Chương 1383: Thây khô trong sương mù
Chương 1383: Thây khô trong sương mù
Nhìn thấy thây khô, Lý Mộc Dương giật mình.
Lại là thây khô? Lần này nó còn tự tìm đến?
Trong màn sương, thây khô quay lưng về phía Lý Mộc Dương, giọng nói khàn khàn cất lên.
"Giang Tiểu Ngư..."
Nó lạnh lùng gọi cái tên khác của Lý Mộc Dương, khiến hắn không khỏi căng thẳng.
"Ngươi quá chậm."
Giọng nói của thây khô lạnh lẽo, đầy vẻ bất mãn. Llý Mộc Dương nhíu mày hỏi: "Cham cái gì?"
Hắn cảnh giác nhìn thây khô, không biết rốt cuộc nó tìm đến đây là có mục đích gì.
Cho đến giờ Lý Mộc Dương vẫn không biết thây khô này từ đâu đến và vì sao lại luôn xuất hiện trước mặt mình. Dường như nó không thuộc bất kỳ phe phái nào, đầy bí ẩn và kỳ dị.
Mặc dù thây khô từng xuất hiện trong bí cảnh của Quỷ Nguyệt Chỉ Hồ, nhưng khi Lý Mộc Dương nhờ Nguyệt Thiên hỏi Quỷ Nguyệt Chi Hồ, Quỷ Nguyệt Chi Hồ lại nói không hề có thứ gì giống thây khô ở Luân Hồi Đài. Thay khô bí ẩn này, dường như chỉ có Lý Mộc Dương nhìn thấy, những người khác không thể thấy nó.
Lý Mộc Dương nhìn chằm chằm thây khô, còn định tiếp tục hỏi thì thây khô đã lạnh lùng ngắt lời hắn: "Ngươi cứu thế quá chậm."
"Cục diện tan vỡ nhanh hơn ngươi tưởng."
"Từ khoảnh khắc ngươi thăng tiên, phong ấn thiên địa đã bắt đầu nới lỏng. Quá trình này không thể đảo ngược, và càng về sau, tốc độ phong ấn tan vỡ càng nhanh."
"Năm xưa khi ngươi thằng tiên đã phá vỡ tầng phong ấn đầu tiên. Bây giờ qua hai năm, tâng phong ấn thứ hai đã gần như bị phá rồi."
"Sau đó sẽ đến tâng phong ấn thứ ba, thứ tư... Khi phong ấn thiên địa hoàn toàn tan vỡ, thế giới này sẽ trở về thời thượng cổ, con đường tu tiên sẽ tái khởi trước mặt chúng sinh.”
"Nhưng lúc đó, Dị Độ Ma Thần từ Thâm Không, Tà Thần thượng cổ trong Giếng Oán Cổ... Những quái vật ẩn nấp này sẽ mất đi mọi ràng buộc và lập tức giáng xuống nhân gian."
"Đến lúc đó, tất cả sẽ hoàn toàn kết thúc."
"Ngươi phải tăng tốc, Giang Tiểu Ngư, nếu ngươi còn muốn cứu thế giới này.” "Phải tiêu diệt toàn bộ kẻ thù trước khi phong ấn thiên địa hoàn toàn bị phá hủy!"
Thây khô thần bí nói xong, màn sương mù trong lều trại dường như tan bớt.
Thân hình gầy guộc quấn trong lớp vải trắng bắt đầu bước ra ngoài lều.
lý Mộc Dương theo phản xạ định ngắn lại.
"Tiền bối!"
Nhưng ngay khi hắn giơ tay ra lại đột ngột bừng tỉnh, nhận ra mình vừa nằm mơ.
Lầu trại trước mắt tuy cũng mờ mịt sương trắng, nhưng bên trong hoàn toàn trống rỗng, không hề có thây khô nào cả.
Giấc mơ vừa rồi, dường như chỉ là ảo giác.
Tuy nhiên Lý Mộc Dương mở mắt ra, khẽ lẩm bẩm: "Không phải mơ...
Là thật!
Thây khô thần bí kia đã tìm đến trước thời điểm tầng phong ấn thứ hai sắp bị phá vỡ để cảnh báo hắn.
Cảnh báo rằng tốc độ cứu thế của hắn quá chậm, cần phải nhanh hơn.
Lý Mộc Dương thu dọn cờ trận, vén màn bước ra khỏi lều.
Ngoài kia, doanh trại giữa núi ngập tràn sương mù, thiếu nữ Ngu Tiểu Sương đang đứng đẳng xa, vẻ mặt buồn bực dùng chân đá lớp co dưới chân.
Thấy Lý Mộc Dương bước ra, nàng cũng không còn chạy đến vui vẻ như mọi khi.
Lý Mộc Dương liếc nhìn nàng, hỏi: "Bị sử phụ ngươi mắng?"
Một canh giờ trước, sư phụ của Ngu Tiểu Sương, Thanh Tùng đạo nhân đã đến doanh trại, kéo tiểu nha đầu nghịch ngợm này ra ngoài mắng một trận.
Mặc dù Thanh Tùng đạo nhân đã bày trận cách âm, không ai nghe rõ ông mắng gì, nhưng qua biểu cảm giận dữ khi lão đạo nhân bước vào và một vài lời trách móc trước mặt mọi người, Lý Mộc Dương cũng đoán được phần nào sự việc.
Tiểu nha đầu tên Ngu Tiểu Sương này gây rắc rối.
Có lẽ vì buồn chán khi ở lại doanh trại một mình nên nàng đã mang Tam Tiên Tháp đi tìm hư ảnh Tà Thần, kết quả là bị su huynh của Thanh Tùng Quan bắt gặp và kéo vê.
Thanh Tùng đạo nhân đã dặn nàng ở yên trong trại, không được hành động tùy tiện.
Thế mà tiểu nha đầu lại muốn thử dùng sức mạnh của tiên khí thượng cổ để đối phó hư ảnh Tà Thần...
Lý Mộc Dương lắc đầu, nói: "Sư phụ ngươi cũng là lo lắng cho sự an toàn của ngươi, sợ ngươi gặp nguy hiểm."
Nghe vậy, Ngu Tiểu Sương buồn bã cúi đầu.
"Ta đã hỏi các sư huynh của Huyền Kiếm Tông và các thuật sĩ trấn ma Khâm Thiên Giám. Hư ảnh Tà Thần mà ta đi tìm không mạnh, hoàn toàn nằm trong phạm vi năng lực của ta."
"Nhưng sư phụ không tin ta, còn coi ta như hài tử. Ta đã đến Tử Phủ cảnh rồi, hơn nữa còn khiến tiên khí thượng cổ nhận chủ... Ta đầu phải hài tử không phân biệt được nặng nhẹ, tự ta biết chừng mực."
Tà Thần gần đó tàn phá khắp nơi, đúng lúc trong doanh trai không ai đi đối phó được, phải nhờ tu sĩ Thiên Hằng cảnh từ xa đến.
Ngu Tiểu Sương đã tự nguyện xin xuất chiến, ngăn chặn hư ảnh Tà Thần.
Nhưng sau đó lại bị sư phụ mắng té tát...
Lý Mộc Dương thở dài, khó mà phán xét được chuyện này.
"Hư ảnh Tà Thần vốn quỷ quyệt hung ác, nhiều tên còn giấu diếm át chủ bài. Sư phụ ngươi lo ngươi gặp phải Tà Thần khó nhằn, không xử lý được..."