Virtus's Reader
Trò Chơi Cùng Các Tiên Tử

Chương 453: Chương 1377: Chiếc gậy đạo đức

CHUONG 1377: CHIEC GAY DAO DUC

Chuong 1377: Chiec gay dao duc

Lý Mộc Dương vốn rất ghét xã hội tu hành thiên về tài nguyên và lợi ích như thế giới bên kia.

Bây giờ những lời Tâm Nguyệt Hồ nói khiến hắn vô cùng tán thưởng, chỉ muốn vỗ tay cho thiếu nữ này.

Trong khi đó, các chủ nhân tiên khí trong nhóm trò chuyện đều im lặng.

Vào thời điểm này,"chiếc gậy đạo đức" bỗng phát huy tác dụng mạnh mẽ.

Dù sao ban đầu bọn họ định giết Lý Mộc Dương cũng là dựa vào lý do đạo đức, cho rằng giết Lý Mộc Dương thì thiên hạ mới có thể yên ổn.

Nhưng bây giờ gặp phải Tâm Nguyệt Hồ, người đứng ở điểm đạo đức cao hơn, bọn họ lập tức bị đánh bại, không phản bác nổi.

Nguy Túc Nhất không nói lời nào, biểu tượng tối đen, trực tiếp đăng xuất.

Trong khi đó, Thác Bạt Liệt cảm thán.

[Đấu Túc Cửu: Tiểu cô nương miệng lưỡi sắc bén thật đấy]

[Quy Túc Thất: Tiểu nha đầu, ta thưởng thức ngươi. Hy vọng Thương Túc Tam sẽ không phụ lòng kỳ vọng của ngươi] Rất nhanh, mọi người trong nhóm trò chuyện lần lượt đăng xuất.

Đều là những kẻ già đời, nếu khuyên bảo không hiệu quả, bọn họ cũng không phí công sức thêm nữa.

Lúc này, Lý Mộc Dương đã ở rất gần Thanh Tùng Quan.

Thời gian mà Nguy Túc Nhất và những người khác dành để giảng giải về thân phận Thăng Tiên Giả của Lý Mộc Dương, những gì hắn đã làm, và tình hình nguy cấp giữa hai lục địa đã tiêu tốn không ít thời gian.

Sau khoảng hơn mười phút, Lý Mộc Dương nhìn thấy một dãy núi linh khí lượn lờ hiện lên dưới ánh trăng.

Ở giữa lưng chừng núi, khuất trong rừng cây là một đạo quan cổ kính.

Khác biệt hoàn toàn với sự xa hoa, phô trương của các tông môn trong giới tu hành bên kia, Thanh Tùng Quan này không có những cung điện nguy nga hay hòn đảo lơ lửng trên trời.

Nó an tĩnh tọa lạc ở giữa sườn núi, không khác gì một đạo quan bình thường mà người ta thường thấy.

Trước cổng đạo quan, dưới bóng cây đa lớn, một thiếu nữ trẻ đang ngồi trên bậc đá, hai tay chống cằm, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.

Lý Mộc Dương cưỡi trên lưng Bọ Ngựa Thúy Đao đáp xuống mặt đất. Thiếu nữ lập tức bật dậy, vừa tò mò vừa vui vẻ hỏi.

"Ngươi chính là Vô Danh tiên trưởng?"

Đôi mắt thiếu nữ như hai viên ngọc sáng lấp lánh trong bóng tối, nhìn chăm chăm vào Lý Mộc Dương với vẻ mặt vui sướng và tò mò không chút che giấu.

Mà trong đạo quan phía sau nàng, lờ mờ hiện ra sáu bảy bóng người đang lặng lẽ đứng đó.

Toàn bộ đệ tử trong Thanh Tùng Quan cũng chỉ có ngần ấy người.

Lý Mộc Dương gật đầu, cười hỏi: "Cần ta chứng minh không?"

Nữ hài lắc đầu: "Không cần chứng minh. Ngươi chính là Vô Danh tiên trưởng."

"Ngươi là người đến từ nơi khác, dù có nghe kể về truyền thuyết Vô Danh tiên trưởng, nhưng trong truyền thuyết giang hồ cũng không nhắc đến việc Vô Danh tiên trưởng giao hảo với Huyền Kiếm Tông."

"Khắp lục địa Thiên Nguyên, số người biết ngươi có quan hệ tốt với Lưu Ly tiên tử vô cùng ít."

"Ngươi nói sẽ đến tìm Lưu Ly tiên tử mà không phải đại sư huynh của Huyền Kiếm Tông, điều đó du để chứng minh thân phận của ngươi."

"Người bình thường nghe truyền thuyết về Vô Danh tiên trưởng, nhiều nhất cũng chỉ nghĩ đến việc đi tìm đại sư huynh của Huyền Kiếm Tông. Chỉ có ngươi mới nhắc đến Sở Thanh Tuyết."

"Ở lục địa Thiên Nguyên, Sở Thanh Tuyết không phải là người nổi danh gì."

Nữ hài vừa nói vừa chăm chú quan sát Lý Mộc Dương, giọng đầy vẻ thích thú: "Tiền bối, vậy ngươi và Sở Thanh Tuyết là bạn bè? Quan hệ rất tốt sao?"

"Quan hệ của hai người đến mức nào rồi?" Đôi mắt thiếu nữ ánh lên vẻ hóng hớt.

Lý Mộc Dương ho nhẹ một tiếng, liếc nhìn tiểu nha đầu lém lỉnh trước mặt: "Trong thời khắc nguy cấp vì sự sống còn của thiên hạ, ngươi chỉ quan tâm đến mấy chuyện bát quái vớ vấn thế này sao?”

"Không phải ngươi nói đang gặp rắc rối, cần người giúp đỡ sao? Giúp thế nào đây?"

Lý Mộc Dương nhìn thiếu nữ, hỏi thẳng vào vấn đề.

Nhưng thiếu nữ chỉ cười tươi, đáp: "Thực ra ta không có vấn đề gì cả. Chỉ là lần đầu tiên nhận được Tam Tiên Tháp, ta muốn thử thăm dò thái độ và tính cách của các vị tiên bối một chút thôi."

"Không ngờ lại thu hoạch được nhiều bí mật động trời đến thế."

"Vô Danh tiên trưởng thần bí hóa ra là Thăng Tiên Giả từ nơi khác đến... Hì hì... Tiên trưởng, Bây giờ ngươi muốn về phương Nam đúng không? Dẫn ta theo được không?”

"Ta đã muốn xuống núi đi dạo từ lâu rồi. Nếu ngươi dẫn ta theo, ta có thể giúp ngươi nữa đấy."

Thiếu nữ nở nụ cười nghịch ngợm khiến Lý Mộc Dương có chút cạn lời.

Hắn ngước nhìn vào đạo quan nơi có vài bóng người mờ ảo, hỏi: "Ngươi nói đi là đi? Các su huynh và trưởng bối của ngươi có đồng ý không?"

Bên trong đạo quan, những bóng dáng ẩn hiện trong bóng tối, đại khái có thể thấy được một lão đạo nhân râu tóc bạc trắng siêu phàm thoát tục, và vài đệ tử trẻ đứng hầu bên cạnh ông.

Mặc dù bọn họ không lộ diện, nhưng Lý Mộc Dương vẫn cảm nhận được khí tức trên người họ.

Tất cả đều là Thiên Hằng cảnh... Mẹ nó, quả nhiên lục địa Thiên Nguyên người người đều bật hack mà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!