Chương 1469: Không thể thăng, vậy thì vẫn là thi
Chương 1469: Không thể thắng, vậy thì vẫn là thua thôi
"Nếu trước trận chiến cuối cùng, ngươi có thể thăng cấp Diệt Pháp Chuyển Luân, thánh khí của U Minh Giới, lên thành tiên khí, dùng nó thu phục toàn bộ oán quỷ trong Càn Khôn Hồ trên Thiên Chúc Phong, đồng thời nâng tu vi bản thân lên đỉnh phong Thái Sơ cảnh, tìm được Thanh Diệp chân nhân, gặp được Long Thần tiên tử, giúp Thẩm Nghiên trấn áp Tà Thần giếng Cổ Oán, đưa tổ linh của tộc Tà Mạch tiến nhập thế gian, rôi đánh thức Thanh Hòa tiên tử." "Nguoi,ke da thong nhat tap hợp toàn bộ lực lượng nhân gian, nếu lúc đó phá hủy Giới Ngoại Đảo để giải phóng thần thú, có thể đẩy Dị Độ Ma Thần vào đường cùng. Chúng thậm chí sẽ không có cơ hội kích hoạt đại trận, mà sẽ chết đi một cách nhanh chóng.
"Đây là kết cục lý tưởng nhất."
Thi thể khô quắt trong màn sương mù nói với giọng khàn khàn: "Nhưng đáng tiếc, thời gian không còn kịp nữa."
"Ta tin rằng, nếu có thêm hai năm, thêm hai đến ba lần lịch luyện trong bí cảnh, ngươi có thể thống nhất tập hợp toàn bộ lực lượng và dễ dàng tiêu diệt tất cả Ma Thần."
"Nhưng thế giới này không thể chờ được hai năm nữa. Trước khi tìm được ngươi, phong ấn thiên địa đã gần như sụp đổ."
"Khi ngươi trở thành Thăng Tiên Giả, phong ấn thiên địa liên bị phá vỡ. Kể từ khoảnh khắc đó, toàn bộ sinh mệnh trên hành tỉnh này đã bước vào đếm ngược đến diệt vong.
"Thực tế, việc ngươi có thể đạt được đến mức này đã vượt quá kỳ vọng của ta."
"Trong số mười lăm nghìn kịch bản mà ta đã suy diễn, kết cục hiện tại mà ngươi đạt được nằm ở thứ hạng mười."
"Nếu có thêm hai năm, kết cục tốt nhất mà ta đã suy diễn cũng chỉ là đồng quy vu tận với Dị Độ Ma Thần, để nhân gian rơi vào tay U Minh Giới...
Giọng nói băng lạnh của thi thể khô quắt không mang theo chút cảm xúc nào.
Lý Mộc Dương càng nghe càng cảm thấy cạn lời.
Hắn nhìn tôn tại không có chút tình cảm cá nhân nào trước mặt, dù biết rằng thiên đạo vốn phải như thế, nhưng mà...
Trời ơi là trời! Sắp chết đến nơi rôi! Ngươi còn ở đó mà phân tích tỉnh táo, lại còn nói cái gì mà kết cục tốt nhất.
Lý Mộc Dương cạn lời: Sao ta cứ cảm thấy cách ngươi dùng từ khong giong nguoi cua hanh tinh này nhỉ?"
Ngôn từ của thiên đạo này... có phải hơi quá giống ngôn ngữ của Địa Cầu không?
Thi thể khô quắt trong màn sương mù gật đầu, nói: "Ngươi là Thăng Tiên Giả, ta lấy ngươi làm mốc neo, mới có thể hiển hóa sức mạnh và can thiệp vào nhân gian.
"Vậy nên nhân cách, ý thức của ta, đều được lấy ngươi làm mẫu."
"Nếu ngươi thấy lời ta nói khiến ngươi khó chịu, thì đó chỉ có thể trách chính ngươi, vì ngươi vốn dĩ là một kẻ đáng ghét như vậy."
Lời của thi thể khô quắt khiến mặt mày Lý Mộc Dương tối sâm lại.
Mẹ nó... cái thiên đạo này đúng là biết đổ thừa!
Nhìn thi thể khô quắt trước mặt, Lý Mộc Dương im lặng vài giây rồi hỏi:
'Vậy là thật sự không còn cách nào sao? Chúng ta đều phải chết? Ngươi đến gặp ta vào thời điểm này, chẳng lẽ chỉ để an ủi ta, trao cho ta một giải thưởng Nhân viên xuất sắc nhất?”
Thiên đạo đánh giá Lý Mộc Dương rất cao, nào là Lý Mộc Dương đã làm rất hoàn hảo, nào là kết cục hiện tại nằm trong thứ hạng mười của mười lăm nghìn kết cục khả dĩ... Nhưng cho dù có xếp hạng nhất thì có ý nghĩa gì chứ?
Không thể thắng, vậy thì vẫn là thua thôi!
Lý Mộc Dương bất lực nói: "Ngươi kéo ta từ Trái Đất đến đây, liêu mạng suốt hai năm cày trò chơi này, chẳng ngủ được với bao nhiêu nàng mỹ nữ, ngày lành cũng chưa tận hưởng được mấy ngày, chỉ toàn lo chạy trốn và thăng cấp”
"Bận rộn suốt một vòng, cuối cùng chẳng có gì trong tay, chỉ thu được một cảnh hoạt họa của kết cục thua sát nút... Ta không tin ngươi lại không hê có kế hoạch dự phòng nào khi đã biết chắc rằng chúng ta sẽ thua."
lý Mộc Dương nhìn chằm chằm xác khô trong màn sương mù, chất vấn như vậy.
Vì thứ này được hiện hóa dựa trên hắn làm mẫu, nên hắn rất hiểu rõ bản tính của mình.
Hắn tuyệt đối không thể nào chấp nhận việc khoanh tay chờ chết mà không có bất kỳ tính toán nào.
Quả nhiên, sau khi Lý Mộc Dương nói xong, xác khô trong sương mù rơi vào im lặng.
Nó cúi đầu, vẫn không quay lại nhìn Lý Mộc Dương.
Nhưng một luồng sức mạnh âm hàn kỳ dị không ngừng tràn ra từ trong sương mù, tụ lại trên người xác khô. Cái xác khô ay dân dần trở nên âm u, ghê rợn hơn, dần dần nhiễm phải một loại khí tức âm u tà ác mà chỉ có tử vật từ U Minh Giới mới sở hữu.
Nhìn thấy cảnh tượng này, tim Lý Mộc Dương đập thình thịch, vội vàng lùi lại một bước.
Mà xác khô trong sương mù, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Giọng nói của nó trở nên âm trâm quái di.
"... Đúng vậy, vẫn còn một cách cuối cùng."
Xác khô quay đầu lại, một khuôn mặt chết chóc âm lãnh, méo mó hiện ra trước mặt Lý Mộc Dương.