy vào rừng sâu hoặc trốn vào giếng Cổ Oán.
Mà cơ thể của những người bị ô nhiễm và phát điên này sẽ sinh ra những quái vật tà dị. Những quái vật này có thể tự do hoạt động ở nhân gian và sở hữu sức mạnh khủng khiếp.