Virtus's Reader
Trò Chơi Cùng Các Tiên Tử

Chương 77: CHƯƠNG 1003: SỰ HIỂU LẦM CỦA NHIẾP NGỮ BĂNG

Khi Nhiếp Ngữ Băng kể chuyện, nét mặt của những người trong Huyết Liên Giáo dần trở nên phức tạp.

Bởi vì những câu chuyện và thông tin mà cô bé cung cấp đều rất xác thực chi tiết, trong đó có một ít lời nói mà chỉ Lý Mộc Dương và vài người cấp cao trong Huyết Liên Giáo như Thẩm Nghiên mới biết.

Vô Danh tiên trưởng thần bí, cứu vớt chúng sinh trên lục địa Thiên Nguyên này lại thực sự là Lý Mộc Dương của Luyện Ma Tông kia?

Đôi môi đỏ của Thẩm Nghiên khẽ nhếch, đồng tử giãn ra.

Sau khi xác nhận chuyện này, thoáng chốc nàng cũng không biết phải nói gì thêm.

Cũng may Nhiếp Ngữ Băng không bất ngờ trước tình huống hiện tại.

"…Trước khi đi Vô Danh tiên trưởng đã dặn dò, nói các vị không biết nguồn gốc của ngài ấy, nên khi nghe chuyện này chắc chắn sẽ khó mà chấp nhận."

"Nhưng các vị đã đến lục địa Thiên Nguyên rồi, sau này sẽ còn nhiều thời gian để dần dần hiểu rằng những gì ta nói hôm nay không phải là nói ngoa."

Nhiếp Ngữ Băng mỉm cười lễ phép, chuẩn bị đứng dậy cáo từ: "Ta đã chuẩn bị một số quà tặng cho các vị, cùng vài cuốn sách ghi chép về phong tục, lịch sử biến cố của lục địa Thiên Nguyên, cũng như những điều cần lưu ý khi đi lại ở đây."

"Trong thời gian tới, ta sẽ ở thành Kim Sa gần đây. Nếu Thẩm Nghiên tỷ tỷ và các vị tiền bối có bất kỳ thắc mắc nào, cứ đến tìm ta, Ngữ Băng chắc chắc sẽ trả lời hết không giấu giếm."

Cô bé Nhiếp Ngữ Băng nói rất chân thành, lại thêm lần này nàng thật sự mang theo rất nhiều vật phẩm quý giá và hữu dụng. Phần tình nghĩa này cũng không phải là giả.

Những người trong Huyết Liên Giáo đều đứng dậy giữ cô bé lại, nhưng Nhiếp Ngữ Băng lại vội vàng muốn trở về thành, có việc quan trọng phải làm.

Trước đó, khi biết tin Huyết Liên Giáo đến, cô bé đã gửi một bức thư đến Huyền Kiếm Tông.

Việc này ban đầu là một hành động tốt, nhưng bây giờ xem ra, rất có thể sẽ gây ra rắc rối.

Nhiếp Ngữ Băng phải nhanh chóng thu hồi lại bức thư đó.

Nếu không Lưu Ly tiên tử gặp mặt Thẩm Nghiên tỷ tỷ...

Chỉ nghĩ đến cảnh tượng đó, cô bé đã thấy rùng mình.

"Thẩm tỷ tỷ, chư vị tiền bối, không cần tiễn nữa."

Nhiếp Ngữ Băng gượng cười chào tạm biệt mọi người, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi doanh trại của Huyết Liên Giáo, trở về phái người thu hồi lá thư mật khẩn cấp đã gửi đến Huyền Kiếm Tông kia.

Lúc trước Vô Danh tiên trưởng không để Sở tiên tử đến giúp đón tiếp người của Huyết Liên Giáo, cô bé cũng không suy nghĩ nhiều, vì cho rằng một mình nàng tiếp đón khách từ xa đến cũng đủ rồi.

Bây giờ Nhiếp Ngữ Băng mới giật mình hiểu ra, thì ra trong đó còn có một chuyện quan trọng như vậy.

Cô bé đã vô tình làm một việc ngu ngốc!

Nhiếp Ngữ Băng vội vàng muốn trở về, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng không giống như giả vờ.

Những người trong Huyết Liên Giáo tuy còn thắc mắc, nhưng cũng không giữ lại nữa, chỉ cùng nhau tiễn Nhiếp Ngữ Băng ra khỏi trại.

Nhưng khi Nhiếp Ngữ Băng vừa chào tạm biệt mọi người trước cổng doanh trại và chuẩn bị trở về thành, một luồng kiếm quang rực rỡ đột nhiên xé toạc bầu trời đêm, bay đến từ xa.

Luồng kiếm quang kia sáng chói lạnh lẽo, mang theo kiếm ý sắc bén, ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người trong Huyết Liên Giáo.

Hai vị cao thủ Độc Cô Nhất Phương và Nguyễn Mai lộ ra vẻ mặt nghiêm trọng.

"Kiếm ý thật tinh thuần!"

"Ta đã từng thấy linh kiếm thượng phẩm lợi hại nhất, nhưng cũng không ngưng tụ được kiếm ý như thế này."

"Kiếm quang này, chẳng lẽ là kiếm tu của Huyền Kiếm Tông trong truyền thuyết?"

Những người trong Huyết Liên Giáo tò mò nhìn về phía Nhiếp Ngữ Băng, lên tiếng hỏi thăm.

Bọn họ chỉ đơn giản kinh ngạc trước sự lợi hại của Huyền Kiếm Tông, chẳng trách có thể trở thành môn phái chính thống duy nhất trên lục địa.

Nhưng khi ánh mắt của mọi người nhìn qua Nhiếp Ngữ Băng, lại thấy sắc mặt của vị công chúa cứu thể kia trở nên tái nhợt.

Cô bé tám tuổi vốn hành xử như một người lớn chín chắn, lúc này lại có vẻ tay chân luống cuống, hoảng loạn thấy rõ.

Thẩm Nghiên kinh ngạc hỏi: "Công chúa điện hạ, chẳng lẽ kiếm quang đó không phải là kiếm tu của Huyền Kiếm Tông sao?"

Không phải đã nói rằng, kiếm tu của Huyền Kiếm Tông và vị công chúa cứu thế này từng sát cánh cùng nhau cứu thế, quan hệ rất tốt sao?

Tại sao nhìn thấy kiếm quang này, Nhiếp Ngữ Băng lại phản ứng như vậy?

Đối diện với ánh mắt khó hiểu của mọi người, cô bé cố nặn ra một nụ cười cứng ngắc.

"…Đúng vậy, là kiếm tu của Huyền Kiếm Tông."

Cô bé lo sợ lẩm bẩm: "Là Lưu Ly tiên tử của Huyền Kiếm Tông, Sở Thanh Tuyết Sở tỷ tỷ."

Tiêu rồi, tiêu rồi!

Sở tiên tử đến rồi!

Tại sao lại như vậy chứ!

Dù cho lá thư mật khẩn cấp của ta có nhanh đến đâu, cũng không thể nào nhanh đến mức khiến Sở tỷ tỷ đến đây!

Nhìn thấy kiếm quang của Sở Thanh Tuyết, Nhiếp Ngữ Băng sốt ruột gần như muốn khóc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!