Thẩm Tiêu chặt một tàu lá chuối tây, sau khi rửa sạch thì hơi dùng lửa sấy khô, lúc này mới khoét một lỗ ở giữa có diện tích nhỏ hơn một chút so với miệng chén trúc, tiếp đấy đắp lá chuối tây lên trên miệng chén trúc rồi lại dùng nắp chén trúc đậy lên, bởi vì bị chén trúc đậy lấy, mép ngoài lá chuối tây bị ép lõm vào, Thẩm Tiêu lại dùng cỏ túm lại hai đầu, yên lặng chờ đợi kết quả thử nghiệm lần này.
Sau mấy phút, mọi người ngồi vây quanh đống lửa nhìn xem, dưới đáy lá chuối tây quả nhiên xuất hiện hơi nước ngưng tụ, chỉ là còn chưa lộ ra, nhưng mặt ngoài lá chuối đã có hơi ẩm, sau một lúc, hơi ẩm càng lúc càng đậm, dần dần có giọt nước chảy xuống.
Bề mặt lá chuối tây có một lớp màng, sẽ không hút nước, giọt nước từ nắp trúc nhỏ xuống dần dần đọng lại trên lá, đợi đến khi những nước đầu tiên ngưng tụ trên lá cây, Thẩm Tiêu cũng không quản đến chuyện nhiệt độ cao, vội vàng rót nước vào trong chén trúc đã được chuẩn bị xong, cùng lúc đó tất cả mọi người xúm lại nhìn chút nước ít bằng móng tay trong chén, tất cả đều vui vẻ.
“Có nước.” Mấy người vô cùng vui sướng, mặc dù bây giờ chỉ có từng này nước, thế nhưng mấy chén trúc đồng thời chưng cất, tin tưởng chén nước đầu tiên sẽ nhanh chóng đầy.
Bởi vì thí nghiệm thành công, mọi người cũng có thêm động lực, người đi lấy nước, người đi lấy lá chuối, người đi làm chén trúc, hơi nước tích tụ, mỗi giọt đều là hi vọng sống của bọn họ.
Thấy việc chưng cất nước có hiệu quả sơ bộ, Thẩm Tiêu nói: “Nước này chỉ cần một người trông là được, những người khác chúng ta đi tìm dây leo và vỏ cây đi, nhìn xem hôm nay có làm ra được lồng chụp hay không, buổi tối ra biển bắt cá.”
“Việc này để tôi làm đi.” Anh Tử chủ động nói: “Tôi đã đỡ hơn nhiều rồi, chỉ cần thu hóa nước lại mà thôi, vấn đề không lớn.”
Vốn dĩ Thẩm Tiêu muốn để cho cô ta tiếp tục nghỉ ngơi, nhưng nghĩ một chút, sau cùng vẫn đồng ý: “Được rồi, vậy thì giao cho cô.”
Người không có cống hiến dễ bị bài xích, đoán chừng Anh Tử cũng muốn bản thân làm chút gì đó để an tâm.
Thực vật trên đảo có không ít cây thuộc họ dây leo, mấy người Thẩm Tiêu tìm được cũng không quá tốn sức mấy, rất nhanh bọn họ đã tìm được hơn mười cây dây leo.
Vì để cho cây tiếp tục phát triển, Thẩm Tiêu còn cố ý dặn dò chỉ lấy nhánh, thân chính của cây vẫn giữ lại, hiện tại là đầu hạ, chính là lúc vạn vật sinh trưởng tốt, dùng thực vật bện ra lưới đánh đá để dưới nước, rất dễ bị ngâm mục, các cô cần phải để chúng tiếp tục phát triển để cầm cự.
“Chúng ta bện lưới đánh cá hay là làm lồng?” Phương Minh Tuyết hỏi.
Lưới đánh cá phải căn cứ vào vị trí địa lý, cần phải có một nơi hình chữ 凹 , sau đó dùng lưới vây lại, lồng cá thì đương nhiên chỗ nào cũng được, nhưng so sánh hai phương án với nhau, ưu khuyết điểm đã rất rõ ràng, hơn nữa phạm vi lưới đánh cá lớn, tương đối dễ bện, phạm vi lồng cá nhỏ, độ khó khi bện cũng cao hơn trên một cấp độ.
“Trước mắt bện thứ có độ khó thấp như lưới đánh cá đi.” Thẩm Tiêu nói: “Nếu chúng ta chỉ bện chiếc lưới đánh cá dạng đan chéo, chỉ sợ sẽ không có hiệu quả, đến lúc đó đứt mất một dây thì toàn bộ lưới sẽ bị hỏng, chúng ta có thể sử dụng phương pháp thắt nút giao nhau, làm như vậy lưới đánh cá sẽ chắc hơn nhiều, cho dù một, hai chỗ bị hỏng thì chúng ta cũng có thể sửa lại, chỉ là mắt lưới sẽ lớn, không thể bắt được cá nhỏ, chỉ có thể bắt được cá lớn.”
“Vậy trước tiên chúng ta thử làm lưới đánh cá đi.” Tất cả mọi người có chút nóng lòng muốn thử.
Dùng hai dây leo thắt nút, loại chuyện này không quá khó, bốn người tập thử mấy lần, sau đó quen tay nhanh việc, bởi vì lưới này không thể quá mức phân tán, cho nên bốn người bọn họ dứt khoát chỉ làm hai cái, hai người đi tìm dây leo, đồng thời vì công bằng, bốn người chia làm hai tổ, thay phiên nhau đi làm công việc.
Bận rộn đến chạng vạng tối Dương Hoằng mới về, cuối cùng các cô cũng bện xong chiếc lưới đầu tiên, sau khi Dương Hoằng nhìn thấy thì không nhịn được mà cầm lên nhìn qua: “Nhìn rất chắc chắn.”
“Cũng không biết có thể bắt cá được không nữa.”
“Thử một chút xem sao.”
Bởi vì lưới đánh cá có chiều dài hai mét, hơn nữa dưới đáy còn buộc đá vụn, hai người Thẩm Tiêu và Dương Hoằng cùng nhau nhấc lưới đi ra chỗ bãi đá ngầm.
Chỗ đá ngầm có rất nhiều đá, hai người tìm vị trí thích hợp buộc hai đầu của lưới đánh cá vào trên tảng đá, để lưới đánh cá và khu vực đánh cá hình thành trạng thái bịt kín, chỉ cần cá hơi lớn đi vào trong này, sau khi thủy triều rút thì sẽ bị mắc ở đấy.
Chương 14: Cầu sinh hoang đảo 14
Sau khi bố trí xong lưới đánh cá, Thẩm Tiêu phủi tay khẩn cầu: “Hi vọng ngày mai có thể có được thu hoạch.”
“Nếu như không thuận lợi, bây giờ chúng ta cũng không có sức làm việc.” Thẩm Tiêu nói: “Mọi người đã để phần nước lại cho anh rồi đấy, tuy không đến mức tinh khiết nhưng cũng không cần lo lắng đến việc uống nhiều sẽ bị tiêu chảy.”
Trải qua hơn nửa ngày chưng cất, bọn họ đã chưng cất tất cả được một chén trúc nước, đặc biệt để lại cho Dương Hoằng nửa chén.
“Vậy thì tốt rồi.” Dương Hoằng có chút cảm thán, trước đó anh ta luôn cảm thấy phụ nữ sẽ làm cản trở, thế nhưng hiện tại xem ra, có phụ nữ ở bên cũng không hoàn toàn là chuyện xấu.
Quay về ngồi cạnh đống lửa, mọi người vừa ăn ốc bắt được lúc chạng vạng tối, vừa trò chuyện về thu hoạch ngày hôm nay.
Dương Hoằng là người đầu tiên lên tiếng: “Tôi có một tin tức tốt và một tin tức xấu muốn nói cho mọi người, tin tức tốt là tôi tìm được một sơn động, tin tức xấu là sơn động kia có chút nhỏ, chỉ có thể đủ sức chứa một, hai người, nếu như chúng ta muốn vào ở, tiếp theo mỗi ngày tôi phải đến đào mới được.”
Sau đó là đến lượt Anh Tử nói ra quan sát của mình trong hôm nay: “Từ buổi sáng đến tối, tôi chú ý lúc thủy triều cao nhất là khi mặt trời gần ở đỉnh, về sau thủy triều rút xuống.”
“Gần giữa trưa ư?” Thẩm Tiêu cảm thấy thời gian này khá tốt, ít nhất là biết sắp đến trưa: “Căn cứ vào thủy triều lên xuống thấp nhất và cao nhất, thời gian chênh lệch khoảng chừng 12 tiếng, có thể suy đoán ra, thời điểm mà thủy triều rút xuống thấp nhất hẳn là vào khoảng chừng 12 giờ tối.”
Ngẩng đầu nhìn mặt trăng trên bầu trời, mặc dù Thẩm Tiêu rất mệt mỏi, nhưng lúc này cũng mất đi cảm giác buồn ngủ.
Lưới đánh cá kia phải thu vào lúc thủy triều rút xuống, nếu không cá bên trong rất dễ đi ra mất, mặt khác sau khi thủy triều rút, đồ trên bờ cát cũng phải kịp thời nhặt lên, nếu không đợi đến buổi sáng, thủy triều sẽ lại cuốn những thứ đó về biển.
Chỉ mong tối nay trăng sáng ngời.
Đại khái vì đói khát, sau khi màn đêm buông xuống, không ai cảm thấy buồn ngủ, thế nhưng ai cũng không muốn lên tiếng nói chuyện, tất cả mọi người đều cúi đầu chế tạo công cụ đi biển bắt hải sản của mình.
Đến lúc đó nếu như gặp phải con cua nào đó mắc cạn, chắc chắn không thể dùng tay không bắt, ít nhất cũng phải có đồ gì đó, còn cả một số sò hến thích trốn trong cát, bọn họ cũng cần dùng đến công cụ để tìm kiếm, mặc khác sau khi tìm được hải sản phải có đồ để đựng, những thứ này đều cần bọn họ làm.
Trầm mặc kéo dài đến lúc trăng lên cao, dưới ánh trăng mông lúc, thủy triều rút đi, lộ ra bãi cát màu bạc, giống như mộng ảo, chỉ là lúc này mấy người chịu đựng đói khát, nào có thoải mái chú ý đến cảnh sắc này, bọn họ cầm theo chiếc giỏ vừa bện xong cùng với các thứ như xiên trúc đi về phía bãi biển.
“Tôi qua chỗ bãi đá ngầm bên kia xem thế nào.” Thẩm Tiêu nói, cô có chút chờ mong với thu hoạch của lưới đánh cá.
“Tôi đi cùng cô.” Dương Hoằng từ trong đống lửa làm ra một bó đuốc, gió biển thật lớn, bình thường bó đuốc bị gió thổi, nhất định sẽ bị dập tắt, đây là do anh ta nhỏ nhựa cây vào bó đuốc, cho nên trong thời gian ngắn sẽ không dễ dàng bị dập tắt như thế.
“Tôi đi chung với hai người.” Phương Minh Tuyết xán lại: “Nếu có thứ gì to mắc vào, tôi còn có thể giúp đỡ hai người bắt lấy.”
Thẩm Tiêu biết tâm tư của Phương Minh Tuyết, cô cũng không muốn cùng bọn họ dây dưa, vì thế chủ động rời đi: “Ba người thì hơi nhiều, hay là hai người đi đi, tôi và đám người Phương Phương đến bờ cát tìm xem sao.”
“Vậy cũng được.” Phương Minh Tuyết trả lời rất nhanh.
Lúc này Thẩm Tiêu cũng không nhiều lời nữa, cùng Phương Phương, Tiểu Vân đi về phía bãi cát.
Thủy triều rút lui, có thể nhìn thấy bãi cát rất phẳng, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy có từng gò cát nổi lên, một số động thực vật cỡ nhỏ bị mắc cạn ở trong chỗ này, không kịp theo nước về biển.
“Có sò biển!” Phương Phương đi đầu nhìn thấy một con sò biển trên bãi cát, vội vàng ngạc nhiên chạy đến nhặt lên, Thẩm Tiêu đi đến nhìn qua, cũng có chút vui vẻ: “Còn sống.”
Hương vị của sò biển ngon hơn vẹm vỏ xanh rất nhiều.
Ngoại trừ sò biển, bọn họ nhanh chóng có thu hoạch khác, ở cách vỏ ốc to không xa, có một túm rong biển mềm oặt ở đó, lúc Thẩm Tiêu nhặt nó từ trong vỏ ốc ra, đột nhiên phát hiện bên trong còn có thứ gì theo rong biển chui ra rơi xuống cát.
“Là cua!” Thẩm Tiêu nhanh chóng bắt cua lại, ném vào trong giỏi tự chế, chiếc giỏ này là dùng dây leo và lá chuối tây, cành cây bện lại, thông khí lại có chỗ trống, chuyên dùng trong nhà hàng hải sản.
Chương 15: Cầu sinh hoang đảo 15
Khởi đầu bằng hai món hải sản làm cho ba người đều cảm thấy vô cùng vui vẻ, mấy ngày nay các cô ăn ốc và tảo tía đến muốn nôn luôn rồi, nhu cầu cấp bách có thịt khác đến bổ sung.
“Tiểu Vân, cô vớt hết tất cả những rong biển này đi.” Thẩm Tiêu dặn dò, các cô chỉ có một bó đuốc, nhặt mấy thứ này không cần đến ánh sáng của đuốc.
“Được.” Tiểu Vân là một người tương đối trầm mặc, đối với nhiệm vụ của mình, cô ta không có bất kỳ ý kiến gì.
Mà hai người Thẩm Tiêu và Phương Phương, Phương Phương cầm theo chiếc giỏ đơn sơ, đồng thời cầm bó đuốc chiếu sáng, Thẩm Tiêu thì cầm xiên trúc và kẹp đứng trên bờ cát tìm kiếm hải sản.
Xiên trúc cứng rắn vạch một đường trên bờ cát, ốc biển, sao biển, nghêu, sò… đều bị kéo ra ngoài, đương nhiên số lượng cũng không nhiều, phải làm liên tục năm, sáu lần mới nhìn thấy một thứ, chẳng qua tần suất này cũng đủ khiến đám người Thẩm Tiêu vui mừng.
Hơn mười phút sau, giỏ trong tay Phương Phương đã có hơn hai mươi con sò, sáu con ốc, một con cua và một con cá chết.
Tìm xong đồ trên bờ cát, bên kia Dương Hoằng và Phương Minh Tuyết còn chậm chạp chưa về, đám người Thẩm Tiêu cũng đi đến gần bãi đá ngầm hơn.
Đối với bãi cát mà nói, chỗ đá ngầm càng có nhiều hải sản mắc lại hơn, ví dụ như ngay khi bọn họ đến chỗ đá ngầm đã gặp phải một con sứa mắc cạn, lúc nhấc con sứa lên, còn tìm thấy một con cua núp trong khe đá, ai ngờ gắp con cua này lên, Phương Phương lại phát hiện một con khác ở bên cạnh.
“Thật nhiều cua.” Giọng nói của Phương Phương mang theo kích động: “Nơi đó còn có một vỏ ốc thật to.”
Thẩm Tiêu cầm theo bó đuốc hướng về phía cô ta nói, chỉ thấy nơi đó quả nhiên có một con ốc biển rất đẹp to bằn khoảng bàn tay, lập tức không chút do dự cầm đi.
Ba người cẩn thận tìm kiếm ở bãi đá ngầm, trong khe hở kia thường xuyên có niềm vui bất ngờ xuất hiện, ở biển thì thứ nhiều nhất là ốc và cua, thậm chí bọn họ còn phát hiện một con cá mú to bằng bàn tay, bởi vì trời quá tối, bị con cá mú kia chạy mất, bọn họ có chút tiếc.
Đợi hai người Dương Hoằng trở về, bên chỗ Thẩm Tiêu chỉ riêng ốc biển cỡ lớn đã có tầm 10 con, cua cũng có sáu con, còn lại sò, ốc nhỏ thì khỏi cần phải nói, có thể xào ra một đĩa to.
So sánh với đám người Thẩm Tiêu, thu hoạch của hai người Dương Hoằng ít hơn rất nhiều, chỉ có hai con cua, ốc biển cũng chỉ có ba con, còn lại gần như không có, hơn nữa quần áo của bọn họ cũng ướt.
“Coi chừng bị cảm lạnh đấy, hai người vẫn nên về sưởi ấm trước đi.” Thẩm Tiêu không đi sâu vào tìm tòi nghiên cứu xem vì sao quần áo của bọn họ đều ướt, mà chính là bảo bọn họ mau trở về hong khô.
Dương Hoằng giống như có chút xấu hổ: “Tôi không sao, để tôi giúp đỡ tìm đồ ăn.”
Phương Minh Tuyết lại khuyên nhủ: “Trước khi chưa bị bệnh, chẳng ai biết trước mình sẽ không sao, chúng ta vẫn nên đi sưởi ấm trước thì hơn, đến lúc bị bệnh chỉ tăng thêm gánh nặng cho mọi người mà thôi.”
“Đúng đó, mau đi đi.” Phương Phương cũng nói.
Sau khi khuyên hai người kia rời đi, Thẩm Tiêu chuẩn bị tiếp tục tìm kiếm ở bãi đá ngẫm, lại nghe Phương Phương ở bên cạnh nhỏ giọng nói: “Vừa rồi mặt Minh Tuyết rất đỏ.”
Nghĩ đến nước trên người bọn họ, Thẩm Tiêu cười, làm thủ thế im lặng với Phương Phương.
Trong lòng mọi người biết rõ là được.
Tìm đại khái ở bãi đá ngầm một lần, đám người Thẩm Tiêu thắng lợi trở về trại.
Tiểu Vân nhặt được rất nhiều rong biển, đầy một giỏ nhỏ, những thứ này có thể giữ lại lâu, cho nên Thẩm Tiêu cũng không có ý định ăn ngay bây giờ, chuẩn bị hong gió giữ lại, còn hải sản mang về, giống như cua và ốc biển, thứ này tạm thời không cách nào bảo tồn được, tối nay bọn họ có thể ăn.
Đống lửa ấm áp, Thẩm Tiêu rửa sạch khoảng 10 con cua kia, xiên vào một que đặt trên đống lửa, con của nóng lên, xác cua nhanh chóng chuyển sang màu cam, không bao lâu, mùi thơm đã bay ra.
“Thơm quá.” Mấy người ngồi cạnh đống lửa, nước miếng không khỏi ứa ra, ăn mấy ngày vẹm vỏ xanh, bọn họ đã rất muốn ăn thứ khác rồi.
“Còn chưa chín hẳn. Chờ thêm lúc nữa.” Bây giờ không phải ở nhà, một khi không nấu chín, ăn vào sẽ rất dễ xảy ra chuyện, Thẩm Tiêu không ngừng lật cua, chờ đến khi xác định bên trong cua đã bị nướng chín, lúc này mới đưa cho Dương Hoằng, để anh ta chia cho mọi người, cô thì tiếp tục nướng bạch tuộc và ốc biển.
Lúc Dương Hoằng chia cua thì hơi khó xử, bọn họ có sáu người, nhưng cua chỉ có 11 con, hơn nữa còn có size to nhỏ, làm sao chia cũng không đều.”
Chương 16: Cầu sinh hoang đảo 16
“Sức khỏe Anh Tử không tốt, hay là con cá kia để cho cô ấy ăn?” Dương Hoằng hỏi thăm Thẩm Tiêu.
“Con cá này không thể ăn được.” Trước đó Thẩm Tiêu đã lấy con cá chết kia bỏ qua một bên: “Tuy nhìn qua giống như vừa mới chết không bao lâu, thế nhưng ngửi vào vẫn thoang thoảng có mùi ôi, thư này cho dù có hoàn toàn nấu chín thì ăn vào vẫn dễ bị tiêu chảy, chúng ta có thể không ăn thì đừng ăn, con cá này sẽ để dành làm mồi nhử, nhìn xem có thể câu cua hay không.” Con cua rất có thích mấy thứ đồ hư thối nhất, cho nên cô mới mang theo con cá kia về.
“Con cá này không thể ăn à.” Đối với lời nói của Thẩm Tiêu, mọi người không chút hoài nghi, chẳng qua lại cảm thấy rất đáng tiếc, con cá này nhất định còn nhiều thịt hơn cua.
“Ừm, Dương Hoằng, anh tùy ý chia cua đi, dù sao cũng còn những món khác, chia không đều thì chúng ta có thể dùng những thứ khác để thay thế.” Thẩm Tiêu biết Dương Hoằng vì sao lại khó xử, có đôi khi không sợ chia ít, chỉ sợ chia không đều, chia không đều vì thế mà giận nhau.
“Vậy tôi chỉ cần một con cua.” Phương Minh Tuyết lên tiếng trước: “Tôi có hơi thèm con bạch tuộc kia.”
“Con bạch tuộc đó, mỗi người một râu thì hơn, dinh dưỡng cân đối.” Thẩm Tiêu không đồng ý: “Những thứ khác, cô muốn ăn gì cũng được.”
Sau cùng Phương Minh Tuyết chỉ muốn một con sò biển.
“Dương Hoằng, anh đào hang vất vả, sò biển này cho anh.” Sò biển vừa được nướng chín, Phương Minh Tuyết đã đem nó để ở trước mặt Dương Hoằng, vẻ mặt vui cười nhìn anh ta: “Nơi ẩn náu của chúng ta đều nhờ cả vào anh đấy, không ăn no thì sao làm được.”
Lời nói của cô ta vừa vang lên, những người khác nhất thời lộ ra xấu hổ, Dương Hoằng vất vả như thế, Phương Minh Tuyết cũng đã đưa đồ ăn, bọn họ cũng không thể ngồi im.
Thẩm Tiêu bỏ một càng cua vào trong miệng cắn rột roạt: “Nói đến chuyện này, Dương Hoằng, tôi có chuyện muốn bàn bạc với anh, loại chuyện đào hang này rất tốn thể lực, để anh đi làm một mình, quả thực rất không công bằng, vì thế tôi nghĩ bắt đầu từ ngày mai, tôi và anh thay phiên nhau làm, hoặc là mọi người cùng nhau thay phiên làm. Tuy sức của tôi không bằng anh, nhưng ít ra cũng để cho anh nghỉ ngơi một chút.”
“Không cần đâu.” Dương Hoằng đặt sò biển lại ở trước mặt Phương Minh Tuyết: “Chúng ta đều có sở trường của riêng mình, hiện tại tôi cũng chỉ có sức lực trong nhóm chúng ta, bảo tôi đi bện lưới đánh cá gì đó, nói không chừng tôi còn chẳng bằng các cô, bây giờ chúng ta đều ngồi chung một chiếc thuyền, không cần thiết so đo với những thứ được mất này, cho dù tôi bỏ thêm sức thì sao chứ, tôi là đàn ông, việc này nên làm.”
Thấy Dương Hoằng biết thiệt hơn, Thẩm Tiêu cũng không nhắc lại chuyện này nữa, chuyển sang nói sắp xếp ngày mai.
“Hiện tại mọi người đã biết chưng cất nước, ngày mai không cần ở lại trại, chỉ để lại một người phụ trách việc này là được.”
“Vậy vừa hay việc này để Anh Tử đến làm.” Phương Phương có lòng tốt nói.
Đề nghị này được Thẩm Tiêu ủng hộ: “Ngày mai để Anh Tử ở lại, ngày kia thì đến lượt cô, cho dù là việc nặng hay nhẹ, mọi người thay phiên nhau đi làm, cố gắng làm công bằng, mọi người thấy thế nào? Có ý kiến gì thì sớm nói ra.” Cô nói xong, nhìn qua một lượt, thấy tất cả mọi người không có ý kiến gì, lại tiếp tục nói: “Nước đã có, thức ăn tạm thời không thiếu, vì thuận tiện lần sau có thể cất trữ đồ ăn con lại, tiếp theo chúng ta nên phơi muối.” Có muối ăn, một số đồ không thể cất giữ lâu có thể dùng cách ướp để bảo quản.
“Muối, không thể tạo ra cùng lúc với chưng cất nước ư?” Phương Minh Tuyết nói: “Một chén nước biển, sau khi chưng cất, trên cơ bản đều là nước muối, lúc này hàm lượng muối trong đấy tương đối cao, tiếp tục chưng cất, phí tổn bỏ ra không lớn, chẳng bằng trực tiếp dùng nước đó phơi muối.”
“Làm như thế không phải không được, chỉ là hiệu suất quá thấp.” Thẩm Tiêu đáp: “Ngày mai chúng ta chưng cất nước cũng chỉ là mấy chén mà thôi, mấy chén nước này toàn bộ phơi cũng chỉ được một lớp muối rất mỏng, còn thiếu rất nhiều so với nhu cầu của chúng ta, tôi có ý này, trước tiên chúng ta đi xung quanh đảo nhìn xem xem có thể thấy muối biển kết tinh tự nhiên không, giống như ở một số giữa ở bãi ngầm, có lẽ sẽ tìm thấy được một chút, nếu như có thể tìm thấy ngay trên đảo, chúng ta không cần tốn sức làm chỗ chứa nước muối, loại chuyện này chỉ cần một người là đủ, không biết mấy người ai nguyện ý đi.”
Dương Hoằng và Anh Tử đã được phân chia xong nhiệm vụ, còn lại Phương Minh Tuyết, Phương Phương và Tiểu Vân, Phương Minh Tuyết không nói chuyện, Phương Phương tỏ vẻ mình đồng ý: “Để tôi đi.”
“Vậy thì được, ngày mai, Phương Phương, cô đi tìm muối.” Thẩm Tiêu nói: “Tôi đi quanh đảo tìm xem có gì ăn, cần phải có người đi cùng tôi, Mục Tuyết và Tiểu Vân, hai cô ai đồng ý đi cùng tôi?”
Chương 17: Cầu sinh hoang đảo 17
Phương Minh Tuyết vẫn không nói gì, Tiểu Vân nhìn thoáng qua cô ta, sau đó biểu đạt cô ta sẵn lòng đi cùng Thẩm Tiêu.
Thấy Tiểu Vân chủ động, Phương Minh Tuyết lên tiếng: “Vậy tôi phụ trách tìm thức ăn ngày mai.”
Thẩm Tiêu dùng ánh mắt hỏi thăm ý kiến của mọi người, thấy tất cả mọi người đều trầm mặc, coi như bọn họ đồng ý với sắp xếp này.
Đến lúc này, chuyện ngày mai xem như đã được thu xếp ổn thỏa.
Hai con cua vào bụng, cuối cùng Thẩm Tiêu cũng cảm giác được trong bụng mình có ít thức ăn, ngay cả lớp vỏ càng cua, cô cũng đang nhai, xem như bổ sung canxi, còn mai cua, tính cả của những người khác vứt ra, cô đều gom lại để qua một bên.
“Thịt ốc biển này thật béo.” Ăn xong cua, mọi người ăn đến ốc biển, con cua nhìn thì to, nhưng thịt trong đó chỉ có một xíu, ốc biển nhiều thịt hơn cua.
“Chẳng qua thứ này ăn như thế nào?”
Phần lớn bọn họ là người trong đất liền, sự hiểu rõ về ốc biển cũng chỉ dừng lại ở video và hình ảnh.
“Chỉ ăn thịt phía trên thôi là được rồi, giống như ăn ốc nước ngọt đấy.” Phương Minh Tuyết nói, cô ta chính là ăn như thế.
Phương Phương không đáp lời mà chính là nhìn sang Thẩm Tiêu.
Thẩm Tiêu thấy thế thì cầm một con ốc biển, dùng đũa trúc cắm vào trong thịt ốc, nhẹ nhàng linh hoạt bắt đầu xoay tròn, cả miếng thịt ốc biển bị kéo ra ngoài.
Con ốc biển này quả thật rất béo, Thẩm Tiêu ngắt nửa phần dưới màu đen của nó ra: “Đây là mật đắng không thể ăn, nhưng thứ khác cô sờ lên thấy chỗ cứng là phần gan, cũng không ăn được, bỏ đi là xong.” Trong lúc cô nói chuyện, đồng thời phần gan màu nâu của ốc biển cũng bị ép ra ngoài: “Ngoại trừ hai cái này, hiện tại những thứ khác đều có thể ăn, phía dưới cùng là ruột, ăn quen sẽ cảm thấy thơm.”
Nói xong cô bỏ cả phần thịt ốc vào trong miệng, thịt ốc ngập tràn khoang miệng, tuy không thơm như cua, thế nhưng phân lượng lại khiến cho người ta thỏa mãn,
Những người khác thấy thế cũng học theo, Phương Minh Tuyết bĩu môi, nhưng vẫn dựa theo lời Thẩm Tiêu nói, không hề lãng phí như trước đó nữa.
Lần này thu hoạch ốc biển rất khá, mỗi người được chia bốn con, mấy ngày nay bọn họ đã đói đến mức lép cả bụng, thịt của bốn con ốc biển này cũng đủ để cho bọn họ có cảm giác no bụng.
“No quá.” Ăn xong ốc biển, mọi người lại uống một ngụm to nước cất, trên bờ biển lại có trăng sáng, bọn họ đều thở dài thỏa mãn.
“Hi vọng sau này đều có thể ăn no bụng như thế.” Phương Phương cầu nguyện với ánh trăng.
“Tôi cũng thế, những con sò gì đó, sau này vẫn nuôi để chúng nhả bớt cát ra rồi hãy ăn, tối nay ăn mấy con kia, vừa bỏ vào miệng, trong miệng đã toàn cát.” Anh Tử ngáp nói.
“Vậy sau đó chúng ta thử đảo hố xem.”
Ăn uống no đủ, dạ dày được lấp đầy, cơn buồn ngủ cũng nhanh chóng kéo đến.
Trước khi đi ngủ, Thẩm Tiêu lại dùng than trúc làm vệ sinh miệng, sau đó đào một cái hố trên bãi cát, bỏ cá chết vào, con cua thích nhất loại thịt thối này, cụ thể có bắt được hay không, sáng mai là biết.
Ngày hôm sau, Thẩm Tiêu vừa mở mắt ra đã đi kiểm tra cái hố tối qua, cô cắm ở trước hố một chiếc lá chuối tây để đánh dấu, được lắm, mười mấy hai mươi con cua sa vào hố, con cá chết ngày hôm qua đã bị chúng nó ăn gần hết, lúc này đang cố gắng trèo lên, chẳng qua hố sâu, chúng nó vừa bò lên đã bị rơi xuống, đến bây giờ chẳng có mấy con có thể chạy thoát.
“Bữa sáng có rồi đây.” Thẩm Tiêu gọi mọi người cùng đến bắt cua lên, tuy một con chỉ lớn hơn đồng xu một chút, nhưng dựa vào số lượng này cũng đủ no bụng.
Rửa sạch cua, nướng trên lửa, bữa sáng đã được giải quyết.
Ăn sáng xong, sáu người dựa theo sự sắp xếp của ngày hôm qua đi làm việc, đáng ăn mừng là, cuối cùng Anh Tử đã khỏe, tuy cơ thể vẫn còn suy yếu, nhưng ở trong hoàn cảnh này cũng chỉ có thể chậm rãi dưỡng.
Trong rừng có rất nhiều loại côn trùng không biết tên, Thẩm Tiêu dẫn Tiểu Vân dùng nước biển và bùn loãng bôi lên phần da trần, lúc này mới cầm gậy trúc và chén nước cùng nhau vào rừng.
Vào ngày đi tìm nước, trong lòng cô chỉ nghĩ đến nước, không cẩn thận để ý đến thực vật trên đảo, hiện tại đến xem, thời gian dần trôi qua, quả thật để cho cô phát hiện một số thứ hữu dụng. Ví dụ như cây cỏ mọc ở dưới khe đá là Tiền Hồ, Thẩm Tiêu hái một chiếc lá cho vào trong miệng, quả nhiên là hương vị tinh dầu, ngoài ra cô còn tìm được Thổ Đại Hoàng, nếu như ăn nhầm thứ gì bị ngộ độc nhẹ, có thể dùng nó đun nước giải độc.
Tiểu Vân không hiểu những thứ này, thấy Thẩm Tiêu thử lá còn nhắc nhở: “Cẩn thận có độc.”
“Không sao, đây là trung dược.” Thẩm Tiêu đáp.
“Sao cái gì cô cũng biết thế?”
“Đây đều là những thảo dược thường thấy ở nông thôn, trước đó tôi theo thầy của mình đến nông thôn tìm nguyên liệu nấu ăn, có một vài loại rau dại vừa có thể nấu ăn, lại có thể làm thuốc.”
Chương 18: Cầu sinh hoang đảo 18
“Mặc dù chúng tôi là đầu bếp, rất chú trọng đến việc chế biến món ăn ngon, thế nhưng cũng phải chú ý đến đặc tính của một vài món nguyên liệu.”
Đây đều là những kiến thức cơ bản mà thầy đã dạy cho cô, ai có thể ngờ đến lại có một ngày, cô sẽ dựa vào những kiến thức đó để sống.
“Hai thứ này có thể ăn được ư?” Tiểu Vân vừa nghĩ đến ăn, trong miệng đã không kìm được mà có nước bọt ứa ra, thật sự quá đói, nước bọt ứa ra cũng là một loại bản năng,
“Ăn thì ăn được, nhưng mùi vị không ngon.” Thẩm Tiêu bỏ Tiền Hồ vào trong miệng: “Hòn đảo này có thể sinh trưởng những thứ kia, nói không chừng còn có những thứ khác, chúng ta tiếp tục tìm.”
Sau khi phát hiện một lùm rau dại và một cây vả, Thẩm Tiêu đột nhiên dừng trước dốc đứng, phát hiện một gốc cây xanh, cây này có lá giống như cây ráy, nhưng không đẹp như ráy.
“Đây không phải khoai môn à?” Tiểu Vân luôn trầm mặc, vào lúc này cũng giật mình kêu lên.
“Là khoai môn.” Trên mặt Thẩm Tiêu cũng lộ ra vui sướng, hải sản có thể giúp bọn họ bổ sung protein, nhưng vẫn cần đến tinh bột, trên hoang đảo có rất ít thực vật có thể cung cấp hàm lượng tinh bột phong phú, khoai môn này đối với bọn họ mà nói chính là món quà do ông trời ban tặng.
“Tối nay chúng ta có khoai môn ăn rồi.”
“Ăn?” Thẩm Tiêu lại lắc đầu: “Bình thường khoai môn đều thu hoạch vào sáu tháng cuối năm, cho dù nhiệt độ ở trên đảo cao, khoai môn này cũng chưa chắc đã lớn, vẫn nên chờ.”
Thấy không thể ăn ngay, trên mặt Tiểu Vân lộ ra thất vọng: “Thật đáng tiếc.”
“Đi thôi, chúng ta tiếp tục đi xem buổi sáng còn có phát hiện gì khác không.” Thẩm Tiêu cũng rất phấn chấn, hải sản trong biển phải dựa vào may mắn, nếu như trên đảo có đồ ăn dự bị, sau này bọn họ cũng không đến mức hít gió mà sống.
Diện tích của hòn đảo này khá lớn, Thẩm Tiêu cũng không muốn dùng một ngày để đi hết, sau khi phát hiện một gốc khoai môn và cây kim ngân, hai người thấy mặt trời đã dần xuống núi, bọn họ hái kim ngân, dọc theo con đường lúc trước trở về.
Đợi bọn họ đến doanh trại, trời cũng sẩm tối.
Thấy bọn họ bình an trở về, Anh Tử rất vui: “Nhanh đến uống nước đi, nước của các cô tôi đều để lại rồi.”
Thẩm Tiêu quả thật rất khát, sau khi nói câu cảm ơn thì nhận lấy uống một ngụm: “Sao chỉ có mình cô thế?”
“À, bọn họ còn chưa về.” Anh Tử nói đến đây thì vẻ mặt có chút xoắn xuýt, dường như muốn nói ra suy nghĩ của mình, nhưng sau cùng vẫn nhịn xuống.
Nhìn biểu cảm của cô ta trong mắt, thấy cô ta không nói, Thẩm Tiêu cũng làm như không thấy.
Sau khi hai người Thẩm Tiêu trở về không bao lâu thì những người khác cũng lục tục trở về, hôm nay Phương Phương thu hoạch xem như thuận lợi: “Ở chỗ đá ngầm bên kia, quả thật phát hiện một ít muối, chẳng qua không quá nhiều, tôi đoán là do lúc thủy triều lên, những muối kia bị bốc hơi không ít, cho nên tôi định sáng mai lại đi xem, nếu như mỗi ngày có thể tích góp ít muối, chúng ta không cần làm hồ chứa nước làm muối.
Phương Phương nói xong lại nhìn về phía Thẩm Tiêu: “Hai người thì sao, có thu hoạch gì không?”
“Chúng tôi tìm được một số loại thảo dược, chẳng qua không thể ăn, rau dại có một ít, ngoài ra còn tìm được hai gốc khoai môn, rau dại và khoai môn còn chưa lớn, tạm thời chưa ăn được, cho nên tôi đã đánh dấu vị trí lại, tiếp theo chúng ta có thể làm một vườn rau nhỏ, chuyển chúng tới.” Thẩm Tiêu lên tiếng.
“Cũng đúng.” Dương Hoằng cũng không phải người chỉ chú trọng trước mắt.
Mấy người vừa trò chuyện thu hoạch ngày hôm nay, vừa ăn, sau khi trời tối, mọi người giống như hôm qua chờ thủy triều rút.
Chỉ dựa thu hoạch ban ngày, bọn họ gần như không thể lấp đầy dạ dày, có thể ăn no được hay không, chỉ có thể dựa vào buổi tối thủy triều rút.
Nhưng mà tối hôm nay bãi biển có chút khiến bọn họ thất vọng, sau khi thủy triều rút đi, bọn họ cũng chẳng nhặt được mấy, ngay cả lưới đánh cá còn bị rách, may mắn Thẩm Tiêu dùng phương thức nút thắt giao nhau để bện lưới đánh cá, cho nên còn sửa được.
Thu hoạch ít ỏi này khiến cho cảm xúc của sáu người có phần sa sút.
Chỉ là trong lòng mọi người cũng hiểu, loại chuyện dựa vào trời mà kiếm cơm, bọn họ thật sự không có cách nào.
Một đêm yên bình trôi qua, ngày hôm sau, Thẩm Tiêu và Anh Tử cùng nhau vào rừng kiếm đồ ăn, Tiểu Vân chưng cất nước, mà lúc đầu vốn dĩ nên phụ trách cất nước Phương Phương thì buổi sáng đã đến chỗ bãi đá ngầm hôm qua nhìn xem có thêm muối hay không, còn đồ ăn vẫn do Phương Minh Tuyết phụ trách.
Chương 19: Cầu sinh hoang đảo 19
Buổi tối hôm qua đi biển bắt hải sản không thu hoạch được nhiều, cũng may vận xui không tiếp tục cho đến hôm nay. Thẩm Tiêu và Anh Tử đi một vòng quanh đảo, trước sau phát hiện ra ba gốc khoai môn, còn phát hiện ra một cây hồng dại, thu hoạch nhiều hơn hôm qua, quả hồng ngọt, sau này sẽ là một trong những thứ cung cấp đường cho bọn họ.
Hai người quay về chỗ cắm trại, đang chuẩn bị đem tin tức tốt này nói cho mọi người thì nhìn thấy Tiểu Vân có chút rầu rĩ không vui.
“Sao thế?” Thẩm Tiêu hỏi cô ta.
Tiểu Vân lắc đầu: “Không có việc gì, hình như Phương Phương còn chưa trở về.”
Vừa dứt lời, bên kia Phương Phương đã cầm theo đồ đựng muối biển trở về, chẳng qua sắc mặt cô ta cũng có chút không đúng.
“Hai người sao thế?” Thẩm Tiêu uống một hớp nước.
“Không tìm được muối à?”
“Tìm được.” Phương Phương vội vàng đưa giỏ trúc cho cô, giống như không phải vì chuyện này mà sắc mặt không vui.
“Trên lỗ đá ở bãi ngầm, lúc thủy triều lên có nước biển đọng lại, chờ lúc thủy triều rút thì nước biển bị phơi khô, để lại một tầng muối, tuy số lượng không phải rất nhiều, nhưng mỗi ngày đều có thể đến đó lấy một ít.”
Thẩm Tiêu nhìn thoáng qua, bên trong quả thật có một tầng tinh thể màu nâu đen.
Loại muối biển không trải qua bất kỳ một quá trình gia công nào, cũng có thể ăn được, giống như người cổ đại cũng dùng cách này để tạo ra muối, chỉ là ăn nhiều sẽ không tốt, hiện tại công cụ trên đảo đơn sơ, Thẩm Tiêu chỉ có thể cố gắng hết sức đi chiết xuất muối ăn.
“Mỗi ngày có thể thu hoặc một chút là được rồi.” Thẩm Tiêu đưa giỏ trúc trả lại cho Phương Phương: “Ngoại trừ thứ này, hình như cô còn có chuyện khác muốn nói à?”
Phương Phương cũng lắc đầu như Tiểu Vân: “Không có.”
Thấy Phương Phương cũng không chịu nói, Thẩm Tiêu cũng chỉ dừng lại không hổi.
Qua một lúc lâu, Dương Hoằng và Phương Minh Tuyết kết bạn cùng trở về, mọi người bắt đầu thưởng thức bữa tối hôm nay, buổi tối đi thu hoạch hải sản lại là bữa khuya.
Tối hôm đó đi biển thu hoạch hải sản vẫn như cũ, chẳng qua có thể là do đã chuẩn bị tâm lý, mọi người không cảm thấy mất mát nhiều như tối hôm qua nữa, chỉ là loại chuyện dựa vào vận may để no bụng, làm cho mọi người càng thêm trân quý tầm quan trọng của lương thực.
Hôm sau đến lượt Phương Phương chưng nước, Tiểu Vân thay cô ta đi gom muối biển, những người khác thì giống như hôm qua.
Đến chạng vạng tối, sau khi một ngày thăm dò kết thúc, Thẩm Tiêu trở lại chỗ cắm trại, Phương Phương đưa đang chưng cất nước, thấy hai người Thẩm Tiêu đi về, ánh mắt lóe lên gì đó, giống như muốn nói ra suy nghĩ của mình, nhưng bởi vì một loại cân nhắc nào đó mà không biết có nên nói ra hay không.
“Tôi nói này, mấy ngày hôm nay các cô sao thế?” Thẩm Tiêu thấy dáng vẻ ấp a ấp úng của cô ta, dứt khoát hỏi thẳng: “Có lời gì thì cứ nói đi, nếu như cảm thấy không tiệ, tôi có thể ra ngoài, cho mọi người trò chuyện.”
“Không, không phải!” Phương Phương vội vàng vươn tay kéo Thẩm Tiêu lại: “Tôi không biết nói như thế nào.” Xoắn xuýt một lúc, cô ta nhìn xung quanh mới hạ quyết tâm nói.
“Tối hôm qua lúc tôi đi gom muối thì nhìn thấy Phương Minh Tuyết một mình ở trên bờ biển nướng cua ăn, hôm nay tôi chưng cất nước, giữa trưa cô ta mang đến một ít thức ăn, cô ta chọn hết đồ tốt, nói là muốn cho Dương Hoằng bồi bổ thể lực, tôi lập tức để ý, lúc đi theo cô ta đến bờ biển ngày hôm qua, lại phát hiện cô ta đang lén nấu ăn, tôi, tôi có chút không quá vui.”
Tất cả mọi người cố gắng như vậy chẳng phải là vì để ăn no bụng ư, kết quả những người khác đói gần chết, trái lại cô ta thì lén lút thiên vị cho mình.
Thẩm Tiêu hiểu ra, cô nhìn về phía Anh Tử: “Hôm trước cô muốn nói lại thôi, có phải cũng vì chuyện này?”
Anh Tử lấy lại tinh thần từ trong lời nói của Phương Phương, vẻ mặt cạn lời: “Vốn dĩ lúc đầu tôi cũng không muốn nói, dù sao trước đó tôi bị bệnh cũng xem như thiếu nợ ân tình của mọi người, lúc tôi chưng cất nước, cô ta mang đồ ăn tìm được về, chọn hơn phân nửa mang đi, nói là cho Dương Hoằng, lúc này theo như tôi thấy Dương Hoằng có ăn được hay không còn chưa chắc đâu.”
Đang nói, Tiểu Vân trở về.
Cô ta vừa về đến nơi thì phát hiện tất cả đều đang nhìn mình.
“Sao thế?”
“Tiểu Vân, hôm qua có phải Phương Minh Tuyết lấy đi một phần lớn thức ăn, chỉ để lại cho cô mấy con ốc?” Anh Tử giành hỏi trước.
Tiểu Vân không quá muốn gây sự: “Không sao không sao, mỗi ngày Dương Hoằng tốn nhiều sức như thế, ăn nhiều một chút cũng là bình thường.”
“Nếu như anh ta không ăn được gì thì sao.” Anh Tử quái gở nói một câu, trước đó cô ta nghĩ đến mình bị bệnh ăn của người ta một con cá, cho nên mở một mắt nhắm một mắt, làm như không biết, không nghĩ đến Phương Minh Tuyết lại vô liêm sỉ như thế, đồ của mọi người mà bản thân lại chiếm một phần lớn.
Chương 20: Cầu sinh hoang đảo 20
“Thẩm Tiêu, việc này tôi cảm thấy không thể tiếp tục như thế nữa, nếu vẫn luôn không công bằng, tôi cảm thấy sau này tôi không còn thể bỏ công sức làm việc như thế nữa.” Phương Phương lên tiếng, tính tình của cô ta ôn hòa, nhưng không có nghĩa cô ta ngốc.
Thẩm Tiêu cũng có chút đau đầu. Sinh hoạt này còn chưa đến mức độ dư thừa, chính bọn họ đã nội đấu trước.
“Hay là tối hôm nay để tôi hỏi cô ta, để xem cô ta có biện minh gì không?” Anh Tử hỏi.
“Nhưng làm như thế chẳng phải sẽ khiến cho quan hệ trở nên khó xử?” Tiểu Vân khổ sở nói.
“Như thế cũng không thể để cô ta hút máu chúng ta được, cùng lắm thì sau này chúng ta tách ra ăn, không ăn chung nữa.”
“Chuyện này…” Tiểu Vân nhìn về phía Thẩm Tiêu.
Đối với Anh Tử tính tình nóng nảy, cô cảm thấy Thẩm Tiêu đáng tin hơn nhiều.
“Thẩm Tiêu, cô cảm thấy như thế nào? Tôi nghe cô.” Tiểu Vân nói.
Thấy Tiểu Vân nói như thế, Phương Phương cũng đi theo bày tỏ thái độ: “Tôi cũng nghe cô.”
Anh Tử không nói chuyện, nhưng cô ta cũng nhìn về phía Thẩm Tiêu, thật ra đối với hai người Tiểu Vân và Phương Phương, cô ta tín nhiệm Thẩm Tiêu hơn.
“Đợi lát nữa bọn họ trở về, các cô cũng đừng nói gì.” Thẩm Tiêu day trán dặn dò: “Việc này cứ để tôi giải quyết.”
Vốn dĩ hoàn cảnh đã gian khổ, cô không muốn cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, cho dù muốn tách ra, cũng không nên là lúc cần đoàn kết nhất trí nhất,
Lúc trời sắp tối đen, Dương Hoằng và Phương Minh Tuyết vẫn là bạn cùng về, bởi vì Thẩm Tiêu dặn dò, ba người Anh Tử cũng không nói gì, một đêm bình an trôi qua.
Ngày hôm sau đến lượt Thẩm Tiêu chưng cất nước, bởi vì vẫn luôn là cô phụ trách việc thăm dò hòn đảo, cô nghỉ một hôm, chuyện này cũng tạm dừng một ngày, Anh Tử và Tiểu Vân thì chuyển sang thu thập sợi cỏ khô gì đó, Dương Hoằng đào sơn động vài ngày như thế đã có thể miễn cưỡng cho tất cả bọn họ ở, bây giờ trời còn chưa mưa, hiện tại thu thập cỏ khô gì đó là để có thể vào ở bất kỳ lúc nào.
Công việc chưng cất nước không quá nặng, chỉ là không thể rời đi quá lâu, Thẩm Tiêu vừa trông chừng nước, vừa đặt vỏ cua lên tảng đá để nghiền nát, mài thành bột, bột phấn từ vỏ cua này có tác dụng cầm máu, hiện tại chuẩn bị đề phòng ngộ nhỡ.
Chờ đến buổi trưa, Phương Minh Tuyết mang đồ ăn về, không có quá nhiều, chia cho sáu người, mỗi người chỉ được một ít.
Sau khi mang đồ về, Phương Minh Tuyết giống như bình thường cầm phần của cô ta và Dương Hoằng, nói là đi đưa đồ ăn cho Dương Hoằng, Thẩm Tiêu gật đầu, rút tất cả chén trúc sang một bên, sau đó nói: “Tôi đi với cô, tôi muốn xem tình hình bên phía sơn động như thế nào rồi.”
Vẻ mặt Phương Minh Tuyết vẫn như thường: “Được, chúng ta cùng đi xem.”
Có hai con đường đi về phía sơn động, một con đường là dọc theo bãi biển, một con đường khác thì phải men theo sườn núi, con đường thứ hai khó đi hơn con đường thứ nhất một chút, bình thường sẽ không đi, nhưng lúc Phương Minh Tuyết dẫn đường lại muốn đi con đường thứ hai.
“Đi trên bãi biển đi, trên núi có rắn.” Thấy cô ta làm như thế, Thẩm Tiêu đã nắm chắc.
Có thể Phương Minh Tuyết bị rắn dọa sợ, cô ta do dự một chút, thấy Thẩm Tiêu đi về phía bãi cát, cô ta cũng đành phải đi theo.
Thẩm Tiêu làm như không biết sự chột dạ của cô, vừa đi vừa tán gẫu với cô ta, lúc đi đến chỗ bãi đá ngầm, bước chân Thẩm Tiêu chậm lại, cũng dặn dò cô ta: “Cẩn thận một chút, đừng làm bị thương ở chân.”
“Ừ.” Phương Minh Tuyết miễn cưỡng cười đáp: “Tôi chính là lo Dương Hoằng đói bụng, cho nên muốn nhanh chóng đưa đến.”
“Cô là người tốt, nếu Dương Hoằng biết, nhất định anh ta sẽ cảm động.”
Thấy cô nhắc đến Sở Hạo, trên mặt Phương Minh Tuyết cũng lộ ra ý cười: “Tôi chỉ cố gắng làm tốt trách nhiệm của mình mà thôi.”
“À, trách nhiệm của mình.” Thẩm Tiêu làm như thật gật đầu, cô đã nhìn thấy dấu vết cháy đen do đống lửa để lại, ánh mắt tìm tòi ở đá ngầm gần đống lửa, Thẩm Tiêu cố ý chỉ vào khu vực đá ngầm nói: “Hình như tôi vừa nhìn thấy có một cái hang.”
Cô không biết chắc Phương Minh Tuyết có giấu riêng nữa hay không, những lời này cũng chỉ là nói dối.
Nhưng Phương Minh Tuyết nghe thấy thế thì vẻ mặt lại căng thẳng: “Không thể nào? Lúc này là lúc thủy triều cao nhất, cho dù cá cũng sẽ không mắc cạn vào bây giờ.” Cô ta ngăn cản Thẩm Tiêu: “Chúng ta vẫn đừng nên đến đó, không phải cô cũng muốn bị thương, nằm mấy ngày như Anh Tử đấy chứ?”
Chương 21: Cầu sinh hoang đảo 21
“Không sao, cho dù có hay không, đi xem qua cũng tốt, nếu như có thì xem như có thể cải thiện bữa ăn cho mọi người, nói đến mới nhớ, hình như chúng ta chưa được ăn cá, thật đúng là hơi thèm.” Thẩm Tiêu vừa nói vừa đi đến chỗ bãi đá ngầm tìm kiếm.
Phương Minh Tuyết thấy không thể ngăn cản, đành phải đi theo.
Nhưng mà, Thẩm Tiêu nhanh chóng phát hiện ra được bí mật của cô ta… Ở bên dưới một tảng đá ngầm, bên trong có bảy, tám con ốc biển xếp ngay ngắn ở đấy, những con ốc kia đều còn sống, lúc này đang bám vào trong tảng đá, hiển nhiên là thiên nhiên không làm ra được loại “thành thạo đẹp đẽ” như vậy.
Nói thật, Thẩm Tiêu không ngờ Phương Minh Tuyết lại ngốc như thế, thậm chí còn không cả đổi chỗ, chuyện bị phát hiện cũng chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Thẩm Tiêu nhìn thấy. Đương nhiên Phương Minh Tuyết cũng nhìn thấy, cô ta căng thẳng trong lòng, lúc này giả bộ hoảng hốt nói: “Cái này là do ai làm thế, lén giấu làm của riêng? Cũng không biết xấu hổ à?”
Cô ta mắng chửi, nhưng rất nhanh Thẩm Tiêu chỉ nhìn cô ta mà không nói gì.
“Cô không nghi ngờ là tôi làm đấy chứ?” Trên mặt Phương Minh Tuyết không chút chốt dạ nào.
Sự việc đã đến nước này, Thẩm Tiêu không cùng cô ta lá mặt lá trái nữa, nói thẳng: “Có người nhìn thấy cô nhóm lửa nấu ăn.”
Phương Minh Tuyết nhất thời câm như hến, cô ta đã hiểu, hôm nay Thẩm Tiêu nói cái gì mà muốn đi xem hang động, thật ra căn bản là vì việc này.
Cô ta có chút tức giận: “Cho nên, cô cố ý nhục nhã tôi ư? Đúng thế, tôi ăn hơn một chút đấy thì sao, con người ai mà không có lòng riêng chứ, các người chưng cất nước, chẳng lẽ không uống nhiều hơn à? Ở dã ngoại tìm được đồ ăn, chẳng lẽ còn chia cho đồng bạn, đừng có tỏ ra cao thượng đến chỉ trích tôi như thế, chúng ta cũng chẳng khác gì nhau đâu.”
Thấy Thẩm Tiêu không nói, Phương Minh Tuyết lại tự tin hơn, cô ta lôi cả Dương Hoằng vào: “Hơn nữa Dương Hoằng cũng ăn, nếu không, cô đi gọi anh ta đến chửi một thể đi.”
“Cô cảm thấy Dương Hoằng sẽ cho mình chỗ dựa, vì thế mới vô cùng tự tin?” Thẩm Tiêu cũng không quan tâm đến số ốc biển kia: “Nhưng Phương Minh Tuyết này, cô phải suy nghĩ cho thật kỹ, cô cảm thấy Dương Hoằng sẽ vì cô mà đắc tội với bốn người chúng tôi ư? Nếu như chúng tôi quyết tâm muốn cùng cô tách ra riêng, cô cảm thấy Dương Hoằng sẽ chọn cô hay là chọn chúng tôi?”
Sắc mặt Phương Minh Tuyết thay đổi, trong lòng cô ta rõ ràng phân lượng của mình trong lòng Dương Hoằng, mấy ngày nay cô ta suy nghĩ đủ mọi cách tiếp xúc với Dương Hoằng, thậm chí tối hôm đó đi bắt hải sản, cô ta còn đặc biệt bổ nhào vào Dương Hoằng, nhưng Dương Hoằng vẫn là dáng vẻ ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, đối xử với cô ta giống như những người khác, không chút khác biệt, một khi cô ta và đám người Thẩm Tiêu vạch mặt. Dương Hoằng chắc chắn sẽ đứng bên phía Thẩm Tiêu.
“Không phải chỉ là một chút đồ ăn thôi à, làm gì phải căng thẳng như thế? Hôm nay việc này cô mở một mắt nhắm một mắt cho qua đi, sau này tôi không làm như thế nữa là được chứ gì.” Phương Minh Tuyết nhường một bước, giọng điệu cũng mềm mỏng hơn.
Cô ta là người co được dãn được, biết làm sao để lợi ích của mình là lớn nhất, trước đó sở dĩ cô ta lựa chọn chính mình giấu riêng đồ ăn, chính là cảm thấy những người khác là con gái, da mặt mỏng, cho dù phát hiện cũng sẽ không dễ vạch mặt. Cho dù vạch mặt, cô ta thành tâm nhận sai, đến lúc đó mọi người sẽ tha thứ cho cô ta, mà cô ta cũng sẽ không chịu tổn thất gì.
“Cô vẫn không hiểu tình hình của cô hiện tại.” Thẩm Tiêu lắc đầu nói: “Trong lòng cô tự rõ ràng, Dương Hoằng sẽ không vì cô mà đắc tội với chúng tôi, bây giờ nhiều nhất cô cũng chỉ có thể mượn thế của anh ta khiến cho chúng tôi phải kiêng kị. Lùi một vạn bước mà nói, cho dù cô dựa vào nịnh nọt trở thành người phụ nữ của Dương Hoằng, vậy thì sao chứ? Dương Hoằng sẽ đối với cô không chút giữ lại nào sao? Anh ta sẽ đưa cô rời khỏi nơi này à? Không, anh ta sẽ không làm thế, nhiều nhất sẽ chỉ coi cô như một món đồ chơi của anh ta mà thôi, đồ chơi ấy mà, chơi chán sẽ bị vứt đi, đến lúc đó anh ta tích lũy đủ tích phân rời đi, chỉ còn lại mình cô đối mặt với bốn người chúng tôi, nếu như không có mâu thuẫn mà nói, có lẽ mọi người còn có thể cùng nhau bình an vô sự sống, nhưng nếu như cô khiến trong lòng mọi người sinh ra oán khí, đến lúc đó, một bệnh nhỏ cũng đủ khiến cô chết ở chỗ này. Cô là người thông minh, lợi hại trong này, cô hẳn là sẽ từ từ suy nghĩ.”
Nói xong, Thẩm Tiêu không đợi cô ta trả lời mà tiếp tục đi về phía trước: “Đi thôi, Dương Hoằng còn đang chờ đấy.”
Chương 22: Cầu sinh hoang đảo 22
Sắc mặt của Phương Minh Tuyết liên tục thay đổi, sau cùng cắn răng đuổi kịp bước chân của Thẩm Tiêu.
Đi đến chỗ Dương Hoằng đào hang động, cả không gian trong sơn động đã ra hình ra dáng, Dương Hoằng đang đào ở bên trong, sau khi ngạc nhiên vì thấy Thẩm Tiêu đến, anh ta giới thiệu cho cô về quy hoạch của cả hang động này: “Tôi muốn đào một căn phòng trong này, chẳng qua nếu đào quá lớn, tôi lo nó sẽ bị sụp xuống, cho nên sau này muốn dùng trúc làm tường, ngăn cách thành hai không gian, các cô ở bên trong, tôi ở bên ngoài, còn chỗ nấu cơm thì làm ở nơi thoáng gió.”
“Rất tốt.” Thẩm Tiêu cảm ơn: “Vất vả cho anh rồi.”
“Tất cả mọi người đều vất vả.” Dương Hoằng cũng không kiêu căng, đã trải qua sự tàn khốc của chiến tranh, anh ta biết rất rõ chỉ có ăn no mặc ấm, tính mạng không bị uy hiếp mới thật sự là con người, anh ta vẫn luôn cố gắng duy trì cục diện hòa bình này, cho nên với một chút chuyện nhỏ, anh ta có thể không so đo thì sẽ không so đo.
“Anh quá khách sáo.” Thẩm Tiêu cười.
Sau khi thảo luận qua với Dương Hoằng về quy hoạch của hang động, Thẩm Tiêu và Phương Minh Tuyết rời khỏi nơi này.
Đến tối lúc ba người Phương Phương quay về chỗ cắm trại, bọn họ phát hiện đồ ăn tối nay nhiều hơn, ngoài ra còn có thứ giống như mía ngọt, chẳng qua đây nhất định không phải là mía, mía có vỏ ngoài cứng, thứ này rất trắng, giống như lõi của thứ gì đó.
“Đây là lõi chuối tây.” Phương Minh Tuyết giới thiệu với mọi người: “Thứ này có thể ăn được, lúc thiếu nước có thể dùng nó để bổ sung nước, trước kia tôi đã ăn thử, hôm nay mới đột nhiên nhớ ra.”
Lời này của cô ta có trăm ngàn chỗ hở, mấy người Phương Phương nhìn nhau, thấy Thẩm Tiêu dẫn đầu nhai một lõi trước, lúc này mới ngầm hiểu lẫn nhau, theo sát làm theo.
Vì sao Phương Minh Tuyết lại đột nhiên có lòng tốt như vậy, trong lòng bọn họ đã đoán ra được đại khái, hơn nữa lõi chuối tây này, đại khái xem như quà xin lỗi của cô ta.
Dương Hoằng không biết nội tình, thấy mọi người hài hòa như thế, anh ta còn khen Phương Minh Tuyết tìm được đồ ăn mới cho mọi người.
…
Thời tiết trên biển thay đổi thất thường, ngay tại lúc đám người Thẩm Tiêu mong chờ nước biển rút xuống, đột nhiên gió lớn gào thét, thổi cát bay mù mịt.
“Trời sắp mưa rồi, chúng ta nhanh vào hang động đi.” Dương Hoằng vội vàng dặn dò, nơi trú ẩn của bọn họ có thể ngăn cản mưa nhỏ, thế nhưng sóng biển to như thế, chỉ sợ trận mưa này sẽ không nhỏ, vẫn nên tránh trong hang động thì an toàn hơn.
Sau khi mấy cô gái nghe thấy thế vội vàng mang theo đồ chạy đến chỗ hang động.
May mắn chân trước bọn họ vừa vào trong hang tránh mưa, mưa đã rơi tầm tã, lúc này bó đuốc đã tắt, trong bóng tối, bọn họ không nhìn thấy mưa bên ngoài lớn đến mức nào, thế nhưng tiếng mưa rơi giống như làm cho bọn họ đặt mình vào trong màn mưa.
Nước mưa rơi xuống, nhiệt độ cũng nhanh chóng hạ xuống, sáu người chen chúc trong một sơn động u ám ẩm ướt, lạnh đến mức run lẩy bẩy.
Nhiệt độ không khí hạ xuống không phải khiến người ta khó chịu nhất, một cơn mưa đã đủ để khiến cuộc sống của bọn họ trở nên xáo trộn, loại cảm giác này mới khiến cho đám người bọn họ nhụt chí.
“Chọn ngày không bằng đụng ngày, chờ mưa tạnh, chúng ta chuyển vào trong đi.” Trong đêm tối, Thẩm Tiêu lên tiếng, bọn họ cần ổn định, một chỗ ổn định để bọn họ có nơi dựa vào.
“Được.”
Giọng điệu của Dương Hoằng bình tĩnh hơn, anh ta thấy mọi người không ai nói gì, cố ý làm dịu đi bầu không khí: “Mới như vậy mà mọi người đã cảm thấy không chịu nổi rồi à? Địa đồ này thuộc về loại hình đơn giản nhất rồi, ít nhất nơi này không có chiến tranh, không cần ngày đêm phải lo lắng hãi hùng, chúng ta chỉ tới một nơi hoang đảo, không giống như địa đồ trước đó của tôi, bao nhiêu người còn đang say giấc đã bị đạn pháo oanh tạc, biến thành cái xác không hồn, muốn sống cũng không dễ dàng như thế này.”
“Tuy tôi biết anh muốn so sánh, thế nhưng Dương Hoằng, so sánh này của anh…” Anh Tử không biết nên nói gì cho phải: “Làm cho tâm trạng của chúng tôi càng thêm tồi tệ hơn, anh biết không, anh không thể nói chút chuyện vui à?”
“Chuyện vui?” Dương Hoằng suy nghĩ rồi nói: “Cũng có, địa đồ trước của tôi có một người bạn, anh ta nói, anh ta đã đi qua thế giới Tây Du Ký, bên trong có yêu quái ăn thịt người…”
Lúc này Dương Hoằng còn chưa nói hết thì miệng đã bị chặn lại, Thẩm Tiêu nhét lõi chuối tây vào trong miệng anh ta, bình tĩnh nói: “Chờ trời sáng, mọi người chuyển cát và đá vụn đến đây.”
“Được.” Bốn người khác cũng trầm giọng đồng ý, giống như cũng không nghe thấy mấy tiếng “ưm ưm” của Dương Hoằng.
“Chẳng qua cỏ khô chuẩn bị trước đó đã bị ướt, ngày mai nhớ đem phơi khô.”
Thẩm Tiêu lại dặn dò.
Chương 23: Cầu sinh hoang đảo 23
“Được.”
“Chờ mặt trời mọc, chúng ta đốt mấy thứ lấy tro bụi, tro bụi có tính tẩy rửa, có thể làm giảm bớt côn trùng, theo như tôi thấy trước khi chúng ta vào ở nên rắc một lớp thì tương đối tốt hơn.”
“Không vấn đề gì, tất cả đều nghe cô.”
Năm người cô một câu, tôi một câu sắp xếp công việc cho ngày mai, chỉ cần Dương Hoằng vẫn luôn “ừm ừm” là được.
Mưa rơi tí tách suốt cả một đêm, buổi sáng khi trời vừa sáng thì mưa tạnh, đám người Thẩm Tiêu cũng bận rộn.
Bởi vì vấn đề thể lực, cho nên Dương Hoằng tỏ vẻ anh ta sẽ khiêng đá tảng, những người khác dùng quần áo đựng cát để chuyển là được, chẳng qua sau cùng Thẩm Tiêu vẫn theo chân anh ta cùng nhau đi lấy đá vụn, những người khác thì chuyển cát.
Đá vụn chủ yếu là để làm mặt đất bằng phẳng hơn, chỉ dùng cát phủ lên thì rất không chắc, nhỡ dính nước sẽ biến thành vũng bùn, đến lúc đó cả hang động đều không đi được, nếu như lót thêm một lớp đá vụn, ít nhất mặt đất sẽ trở nên vững chắc hơn nhiều, đến lúc đó cho dù có nước mưa tạt vào cũng sẽ không biến thành vùng đất bùn nhão.
Chẳng qua trước khi trải đá vụn, còn có một việc cần làm… diệt côn trùng.
Người ở trong hang động, không phải cứ đào xong là vào ở được, lúc đầu thì hoàn cảnh ẩm ướt, sau đó thì côn trùng rất nhiều, thậm chí còn có tiếng rắn thè lưỡi, Thẩm Tiêu cũng không muốn ngủ đến nửa đêm, trong lúc mơ mơ màng màng lại thấy có rắn quấn quanh người, cho nên sơn động cần phải dùng lửa hun qua một lần, sau đó lại rải một lớp tro. Vốn dĩ nên rải thêm một số bột phấn thảo dược, thế nhưng thảo dược trên đảo này quá ít, cô chỉ có thể làm trước như vậy.
Hun sơn động, biện pháp nhanh gọn nhất chính là đốt thẳng một đống lửa trong sơn động, lúc lửa cháy có thể làm nóng vách núi, sau khi lửa tắt thì tro cũng bay ra xung quanh, diệt côn trùng, chẳng qua vì làm cách này, cho nên trong sơn động sẽ có mùi khói, vì đó tối hôm đó sáu người lại ở đống lửa bên cạnh sơn động chờ một đêm.
Đến ngày hôm sau khi trời sáng, Thẩm Tiêu đi vào sơn động ngửi thử, biết bên mùi khói bên trong đã bị gió biển thôi đi, mà tro bụi trên đã tàn, lúc này mới bắt đầu rải đá vụn.
Rải đá vụn này không phải cứ trực tiếp vung đá xuống đất là được, mà chính là rải từng lớp một, sau đó dùng búa nện xuống, mắt thấy đám người Thẩm Tiêu không có búa, sau cùng vẫn là Dương Hoằng đến rừng tìm cọc gỗ tới dùng sức đập.
Một lần, hai lần nện, khiến cho đá vốn trên bề mặt đất lún sâu hơn, tuy toàn bộ mặt đất nhìn vẫn rất gập ghềnh, nhưng bên trong đá khác biệt trước đó.
Vẫn luôn nện đất là một việc tốn thể lực, cho dù Dương Hoằng là đàn ông cũng sẽ có lúc mệt mỏi, vì thế lúc này sáu người, ngoại trừ Anh Tử ra ngoài tìm đồ ăn thì năm người khác cho dù là nam hay nữ đều thay phiên nhau nện đất.
May mắn diện tích sơn động không tính là lớn, trải qua sáu lần đập, Thẩm Tiêu muốn cạy đá dưới đất lên cũng phải tốn rất nhiều sức, chứng tỏ giai đoạn này đã hoàn thành.
Cửa ải khó khăn nhất đã qua, tiếp theo việc rải cát đơn giản hơn nhiều, chỉ cần rải một tầng cát thật dày lên đá là được, không để cho những viên đá kia cấn người, trải xong cát thì lại là một lớp cỏ khô mang theo mùi cỏ.
“Có khô này, lúc rảnh chúng ta có thể bện thành chiếu được không?” Thẩm Tiêu vừa trải vừa hỏi, bện thành chiếu, sau này bọn họ muốn mang ra phơi khô cũng tiện.
Chờ sau khi trải xong một tầng cỏ khô, Thẩm Tiêu nằm xuống, cảm giác mềm mại để cho cô cảm thấy hai ngày hôm nay bận rộn là đáng giá: “Mọi người thử nằm đi, xem còn gì cần thay đổi không, trước khi làm giường, chúng ta đều phải ngủ như thế này, có ý kiến gì thì sớm nói.”
Giường thì chắc chắn bọn họ phải làm, ngủ trên nền đất nhiều sẽ dẫn đến phong thấp, có trời mới biết bọn họ phải ở trên đảo này bao lâu, vẫn nên cải thiện sinh hoạt thì tốt hơn.
Mấy cô gái khác nhao nhao đến nằm cạnh cô, năm người nằm chung một chỗ nhìn vách núi trên đỉnh đầu có chút bị cháy đen, Anh Tử nói: “Cảm giác ở trong sơn động an toàn hơn trước nhiều.”
Trước đó bọn họ chỉ ở trong cái lều dựng tạm, ngủ không có cảm giác an toàn gì, hiện tại có sơn động, về mặt tâm lý không sinh ra cảm giác nguy hiểm.
“Đúng thế, cuối cùng chúng ta cũng có chỗ đặt chân rồi.” Phương Minh Tuyết cũng nói.
“Tạm thời tôi không có ý kiến, trước tiên ở đây, có vấn đề gì đến lúc đó lại nói sau.” Thẩm Tiêu ngáp một cái, cô hơi buồn ngủ.
“Cũng được.”
Giải quyết xong vấn đề chỗ ngủ, trời lại tối.
Hai ngày nay bận rộn chỗ ở, tất cả mọi người chưa ăn được bữa ngon, bây giờ giải quyết xong, còn chưa đến nửa đêm, mọi người đã đi ra bờ biển.
Chương 24: Cầu sinh hoang đảo 24
Rong biển hay tảo nâu gì đó, có thể kiếm được chút nào thì hay chút đó, sò, ốc, hàu, bắt được xem như thêm đồ ăn, có thể là vì đã có chỗ ở ổn định, vì thế tâm trạng của mọi người đều buông lỏng, tâm trạng tốt giống như vận may cũng theo đến, trừ những hải sản mà bọn họ gặp hàng ngày ra, bọn họ còn phát hiện nhím biển ở khu vực đá ngầm.
Nhiều ngày trôi qua như thế, đây chính là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy nhím biển, sau khi bọn họ vớt mấy con nhím biển này lên, Dương Hoằng nhìn thấy một đuôi cá ở trong khe hở đá.
“Hình như bên trong còn có một con cá.” Dương Hoằng vừa nói vừa cầm bó đuốc chiếu vào khe hở bên kia, quả nhiên thấy được bên dưới khe hở có một con cá đang mắc ở đó, con cá bị ánh lửa dọa sợ, muốn chui vào sâu bên trong, nhưng đã bị Dương Hoằng nhanh tay lẹ mắt cầm gậy đập.
Cùng cá đấu trí đấu dũng một lúc lâu, Dương Hoằng đánh cho cá ngất, nhấc cá lên xem, lại thấy dài cả bằng cánh tay.
“Con cá này to thật đấy!” Phương Minh Tuyết ở bên cạnh ngạc nhiên kêu lên, giọng nói của cô ta lôi kéo sự chú ý của những người khác tới.
Sau khi Thẩm Tiêu nhìn thấy cá cũng rất vui vẻ, từ lúc bọn họ đến đây, đây là lần đầu tiên nhìn thấy cá to như thế.
“Đêm nay chúng ta có cá ăn rồi à?” Anh Tử cũng rất vui vẻ, lúc này cũng không thể để con vịt đã nấu chín bay mất.
“Không được, con cá này nhất định phải dùng muối ướp để tích trữ.” Phương Phương bày tỏ ý kiến, hiện tại vật tư của mọi người còn thiếu rất nhiều, con cá kia mang ra ướp muối, rõ ràng càng phù hợp với phong cách làm việc của Thẩm Tiêu và Dương Hoằng hơn.
“Phải ướp sao…” Anh Tử có chút thất vọng, Phương Minh Tuyết hỏi Dương Hoằng: “Phải ướp muối thật à?”
“Chuyện này…” Dương Hoằng liếm môi, sau đó vứt vấn đề này cho Thẩm Tiêu: “Thẩm Tiêu, cô là đầu bếp, con cá này có ăn hay không, cô đến quyết định đi.”
Theo lý trí mà nói, thịt cá này nhất định phải tích trữ, giữ lại lúc cạn lương thực ăn là tốt nhất, nhưng Thẩm Tiêu nhìn những ánh mắt khát vọng xung quanh, trong lòng hiểu mọi người cũng biết đạo lý này, nhưng nếu như từng giây từng phút đều phải sống theo lý trí, vậy cũng không quá ý nghĩa.
“Cá chắc chắn sẽ còn có, không chỉ có mỗi một con này, nếu như mọi người có thể tìm được nồi đá nấu cá, đêm nay tôi có thể làm một món cá cho mọi người.” Thẩm Tiêu nói.
“Nồi đá ư?” Phương Minh Tuyết nhanh chóng nói: “Tôi biết ở đâu có.”
Trước đó lúc cô ta định thiên vị cho bản thân đặc biệt đã lưu tâm qua, không nghĩ đến bây giờ lại có đất dụng võ, chẳng qua bây giờ trời tối, một mình cô ta đi, quả thật không dám đến đó.
“Dương Hoằng, anh đi cùng tôi lấy về nhé.”
“Cô thật sự biết nơi nào có à?” Dương Hoằng ngạc nhiên hỏi, mấy người khác đã nhanh chóng hiểu vì sao Phương Minh Tuyết lại biết, về phần trong lòng nghĩ gì thì nói sau.
Thẩm Tiêu cũng không nhắc đến nguyên nhân, thấy Dương Hoằng đồng ý, một bên dặn dò bọn họ chú ý an toàn, một bên tiếp tục tìm kiếm ở khe hở.
Đến lúc trăng lên cao, Phương Minh Tuyết và Dương Hoằng đã quay lại, bọn họ mang về một viên đá bị lõm ở giữa, quả thật có thể coi như nồi đá để dùng, chỉ là hòn đá này tương đối dày, muốn dùng để nấu đồ, chỉ sợ không thể nóng lên trong chốc lát.
“Vật này có thể nấu ăn sao?” Dương Hoằng hỏi Thẩm Tiêu.
“Được thì được…” So sánh với nồi đá chân chính đương nhiên có chênh lệch, nhưng hoàn cảnh này, Thẩm Tiêu cũng chỉ có thể cố gắng không soi mói: “Chỉ là phải dùng lửa lớn một chút.”
Dương Hoằng hiểu ý cô: “Có khuyết điểm, cũng có ưu điểm, lát nữa dựng bếp lò, đặt nó lên trên nấu ăn, ít nhất không bị nhanh vỡ.”
“Như thế cũng đúng.” Thẩm Tiêu để Dương Hoằng mang nồi đá đi rửa sạch rồi cầm về, mấy người bọn họ thì làm sạch đồ ăn tối nay.
Tối nay bọn họ bắt được cá mú, thứ này đã rất ít gặp trong hoang dã hiện thực, cho dù gặp được thì phần lớn cũng chỉ dài bằng đầu ngón tay, dài như cánh tay quả thật hiếm gặp, cho dù nhà hàng cao cấp cũng rất hiếm có, vận may của họ không tệ.
Sau khi xử lý xong hết nguyên liệu nấu ăn, lúc đám người Thẩm Tiêu quay về sơn động, Dương Hoằng đã dựng xong một bếp lò đơn giản, đặt nồi đá bên trên, Thẩm Tiêu vây quanh bếp lò điều chỉnh, xác định nồi này dùng được mới dẫn theo Anh Tử cùng nhau đi hái hành dại.
Chỗ hành dại cách sơn động khoảng mấy chục bước, cách đó không xa có ánh lửa chiếu đến, nguy hiểm của bọn họ cũng giảm đi.
Lúc hái hành, Thẩm Tiêu suy nghĩ một lát, dứt khoát nhổ hành dại lên, mang theo gốc bùn đất về chỗ sơn động.
Chương 25: Cầu sinh hoang đảo 25
“Hành dại này mang về trồng bên cạnh sơn động, sau này lúc ra vào mọi người nhớ chú ý một chút, đừng giẫm lên.” Thẩm Tiêu vừa nói, vừa bấm một ít lá hành non giao cho Phương Phương đi rửa, còn gốc hành thì để Anh Tử trồng ở chỗ đất tương đối xốp, bản thân cô thì đi đến chỗ nồi đá.
Trải qua một thời gian nấu, đáy nồi đã có hơi nóng, trước khi nấu canh cá, tốt nhất nên chiên qua một lần, thế nhưng hiện tại không có dầu, chỉ có thể nấu thẳng vào nồi nước.
“Đủ nước không?” Thẩm Tiêu hỏi.
“Đủ.” Từ sau khi có thể chưng cất nước, gần như cốc nước của mỗi người đều đầy, tối nay nấu canh cá, số nước này đều đổ hết vào, miễn cưỡng đủ dùng.
Thẩm Tiêu giữ lại nửa cốc nước, còn lại đổ hết vào nồi, sau đó rửa sạch xong biển bỏ vào cùng.
Chờ rong biển trong nồi đá sôi trào, màu sắc cũng hơi thay đổi, lúc này cô mới bỏ toàn bộ con cá đã được xử lý sạch sẽ vào nồi, sau đó lại bỏ hành dại nào nồi canh, dùng lá chuối tươi làm vung, cố gắng giảm bớt mức độ hao hụt.
“Cho lửa nhỏ một chút.” Thẩm Tiêu ra hiệu cho Dương Hoằng: “Đồng thời còn phải tiếp tục chưng cất nước.”
Sau khi làm xong những việc này, khâu quan trọng nhất chính là lọc muối. Muối biển kết tinh tự nhiên có quá nhiều tạp chất, mặc dù chỉ ăn một ít sẽ không ảnh hưởng gì lớn cho cơ thể, nhưng về mặt khẩu vị thì lại thua xa, vừa mặn vừa chát, bỏ muối biển chưa được xử lý vào trong canh, sẽ chỉ phá hỏng mỹ vị khó có được này của bọn họ.
Vốn dĩ đã đủ gian khổ, Thẩm Tiêu không muốn vì lười biếng mà để mấy thứ tạp chất làm hỏng nồi canh cá chứa đựng bao nhiêu sự mong chờ này.
Cô lấy phần muối cần dùng cho hôm nay ra, sau đó đổ vào bên trong cốc nước, bắt đầu đặt ở mép đống lửa để làm nóng. Đồng thời cô bảo Dương Hoằng mang một ống trúc có phần đáy bị chọc thủng đến, tiếp theo ở dưới đáy lại buộc một lớp ngoài. Từ trong đống lửa tìm kiếm một ít than củi đã cháy đen nhưng chưa bị thiêu đốt hết, sau khi làm lạnh thì bóp nát bỏ vào, phía trên còn tăng thêm một lớp cát đã được làm sạch.
Than củi có tác dụng hấp thu tạp chất, với điều kiện hiện tại như bọn họ mà nói, than củi chính là công cụ loại bỏ tốt nhất.
Sau khi nước muối nóng lên, Thẩm Tiêu mang đi làm lạnh, sau đó đem nước muối đã tan ra rót vào trong ống trúc có trang bị thêm than củi và cát, nước muối được lọc qua như thế, tiếp theo lại bị một tầng than củi cản trở, một lúc mới nhỏ xuống ngưng tụ dưới đáy ống trúc, lần này nước muối nhỏ xuống màu sắc từ nâu xám trở nên trong hơn.
“Muối này nhìn qua sạch sẽ hơn nhiều.” Phương Phương khen ngợi.
“Tôi lại học thêm được một kiến thức.”
Đây đều là những thứ mà trước đó đi học đã được học qua, chẳng qua đột nhiên dùng đến, bọn họ nhất thời không nhớ ra, ví dụ như trải đá vụn trong sơn động, còn có phương pháp lọc muối này cũng là kiến thức thông thường, nhưng cô ta chưa từng nghĩ đến.
“Đây chắc hẳn chính là loại muối mà ngày thường chúng ta vẫn ăn nhỉ?” Anh Tử hỏi.
“Còn chưa được sạch như thế, miễn cưỡng xem như muối thô.” Thẩm Tiêu đáp, nước muối không cách nào loại bỏ nhanh chóng được, cô giao việc này cho Dương Hoằng, chính mình tiếp tục để ý đến nồi đá.
Theo ngọn lửa phía dưới cháy, bao phủ lên nồi đá, màu sắc của lá chuối tây bên trên dần dần thay đổi, không còn màu xanh nữa, tiếp tục nấu, chỉ sợ lá chuối tây sẽ bị chưng chín rơi vào trong canh, Thẩm Tiêu nhân lúc lá cây chưa mục nát, đổi một tàu lá chuối mới.
Dùng lửa nhỏ để hầm canh là chuyện không thể, lúc mọi người chờ đến hơi buồn ngủ, “sùng sục”, cuối cùng canh trong nồi cũng một lần nữa sôi lên, lúc này mùi cá dưới lớp tàu chuối bay lên, tỏa ra xung quanh, không có gia vị mang tính kích thích như ớt hay gừng, nhưng nồi canh cá này cũng đủ thơm, nồi sôi sùng sục, giống như thấm từng tấc thịt cá.
Lại thay một lá chuối tây khác, Thẩm Tiêu đổ một nửa số muối đã được loại bỏ tạp chất vào, tiếp tục dùng đũa quấy đều, sau đó thử qua nước canh trên đầu đũa, xem độ mặn nhạt.
Chỉ cần dựa vào kinh nghiệm đầu bếp của cô cũng có thể xem được nồi canh đó mặt hay nhạt, chẳng qua nghĩ đến trong khoảng thời gian này mọi người làm việc tương đối tốn sức, cô lại đổ thêm số nước muối còn lại vào, người làm việc tốn sức, nhu cầu cần muối cao hơn.
“Bỏ hết ốc hay sò biển gì đó đang nuôi vào nấu chung luôn đi.” Thẩm Tiêu dặn: “Chờ ốc sò mở miệng ra, thì nồi canh cá này cũng ăn được.”
Bởi vì ốc sò mà bọn họ vừa bắt lên mà ăn ngay sẽ toàn cát, cho nên sau khi bắt được, nếu như không quá túng thiếu, về cơ bản bọn họ sẽ nuôi chúng trong xác dừa trước, để sò ốc nhả cát.
Chương 26: Cầu sinh hoang đảo - 26
“Được!” Mọi người chỉ ước gì có thể nhanh chóng bỏ ốc sò gì đó vào hết trong nồi đá, chỉ có Dương Hoằng còn đang dùng dao bầu của anh ta mở miệng hàu.
“Vậy còn nhím biển này thì sao?” Nhím biển ăn sống, hương vị đó cũng khá tốt, tất cả mọi người đều không thể nào kháng cự.
“Không được, ở trên hòn đảo này tất cả mọi thứ đều không thể ăn sống, cho dù nó là có thể.” Thẩm Tiêu cầm nhím biển lên, không có bỏ thẳng vào nồi, từng ấy đồ, chỉ sợ không chín được hết, cho nên cô để nhím biển này gần bên cạnh nồi đá, mượn hơi nóng ở phía dưới bắt đầu nướng chín nhím biển.
Nhím biển vốn có màu cam, sau khi nướng chín thì màu sắc hơi đậm lên, thấy đã ổn, Thẩm Tiêu cầm lấy con nhím biển thuộc về mình, đầu tiên là dùng đũa trúc chọc thử xem đã chín hẳn chưa, sau đó bỏ một miếng vào miệng, hương vị tươi mới tràn ngập trong toàn bộ khoang miệng của cô, dây thần kinh ở đại não cùng đánh thẳng vào sâu trong tinh thần cô, khiến cho cô cảm thấy rất thỏa mãn.
“Ngon!” Chỉ một miếng nhỏ, nếu muốn nói là hương vị gì, sau khi vào bụng, cô hoàn toàn không nói ra được, chỉ cảm thấy ngon, muốn ăn 18 con nữa.
“Ngon như vậy thật sao?” Những người khác cũng nửa tin nửa ngờ đưa tay ra.
Có tất cả sáu con nhím biển, vừa khéo mỗi người một con.
Chỉ một lát sau, mọi người đều liếm môi thèm thuồng, nhất thời thế mà không cách nào hình dung ra nhím biển kia có hương vị gì, nếu như bắt buộc phải nói thì đó chính là ngon.
Sau khi những người khác ăn xong nhím biển, Thẩm Tiêu nhìn thấy tất cả con sò trong nồi đều đã mở miệng, cô đưa tay dùng ống trúc làm thìa múc chút canh bỏ đến trong vỏ nhím biển, hơi quấy một chút, rồi đưa lên uống thử canh cá.
Không biết có phải do con cá mú này vừa mới bắt được hay không, hương vị của nó còn ngon hơn những gì mà Thẩm Tiêu tưởng tượng, vốn dĩ cô cho rằng nồi canh cá này không có nhiều nguyên liệu, hương vị sẽ không quá lý tưởng, thật không nghĩ đến chính là, mặc dù con cá này còn có mùi tanh, nhưng rất nhạt, đồng thời nó còn có một mùi vị tươi mới rất nồng, đối với một món ăn tươi mới mà nói, chút mùi tanh đó không đáng kể.
Chậm rãi uống ngụm canh nóng, Thẩm Tiêu nhắm mắt lại, cảm giác ấm áp từ dạ dày dần dần bao phủ toàn thân, một lần nữa mang đến cho cô sức mạnh to lớn.
“Không cần phương pháp gì quá cầu kỳ, cũng không cần làm cho nó quá tinh xảo, đồ ăn chính là đồ ăn, chỉ cần chế biến nó ngon là được.” Trong đầu không khỏi nhớ đến lời thầy dạy, trước mắt, Thẩm Tiêu rất tán thành ý kiến này.
Món ăn ngon sẽ khiến người ta cảm thấy hưởng thụ, xoa dịu vết thương, món ăn đầu tiên cô được thầy công nhận chính là như vậy, món canh cá trước mắt cũng là như thế, món trước để cho cô nỗ lực hăng hái, món sau xoa dịu tuyệt vọng trong khốn cảnh.
“Xong rồi!” Đè nén lại nước mắt, Thẩm Tiêu nói với mọi người đã có thể ăn được.
Không biết có phải do đây là lần đầu tiên trong khoảng thời gian này được ăn món bình thường hay không, sau khi ăn xong nhím biển vàng, mấy người học theo Thẩm Tiêu, dùng vỏ nhím biển vàng để đựng canh cá, canh cá nóng vào trong miệng, cảm giác thỏa mãn lóe lên trong đầu, chóp mũi lại cảm thấy chua xót.
Đã bao lâu rồi, bọn họ chưa từng được ăn qua đồ ăn bình thường? Gần như mỗi ngày đều là vẹm vỏ xanh, ốc biển, chưa ăn no cũng chỉ có thể dỗ dành chính mình buổi tối sẽ có đồ ăn ngon.
Nhưng mà buổi tối đi thu hoạch hải sản, cho dù nhiều nhất là ốc biển cũng không ngon gì, vừa tanh vừa nhạt, cua thì tốt hơn đôi chút nhưng ăn nhiều sẽ ngán, có đôi khi vỏ cua còn bị trôi xuống cuống họng. Bọn họ chỉ có thể cố gắng để cho bản thân không nghĩ đến những củi gạo dầu muối trước kia nữa, nhưng bây giờ lại không ngừng được.
Bọn họ nhớ nhà.
“Ăn xong bữa này, cũng không biết lần tiếp theo được ăn là khi nào.” Cảm xúc bi quan sẽ vô thức khiến cho con người ta nghĩ theo chiều hướng xấu.
“Chắc chắn sẽ còn.” Phương Phương thấy cảm xúc của mọi người sa sút thì vội vàng động viên mọi người: “Mọi người đừng bi quan như thế, trong biển còn nhiều cá, nói cho cùng sẽ bắt được thôi, còn muối, chỉ cần nước biển không cạn thì sẽ luôn có, sau này chúng ta sẽ càng ngày càng tốt hơn.”