Virtus's Reader
Trò Chơi Cùng Các Tiên Tử

Chương 478: CHƯƠNG 1402: NHÂN TIỀN HIỂN THÁNH

Chương 1402: Nhân tiền hiển thánh

Chương 1402: Nhân tiền hiển thánh

Mà ở phần ngực của con đại bàng có một vết thương khổng lồ. Từ trong vết thương đó, từng con mắt đỏ tươi liên tục cử động, lạnh lùng quan sát tượng đất của Lý Mộc Dương.

Thần điểu Tất Phương!

Lý Mộc Dương giật mình, trong lòng chửi thề.

Mẹ nó, đây không phải là một con đại bàng bình thường!

Mà là Tất Phương, thần thú thượng cổi

Hơn nữa, con thần điểu Tất Phương trước mặt này đã bị dị hóa và ô nhiễm bởi sức mạnh của Thiên Nhãn Huyết Thân.

Lý Mộc Dương hoảng hốt, vô thức lùi về sau, điều khiển thanh kiếm bằng đất chuẩn bị chạy trốn.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, một ngọn lửa bỗng dưng bùng lên từ bên trong cơ thể hắn!

Thái Hư Kiếm Thai lập tức bị ngọn lửa nuốt chứng.

Tượng đất nhỏ gào thét thảm thiết, mất kiểm soát và rơi từ trên không xuống.

Là một người chơi, Lý Mộc Dương đau đớn đến run ray toàn thân, nhưng hắn lại phát hiện chính mình không thể ngắt kết nối khỏi trò chơi.

"Chết tiệt !!I"

Lúc bắt đầu trò chơi, chưa ai nói trải nghiệm cái chết của trò chơi này sẽ được tái hiện lại 100% mà!

Còn không thể dừng lại nữal

Lý Mộc Dương đau đớn đến run rẩy, nhưng đôi mắt hắn vẫn dán chặt vào màn hình hiển thị trạng thái.

Cho đến khi tượng đất của hắn hoàn toàn bị đốt thành tro bụi, hắn mới bị cưỡng chế thoát khỏi trò chơi, trở về hiện thực.

Sau khi mở mắt ra, Lý Mộc Dương nhìn thấy Lưu Ly tiên tử Sở Thanh Tuyết với khuôn mặt lo lắng, còn có vài vị sư huynh sư tỷ của Huyền Kiếm Tông.

Tất cả mọi người đều vây quanh hắn, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

"Mộc Dương, ngươi không sao chứ?"

"Vừa rồi ngươi như bị ma nhập vậy, bọn ta không cách nào làm ngươi tỉnh lại!"

Lý Mộc Dương nhìn quanh, thấy mình đang nằm trong một cái doanh trại, xung quanh là một pháp trận đơn giản.

Nhưng từ những dấu vết hỗn loạn trên mặt đất và kiếm khí còn vương lại, rõ ràng pháp trận đã bị Sở Thanh Tuyết và mọi người cưỡng chế phá hủy.

Lúc đó, trong doanh trại, Lý Mộc Dương bỗng nhiên gao thét điên cuồng, đau đớn như thể sắp chết đến nơi, khiến tất cả mọi người hoảng hốt chạy đến.

Bây giờ, nhìn đám người đang lo lắng đứng quanh mình, Lý Mộc Dương cố nở một nụ cười cứng ngắc và méo mó.

"Không sao... Ta chỉ bị thần điểu Tất Phương đốt cháy mất một hóa thân mà thôi..."

Việc Lý Mộc Dương dùng hóa thân để đi khắp nơi vốn đã là điều quen thuộc với các tu sĩ của lục địa Thiên Nguyên.

Nhưng đây là lần đầu tiên mọi người chứng kiến Lý Mộc Dương bị hủy hóa thân, và trông đau đớn đến mức này.

Sau khi đám đông dần tản ra, chỉ còn lại Sở Thanh Tuyết và vài người ở lại.

Lưu Ly tiên tử nắm lấy tay Lý Mộc Dương, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

"Mộc Dương, ngươi đã đến Giới Ngoại Đảo?"

Lý Mộc Dương khẽ gật đầu.

Chủ nhân Tam Tiên Tháp Tâm Nguyệt Hồ Ngu Tiểu Sương ở bên cạnh lại to mò về một chuyện khác.

"Oal Tiền bối, mỗi lần hóa thân của ngươi chết đi, đều đau đớn khủng khiếp thế sao? Quả thực như là chết đi một lần vậy." Ngu Tiểu Sương sợ sệt nói tiếp: "Ngươi không biết đâu! Lúc nãy tiếng kêu thảm thiết của ngươi... Nghe như thể đang bị lăng trì, bị thiêu thành tro bụi ấy, ta nghe mà thấy ớn lạnh sống lưng!"

"Trước đó ngươi đã dùng hóa thân nhiều lần như vậy, hóa ra mỗi lần đều phải trả giá đáng sợ vậy sao?"

"Chẳng trách sư phụ ta thường nói nhân tiền hiển thánh, nhân hậu thụ tội(*)... Nếu không nói ra, thì ai biết được ngươi hy sinh nhiều như thế này chứ!"

(*)Trudc mặt thể hiện hào nhoáng, sau lưng chịu khổ sở.

Ngu Tiểu Sương tự mình cảm thán, đồng thời cũng bày tỏ sự kính phục đối với Lý Mộc Dương.

Lý Mộc Dương rõ ràng cảm nhận được, sau khi Ngu Tiểu Sương nói xong, Sở Thanh Tuyết bên cạnh đang nắm tay hắn càng siết chặt hơn.

"Cái này..." Lý Mộc Dương cảm thấy hơi khó nói: "Chỉ là lần này cái giá phải trả hơi nặng nề. Mấy lần trước hóa thân bị hủy cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bản thể của ta cả."

Dù biết rằng giả vờ đau khổ có thể tăng uy tín và gây thiện cảm, nhưng Lý Mộc Dương vốn đã danh vọng đỉnh cao trên lục địa Thiên Nguyên rồi, không cần phải nói dối để xây dựng hình tượng. Hắn luôn thích nói thẳng.

Kết quả là Ngu Tiểu Sương lại tặc lưỡi cảm thán, nói: "Tiền bối đúng là biết thương hương tiếc ngọc. Rõ ràng Sở tiên tử đau lòng ngươi, nên mới nói như vậy!”

Thiếu nữ còn định nói thêm, nhưng phát hiện Lý Mộc Dương đang lườm mình chằm chằm.

Ngu Tiểu Sương lập tức rụt cổ, quay người bỏ chạy.

"Đột nhiên ta nhớ ra... Sư phụ ta đang tìm ta có việc..."

Nói xong, nữ hài thích hóng chuyện này vội vã chuồn mất.

Nha đầu này tuy nghịch ngợm, nhưng vẫn rất tinh ý. Chỉ cần Lý Mộc Dương trừng mắt, là nàng biết đường rút lui ngay.

Khi mọi người rời đi hết, chỉ còn lại Sở Thanh Tuyết và Lý Mộc Dương.

Lưu Ly tiên tử lặng lẽ buông tay Lý Mộc Dương, hỏi: "Trong giếng Cổ Oán vẫn chưa có tin tức gì sao? Khi rời đi, Thẩm Nghiên có để lại tín hiệu liên lạc với ngươi không?”

Câu hỏi này chuyển về chính sự.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!