Ba người Tô Bằng dùng thang máy chuyên dụng lên tầng bày, dùng - thẻ công tác ra khỏi phòng làm việc xong lại đi thang máy xuống tầng 8 một, ra khỏi toà nhà Thiên Bằng Vật Nghiệp.
Bách Thành
“Phù…chỉ một tuần mà đã có cảm giác hiện thực không chân thực rồi. Nhìn người đi trên đường mà ta lại muốn tiến lại hỏi có nhiệm vụ gì không.”
Tôn Thế Giai nhìn dòng người trên đường, nói với Tô Bằng và Quý Minh.
“Cũng bình thường, môi trường trò chơi giống thật như vậy, mỗi ngày tám tiếng đăng nhập ta cũng có chút không phân biệt nổi hiện thực và hư ảo rồi.”
Tô Bằng cười. “Có lẽ bên đó chân thực hơn một chút.”
Quý Minh đột nhiên nói. Tô Bằng và Tôn Thế Giai trong lòng có chút cảm xúc, một hồi lâu không nói gì.
“Được rồi, hôm nay nghi, mọi người định đi đâu?”
Tô Bằng thấy không khí có phần quái dị, hỏi.
“Ta à, định đi gặp bạn học ăn cơm rồi chiều ra khu trò chơi hoạt hình.”
Tôn Thế Giai có chút ngượng ngùng nói.
“Ha ha, đi gặp bạn gái hả?”
Tô Bằng cười. Tôn Thế Giai gãi gãi đầu cười.
“Hôm nay ta đi thăm mộ một người thân, muộn một chút sẽ về thẳng công ty.”
Quý Minh nói.
Tô Bằng gật đầu, cũng không hỏi
“Anh Tô thì sao?”
Tôn Thế Giai hỏi. Tô Bằng đang định nói mình không có việc gì thì đột nhiên điện thoại đổ chuông.
Tô Bằng cầm điện thoại nhìn số hiển thị thì nhíu mày, bắt máy thì nghe là giọng một người trung niên:
“Tô Bằng? Một tuần nay cậu đi đâu? Lần nào gọi cũng ngoài vùng phủ sóng.”
“Chú ba, cháu đang đi làm, công ty quản lý khá nghiêm, chắc là bị chặn. Hôm nay cháu nghỉ, vừa mới ra khỏi công ty.”
Tô Bằng nói. Một tuần qua đúng là hắn không nhận bất cứ cuộc gọi nào, tín hiệu cũng không có.
“Được rồi, cậu không quên hôm nay là ngày gì đấy chứ? Sinh nhật của ông cậu. Trưa này có tiệc gia đình, bình thường cậu lang bạt thì thôi, hôm nay nhất định phải về. Giờ về ngay đi.”
Giọng nói trong điện thoại dường như có chút không hài lòng.
Tô Bằng nghe thế, trong lòng có chút không thoải mái, bình thản nói:
“Sinh nhật ông cháu? Cả năm trời chắc ông ấy cũng chỉ có ngày này là nhớ tới sự tồn tại của đứa cháu này nhỉ?”
Người trong điện thoại trầm mặc một lúc, mới nói:
“Ta cũng không rõ tâm tư của ông ấy, nhưng hôm nay cậu nhất định phải tới. Cậu là trưởng tử trưởng tốn, không đến không được.”
Tô Bằng thở hắt ra một hơi:
“Thôi được rồi ạ, cháu đang ở trong trung tâm thành phố, sẽ tới ngay.”
“Ừm.”
Đầu kia nói cẩn thận một chút rồi tắt máy.
Tô Bằng cất điện thoại, không phải công ty không thu điện thoại mà là phát cho họ một chiếc khác. Tô Bằng nhún vai, nói với Tôn Thế Giai và Quý Minh:
“Hai người cũng đã nghe rồi, hôm nay ta cũng có chút việc, đại khái đêm nay mới về công ty được.”
“Ừm…Vậy cứ thế đi. Anh Tô, anh Quý, vừa rồi bạn ta nhắn tin giục rồi, ta đi trước đây!”
Tôn Thế Giai nói. Hai người kia gật đầu, Tôn Thế Giai chào tạm biệt, gọi taxi xong rất nhanh đã khuất khỏi tầm mắt của hai người.
“Đơn giản vẫn thật hạnh phúc…”
Quý Minh nhìn chiếc taxi của Tôn Thế Giai đi xa, lẩm nhẩm trong miệng.
“Ha ha, cứ như ngươi phức tạp lắm vậy.”
Tô Bằng cười. Quý Minh lắc đầu nói:
“Ngươi có tin những gì Thời Thiên Quân giải thích không?”
“Như người thôi.”
Tô Bằng nhún vai. Quý Minh bật cười.
“Sự việc rồi cũng sẽ rõ ràng, nhưng người đừng khi sự việc chưa rõ đã toi mạng nha.”
“Đương nhiên đương nhiên.”
Tô Bằng nói. Quý Minh gật đầu. | “Được rồi, vậy cùng cố gắng… Xem xem đây là trò chơi quái quỷ gì.”
“Ừm…Nhưng giờ ta phải đi trước đây.”
Tô Bằng nói, cũng gọi một chiếc taxi rồi đi mất.
“Cậu đi đâu?”
Lái xe hỏi Tô Bằng.
Tô Bằng nói địa điểm, lái xe nghe thì chép miệng.
“Nơi cậu đến thật không vừa. Ngoài cổng toàn quân lính cầm súng - thật canh gác. Đến đó sao lại tự mình gọi xe vậy? Ít nhất cũng phải ngồi 8 Mercedes chứ!”
| Tô Bằng cười cười không đáp. Lái xe cũng không nói gì thêm, đạp ga 3 lái đi.
Gần nửa tiếng sau xe mới tới địa chỉ Tô Bằng nói. Nơi này đã là gần ngoại ô phía tây thành phố Trung Hả. Chỉ thấy cả khu vực này đều được canh gác nghiêm ngặt, bên trong là một khu việt thự ba tầng, đường vào có trạm gác, bổn binh sĩ mặc quần trang màu xanh, đeo súng bán tự động đứng gác.
Taxi dừng ở trước trạm gác, thanh chắn hạ xuống chặn lại, một binh sĩ đi ra, chào theo quần lễ, nói:
“Chào anh, ở đây không cho phép người xe từ ngoài vào. Xin hỏi anh tìm ai? Hay là chủ hộ ở đây?”
| Tô Bằng gật đầu nói tên mình. Binh sĩ này nghe xong ánh mắt thay đổi, gần như càng thêm tôn kính, bất giác dùng từ ngữ kính trọng hơn, nói xin hãy chờ một chút rồi quay vào gọi điện thoại.
Tô Bằng đợi trong xe một lúc, chưa tới mười phút sau bên trong một con Land Rover đi ra, Tô Bằng trả tiền xe xong đi về phía trạm gác.
Con Land Rover bấm còi hai lần, cửa xe mở ra, Tô Bằng nhìn vào trong, là một nhóc thiếu niên tầm mười sáu mười bảy tuổi.
“Anh Bằng!”
Cậu thiếu niên này mặc áo ba lỗ quân dụng, nhiệt tình gọi Tô Bằng. Tô Bằng cười:
“Sao lại là cậu? Có bằng chưa?”
“Ha ha, xe quân đội, có cảnh sát nào hỏi bằng lái!”
Cậu nhóc trong xe cười.
“Anh Bằng, mau lên xe đi, lứa chúng ta ngoài mấy người nhà tứ phòng thì đều đến hết rồi.”
“Ừm.”
Tô Bằng gật đầu, nhảy lên xe.
Tô Bằng lên xe nói chuyện với cậu nhóc lái xe. Đó là em họ hắn, con trai nhà chú hai, tên là Tô Duy Uy.
Tô Bằng tuy nói chuyện với Tô Duy Uy nhưng tâm tư thì đã lơ đãng rồi.
Thân thế của Tô Bằng, nói theo cách nói phổ biến hiện nay thì chính là ba đời làm quan.
Nhưng hắn có chút đặc biệt, vì rất nhiều nguyên nhân hắn dường như chưa từng hưởng đãi ngộ của đời thứ N, vẫn luôn một mình lăn lộn.
Ông của Tô Bằng là đời thứ hai tiêu chuẩn, là con của một đại tướng họ Tô thời khai quốc.
Ông Tô Bằng cũng trực tiếp thừa kế gia nghiệp của cha mình, mười bốn tuổi theo cha gia nhập quân đội, là quân lính trước khi dựng nước. Cuối cùng làm đến tư lệnh Quân khu Trung Hải. Sau đó vào quân uỷ, còn lấy được con gái của một gia tộc chính trị.
Cha Tô Bằng là con trưởng của vị tư lệnh này.
Cha Tô Bằng, mọi việc đều nghe gia đình, theo ý của ông Tô gia nhập quân đội. Chỉ có một việc nói gì ông cũng không nghe theo sắp xếp của gia đình.
Chính là về chuyện tình cảm.
Ông Tô sắp xếp cho cha Tô Bằng một cuộc hôn nhân với con gái của một gia tộc chính trị, vừa hay là liên hôn chính trị, tăng cường mối quan hệ và sức ảnh hưởng của hai nhà. Nhưng không ngờ khi hôn lễ đã chuẩn bị xong hết thì cha Tô Bằng trốn khỏi lễ cười, đồng thời xin nghỉ ốm dài hạn.
| Nghe đồn khi ấy ông Tô tức đến gần như phát điện, thậm chí còn định sai quân đặc chủng đi bắt cha Tô Bằng về, nhưng cha Tô Bằng trốn đi năm năm liền, đến khi xuất hiện trở lại trước mặt ông Tô thì đã lấy mẹ của Tô Bằng, còn bế thêm Tô Bằng đã ba tuổi để ông Tô gặp cháu trai.
Tất cả đúng là khiêu khích sự uy nghiêm của ông Tô, ông rất coi thường xuất thân thường dân của mẹ Tô Bằng, nhưng cha Tô Bằng không bận tâm, vẫn sống cuộc sống riêng của mình. Chỉ là đến sinh nhật ông Tô hoặc gia tộc họp mặt thì tới.
Nếu chỉ như vậy thì còn được… Nhưng cha của Tô Bằng vào năm Tô Bằng mười một tuổi, trên đường tới thăm ông Tô bị gặp tai nạn, tổn thương não bộ, trở thành người thực vật.
Đó cũng là vụ tai nạn khiến não bộ Tô Bằng sinh ra biến dị.
Ông Tô bị đả kích nặng nề, ông đã gửi gắm rất nhiều kỳ vọng vào cha Tô Bằng nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện này. Ông cố chấp cho rằng mẹ Tô Bằng khắc phu, ngay cả Tô Bằng cũng khiến ông Tô không thích.
Vì thế con cháu Tô gia từ nhỏ đã được gia tộc sắp xếp mọi việc, chỉ riêng trưởng tử trưởng tốn là Tô Bằng, vì ông Tô mà không được ngó ngàng gì tới, tự mình phát triển.
Có thể nói, Tô Bằng không được gia tộc giúp đỡ bất cứ điều gì.
Vì những nguyên nhân này mà người của Tô gia, ngoài ông Tô và số ít người, phần lớn đều thấy tiếc cho Tô Bằng, có chút thương hại hắn. Tô Bằng vẫn luôn rất không thích thái độ đó của họ, quan hệ với các cô chú cũng không nhiều.
Nhưng khá thân thiết với thế hệ sau. Ví dụ như Tô Bằng và Tô Duy Uy, tuy một năm chỉ gặp mặt vài lần nhưng tình cảm vẫn khá tốt.
Trong khi Tô Bằng đang suy nghĩ thì xe đã tới một khu đình viện.
Nơi này khá giống Tứ Hợp Viện, nhưng chỉ có ba mặt, hơn nữa đều là nhà hai ba tầng. Một mặt hướng ra sông, diện tích khá lớn.
Đây là nơi ở của ông Tô ở Trung Hải.
Xe dừng trước cửa, Tô Duy Uy và Tô Bằng xuống xe, rồi trực tiếp vào căn nhà ba tầng cao nhất.
Vừa bước vào trong thì hai người thấy một đám trẻ con đang chơi đùa.
Trong đó có một đứa trẻ tầm tám chín tuổi mắt to đen láy, khi thấy Tô Bằng và Tô Duy Uy thì mắt sáng lên chạy lại…
CHƯƠNG 28: GIA TỘC TỤ HỘI – TRUNG
“Anh Bằng tới rồi! Gần đây có làm gì hay ho không?”
Tô Bằng nhìn bé trai này bật cười. Đây là con tam phòng Tô gia, em a họ của Tô Bằng.
Ông Tô có tất cả bốn anh em, ông Tô là anh cả, ngoài ra còn có ba em trai nhỏ hơn từ vài tuổi tới hơn mười tuổi.
Bốn anh em họ chia Tô gia thành từ phòng.
Trong đó đại phòng là ông Tô, cùng chi với Tô Bằng, đều gia nhập quân đội. Thành tựu của ông Tô là cao nhất, cũng là trung tâm của tổ phòng, chấp chưởng gia nghiệp.
Còn lại, nhị phòng gia nhập hệ thống võ cảnh, tam phòng chính trị, và tứ phòng kinh doanh vật tư quân dụng.
Tứ phòng Tô gia phát triển theo các con đường khác nhau, trong đó lấy trưởng phòng là hạt nhân. Trong đó tứ phòng kinh doanh nhiều năm là giàu nhất.
Còn nhị và tam phòng hơi kém hơn một chút.
Đứa trẻ này là con cháu của tam phòng theo chính trị. Tên rất buồn cười, cũng không biết có phải bố mẹ nó đọc tiểu thuyết cuối đời Thanh nhiều quá không, đặt tên con là Tô Xán, cùng tên với võ trạng nguyên Tô Khất Nhi.
Đứa trẻ này rất hiếu động, rất ham chơi, thứ gì cũng muốn chơi thử, hơn nữa tình cảm với Tô Bằng cũng rất tốt, vì Tô Bằng có khả năng thay đổi trò chơi.
Nhóc này từng được đưa tới sở trinh thám của Tô Bằng ở Tả Tự Lâu, từng chơi hệ thống động lực và mô hình máy bay trực thăng không dây của Tô Bằng. Trên máy bay Tô Bằng đã lắp thêm máy chụp ảnh, có thể điều khiển từ xa trong phạm vi bốn trăm mứt, còn có thể chụp ảnh trên không. Tô Xán chơi rất thích thú, trở nên vô cùng sung bái người anh họ này.
JMC
“Chỉ biết chơi thôi.”
Tô Bằng nhìn Tô Xán, tâm trạng tốt hơn một chút, xoa đầu Tô Xán, lấy di động của mình ra, nói:
“Anh đã cài đặt lại cái di động này, có thể xem trộm tín hiệu không dây trong vòng năm mươi mét, tuy không chặn được tín hiệu nói chuyện nhưng có người lên mạng không dây thì em có thể chặn một phần thông tin. Cầm mà chơi một lúc.”
“A?”
Tô Duy Uy ở bên cạnh nghe thế mắt sáng lên, trước khi Tô Xán cầm lấy di động đã lấy mất từ tay Tô Bằng, nói:
“Anh à, cho em mượn chơi trước đi. Em rất thích những thứ kỹ thuật cao như vậy. Hì hì, em dùng thử một tí, nếu tốt thì anh làm cho em một cái nhé? Gần đây em thích một nữ quân y, họ thường thích dùng QQ để chat, còn đọc tiểu thuyết, vừa hay em có thể lén xem họ hàng ngày nghiên cứu cái gì…”
“Cậu ấy, theo dõi thành tật rồi à, cứ lên thẳng QQ không phải được 4 sao?”
mua truyện liên hệ Ẕạἰὁ 0 8 6 5 1 0 8 2 5 1
Tô Bằng nghe thế mắng một câu. Tô Duy Uy cười hì hì.
“Cha em cấm yêu người trong ngành còn gì…”
Tô Bằng lắc đầu cười lớn, Tô Duy Uy không thích học lắm, cấp ba học đến nửa chừng. Cả ngày chỉ theo đám đại ca làm trò càn quấy. Chú hai Tô Bằng thấy không ổn bắt nó nghỉ học luôn, làm thủ tục cho vào quân đội dễ quản hơn. Cũng có hiệu quả thật, sửa được không ít tật xấu, nhưng vẫn rất nghịch ngợm.
“Anh Uy, anh bắt nạt em!”
Tô Xán thấy đồ chơi của mình bị Tô Duy Uy cướp mất, phồng má lên. Tô Duy Uy trợn mắt, còn bẹo má Tô Xán một cái.
Tô Bằng cười nhìn hai người. Nội bộ tứ phòng Tô gia vẫn có thể coi là khá hoà hợp. Cái gọi là tranh đấu gia tộc cũng chỉ xuất hiện ở những đứa trẻ nhỏ từ lớp bảy lớp tám trở xuống. Còn người lớn thật ra đều rất hoà khí, vì mọi người đều biết Tô gia chủ yếu là nhờ có ông Tô toạ trấn nên mới phát triển tốt như vậy, có ông Tô nên cũng không có mấy sự tranh đấu nội bộ.
Vì thế quan hệ của bọn trẻ con trong nhà cũng tốt. Từ nhỏ Tô Duy Uy cũng thường đưa Tô Xán đi chơi, hai người họ chỉ là đùa giỡn mà thôi.
“Tô Xán, ống tay áo của em cứ phồng lên thế kia, giấu gì thế?” Tô Bằng thấy tay phải của Tô Xán dường như to hơn tay phải, hỏi. “Á, bị anh họ phát hiện rồi.”
| Tô Xán lẻ lười, xắn tay áo lên. Tô Bằng nhìn, chỉ thấy một con rắn độc to bằng hai ngón tay người lớn đang quấn lấy cánh tay Tô Xán.
“Khốn!”
Tô Duy Uy thấy thế suýt nữa nhảy dựng lên, hắn không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ rắn.
Tô Bằng cũng giật mình. Con rắn này rõ ràng là rắn độc. “Ha ha, anh Uy thật nhát gan, nó không có răng, bị nhổ mất rồi.” Tô Xán thấy bộ dạng của Tô Duy Uy thì cười lớn. “Không có răng cũng là rắn độc, em lấy đâu ra đấy?” Tô Bằng chau mày. Và
“Mua chứ đâu… Mấy hôm trước, ở cổng trường có ông già mang một cái giỏ đầy rắn, nói là đã nhổ hết răng rồi. Hai mươi tệ một con. Em thấy rất thú vị nên mua một con, chơi rất thích. Quấn vào tay mát rượu. Anh Uy có muốn chơi không? Đối với cái di động của anh Bằng.”
Tô Duy Uy nghe thế người run lên: “Thôi xin, nhóc tránh xa anh ra một tí, càng xa càng tốt!”
Lông mày Tô Bằng nhăn tít:
“Tiểu Xán, em chơi rắn cẩn thận, cứ hơn một tháng là nó lại mọc răng, đến lúc đó nó mà cắn thì rắc rối to đấy.”
“Cái gì?”
| Tô Xán giật nảy người, nhưng nghĩ giờ chắc có lẽ rắn chưa mọc răng mới yên tâm một chút.
“Suýt nữa thì bị ông già ấy lừa… Về nhà em tặng nó cho bảo tàng động vật hoang dã.”
Tô Bằng gật đầu, Tô Xán và Tô Duy Uy đều có một ưu điểm, tuy rất hiểu động nhưng người khác nói đều tiếp nhận ý kiến, hơn nữa cũng coi như hiền lành, không thích tự dưng sỉ nhục người khác hoặc sát sinh. Vì thế Tô Bằng mới tiếp xúc với họ.
Tô Xán không có đồ chơi, sưng mặt lên chạy ra chỗ khác chơi. Lúc này ngoài cửa lại có mấy người bước vào, là con cháu tứ phòng. Tô Bằng xem giờ cũng sắp tới giờ ăn trưa rồi, liền gọi Tô Duy Uy đang chơi điện thoại cùng lên tầng hai.
Lên đến tầng hai thì là một nhóm người khác rồi, đều là chú thím của Tô Bằng. Ông Tô có ba con trai một con gái, có quan hệ khá thân thuộc với Tô Bằng. Còn lại đều là anh em họ. Số lượng người khá đông, có tất cả hơn ba mươi người, Tô Bằng cũng không biết hết, nhưng sau khi lên tầng hắn luôn mồm chào hỏi.
“Tô Bằng đến rồi à?”
Một người đàn ông dáng vẻ trầm ổn, mặc quân phục tiến lại. Là chú hai của Tô Bằng, Tô Minh Ly đang ở trong quân đội, quân hàm đại ta, rất có khả năng được thăng là tướng quân trước năm nhăm tuổi. Sau khi cha Tô Bằng thành người thực vật, ông ta chính là người đứng đầu quân đội chỉ sau ông Tô.
“Chào chú hai.”
Tô Bằng chào. Tô Minh Lý gật đầu:
“Vốn bọn trẻ đều chơi dưới tầng, nhưng thứ nhất cháu là trưởng tử trưởng tốn, hai là tuổi cũng không còn nhỏ, không thích hợp ở cùng với đám trẻ con, cháu và Duy Uy cứ ở tầng hai đi.”
Tô Bằng gật đầu, thật ra hắn cũng không thích không khí hiện tại, tuy đều là người nhà Tô gia, tố chất cũng không tồi, không phải không khí náo loạn, không gian cũng đủ rộng, chỉ tầng hai tầng ba toà nhà này cũng tới ba bốn trăm mét vuông, nhưng Tô Bằng vẫn là không thích lắm.
| Nhưng Tô Bằng cũng không phải đợi lâu, vì rất nhanh đã tới lúc bắt đầu bữa tiệc. Người làm và cả thư ký đời sống gần như quản gia của ông Tô, rất nhanh đã bố trí hội trường, tám chín chiếc bàn được kể ra, bày thức ăn lên.
Tô Bằng biết phụ trách bữa cơm hôm nay đều là đầu bếp trong quân đội chuyên chuẩn bị yến tiệc cho lãnh đạo cao cấp, chắc chắn món ăn sẽ hợp khẩu vị. Nhìn nguyên liệu, tuy không phải hàng sa sỉ định cấp nhưng cũng khá đắt, hải sâm, ba ba không thiếu, có thể là do người của tứ phòng đem tới, vì tứ phòng vốn kinh doanh những thứ này.
Người Tô gia khá hiểu ý nhau, tuy người một nhà cũng có thân thiết, xa lạ, căn cứ quan hệ sắp xếp chỗ ngồi, bọn trẻ cũng được gọi lên chuẩn bị nhập tiệc.
Nhưng mọi người đều đứng, không ai ngồi xuống trước, không lâu sau, trên tầng ba vọng tới tiếng bước chân, Tô Bằng nhìn, chỉ thấy bốn người có tuổi nhưng vẫn tràn trề tinh thần, còn có một người phụ nữ hơn năm mươi tuổi đi xuống.
Ngay lập tức phòng vang lên tiếng vỗ tay và tiếng chúc mừng:
“Lão gia sinh nhật vui vẻ!”
Người đàn ông mặc quân trang, râu tóc đều đã bạc nhưng thân thể vẫn khá cường tráng, nghe vậy mìm cười, vẫy tay với mọi người.
Đây chính là Tô lão gia rồi.
Những người còn lại là anh em và em gái của Tô lão gia… Cha của 8 Tô lão gia, vị khai quốc đại tướng đó, cả đời từng lấy ba bà vợ. Tô lão a gia và em trai thứ hai là con của vị phu nhân đầu tiên. Chỉ là bà ấy đã
mất trước khi dựng ngước. Em trai tam phòng là con vị phu nhân thứ hai, nhưng mười mấy năm sau khi dựng nước cũng qua đời. Vị phu nhân thứ ba, cha của Tô lão gia lấy trong những năm loạn lạc, sinh ra em trai tứ phòng và em gái cuối cùng. Người em gái này ít hơn Tô lão gia gần ba mươi tuổi, gả cho con trai tiền bộ trưởng Bộ Y tế, giờ con cũng làm trong bộ Y tế.
Bà ngoại của Tô Bằng đã qua đời, Tô lão gia cũng không đi bước nữa.
Lúc này Tô lão gia đã xuống tầng hai, hai tay đè xuống ra hiệu yên lặng, cả đại sảnh lặng như tờ.
“Mọi người ngồi đi.”
Tô lão gia nói ngắn gọn nhưng rất có sức nặng, mọi người nghe thế mới ngồi theo thân phận.
Bốn anh em Tô lão gia và cả hai con trai của ông, và các trưởng tử của đời thứ hai ngồi ở bàn đầu tiên.
Con cái đời thứ hai khác thì ngồi những bàn còn lại. Tô lão giá khá truyền thống, có phần trọng nam khinh nữa, con gái của ông đều không có tư cách ngồi bàn của ông.
Mấy đứa cháu đời thứ ba ngồi mấy chiếc bàn khác.
Tô Bằng định ngồi cùng mấy người Tô Duy Uy, tuy phần lớn là trẻ con nhưng vẫn thoải mái hơn ngồi ở những bàn khác.
Đúng lúc hắn kéo ghế thì thấy chú ba mình, Tô Minh Pháp, cũng mặc quân phục vẫy tay với mình.
Tô Bằng thở dài, tiến lại bàn của Tô lão gia.
“Ông nội, sinh nhật vui vẻ!”
Đến nơi, Tô Bằng nói.
Tô lão gia gật đầu, thật ra ông cũng không phải có ác cảm với Tô Bằng, cũng không phải ghét, chỉ là vì việc của cha hắn mà có chút lạnh nhạt với hắn.
“Tiệc bắt đầu rồi, cậu là trưởng tôn, trưởng tử, ngồi bàn này đi.”
Chú ba nói. Tô Bằng thở dài, tuy chú ba Tô Minh Pháp làm người nghiêm túc, nhưng thật lòng suy nghĩ cho hắn, không chỉ một lần muốn tạo cơ hội hâm nóng tình cảm của hắn với ông nội. Tuy Tô Bằng cũng không bận tâm việc gia tộc lạnh nhạt với mình nhưng hắn cũng cảm ơn tâm ý của chú ba.
Hôm nay chú ba đã gọi hắn tới ngồi đây chắc hẳn đã có sự đồng ý của Tô lão gia.
Quả nhiên Tô lão gia gật đầu. Lúc này Tô Bằng mới phát hiện, bàn trống một chỗ, dường như để dành cho hắn.
| Tô Bằng đột nhiên dâng lên một thứ cảm xúc, không hẳn là xúc động, nhưng có chút cảm giác được sự đầm ấm và quy thuộc..
Hắn ngồi xuống.
Tiệc chính thức bắt đầu.
Tuy mọi người đều chúc thọ Tô lão gia, ông cũng nên nói chút gì đó, nhưng với địa vị của ông trong Tô gia, ông không muốn nói thì cũng không ai dám ép. Vậy là mọi người liên tự nhiên bắt đầu ngồi ăn.
Bàn của Tô Bằng, mấy người có tuổi nói chuyện con cái từng nhà, con nhà này lấy con gái của phó chủ tịch tỉnh nào đó, con nhà kia gả cho chủ tịch thành phố nào đó, con gái nhà nọ tốt nghiệp đại học quân y, vân vân.
Tô Bằng im lặng ngồi ăn, mấy người khác cũng biết chút chuyện về Tô Bằng, thấy hôm nay Tô lão gia mặc nhận cho Tô Bằng ngồi bàn này, dường như có ý hâm nóng lại tình cảm hai ông cháu, liền có vô tình hữu ý kéo Tô Bằng vào cuộc nói chuyện.
Trân
Bách Thành
“Tô Bằng à, giờ cháu đang làm gì?”
Bà Năm, em gái cùng cha khác mẹ với Tô lão gia, tiếp nối chủ đề công việc của con trai mình, dân sang Tô Bằng.
“Cháu ạ? Giờ làm nhân viên thử nghiệm ở một công ty trò chơi ạ.”
Tô Bằng đáp. Mấy người bọn Tô Xán không hiểu chuyện thì thôi, hắn cũng không thích người nhà biết thân phận thám tử tư của mình.
“Nhân viên thử nghiệm trò chơi?”
Nghe Tô Bằng trả lời mấy người đều khựng lại, cũng khó trách, người nhà họ Tô không vào quân đội thì làm chính trị, kinh doanh. Còn nhân viên thử nghiệm trò chơi với họ đúng là từ mới.
Không biết có phải ảo giác không, Tô Bằng cảm giác khi mình nói xong, trong mắt Tô lão gia dường như có phần ngạc nhiên rồi ánh mắt trở nên phức tạp. Dường như…dường như ánh mắt ông có thêm chút dịu dàng, và một chút…áy náy.
“Ha ha, nhân viên thử nghiệm trò chơi à…chắc là nghề mới nhỉ? Bọn ta không theo kịp thời đại rồi…Tô Bằng à, cháu có hứng thú cùng kinh doanh với ông Tư không?”
Ông Tư của Tô Bằng tiếp lời.
“Kinh doanh?”
Tô Bằng nghe thế không khỏi ngạc nhiên, bất giác nhìn sang Tô lão
gia.
| Người nhà họ Tô đều biết Tô lão gia không thích người trong gia tộc dọn đường sẵn cho hắn, tất cả đều tự hắn làm cả. Nhưng hôm nay ông Tứ lại hỏi hắn có hứng thú với việc kinh doanh của gia tộc hay không. Rõ ràng là đã được sự đồng ý của ông hắn, nếu không ông Tứ sẽ không dám đi ngược ý của ông hắn.
Thấy Tô Bằng nhìn mình, Tô lão gia hắng giọng mấy cái, cầm cốc rượu lên uống để lảng tránh ánh mắt Tô Bằng khiến hắn thấy vô cùng kỳ
la.
“Tạm thời thì không… Cháu rất thích nghề này, hiện tại vẫn muốn làm tiếp.”
Tô Bằng khéo léo từ chối lời đề nghị.
“Ha ha, thanh niên có suy nghĩ riêng cũng tốt. Nhưng Tô Bằng, nếu muốn kinh doanh hoặc làm chính trị có thể tìm mấy người bọn ta bất cứ lúc nào.”
Ông Ba của Tô Bằng dẫn tam phòng phát triển trong hệ thống hành chính, Tô Tham Tỉnh nói.
“Hôm nay sao vậy? Sao lại thay đổi lớn như vậy…”
Tô Bằng thấy khó hiểu, chỉ nói:
“Tạm thời cháu chưa có suy nghĩ đó. Nhưng nếu muốn nhất định cháu sẽ tìm đến các ông giúp đỡ.”
“Ừm, cũng có thể tìm ông Hai ta. Nếu ở Trung Hải xảy ra chuyện gì thì tìm ta, hoặc chú Huy cũng được. Dù sao lấy Trung Hải làm tâm, người nhà họ Tô chúng ta lời nói cũng có trọng lượng trong hệ thống quân cảnh.”
Ông Hai của Tô Bằng là Tô Trọng Đạt nói. “Ừm…”
Trong lòng Tô Bằng càng thấy kỳ quái. Hôm nay sao vậy nhỉ? Không phải Tô lão gia ghét nhất người trong gia tộc dựa vào thể lực gia tộc ức hiếp người khác sao? Sao hôm nay lời của ông Hai dường như có ý nói: Đừng sợ gây chuyện, kẻ nào dám động vào cháu thì cháu cứ xử nó, có ông Hai đây, bốn vạn võ cảnh Trung Hải chống lưng cho cháu!
Tô Bằng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thậm chí còn nghi ngờ có phải mình xuyên không rồi chăng? Tô lão gia không nói gì, với lời mấy người kia nói cũng chỉ uống rượu, chỉ thỉnh thoảng nhìn Tô Bằng, không biết có phải ảo giác không mà Tô Bằng cứ thấy trong ánh mắt ấy là sự áy náy.
Bữa tiệc gia đình diễn ra trong không khí hài hòa như vậy, Tô Bằng cảm thấy thấy kỳ lạ, cũng không có nhiều chủ đề nói chuyện chung với mấy ông và các chú. Chú ba Tô Minh Pháp thấy cũng cười thấu hiểu, dù sao thì mục đích hôm nay cũng đạt được rồi, bèn nói với Tô Bằng:
“Tô Bằng, nếu ngồi đây thấy không thoải mái thì sang bàn Duy Uy đi.”
| Tô Bằng như được đại xá, gật đầu, định chào Tô lão gia thì đột nhiên
cảm giác có người kéo sau lưng.
Tô Bằng quay lại thì thấy Tô Xán không biết chạy lại từ lúc nào.
“Làm gì thế?”
Cha Tiểu Xán cũng ở bàn này, thấy thế quát.
Tiểu Xán xị mặt, nhìn cha xong nói với Tô lão gia:
“Cháu chào ông.” Rồi kéo Tô Bằng nói nhỏ:
“Anh Bằng, xảy ra chuyện rồi.”
“Hửm? Sao vậy?”
Tô Bằng nghe thế hỏi.
“Con rắn của em mất rồi, ở trong nhà ăn, không biết chạy đâu mất rồi.”
Tiểu Xán nhăn nhó.
“Cái gì?”
| Tô Bằng nghe thế cau mày. Con rắn đấy chắc chắn là rắn độc, nhà họ Tô rộng thế này, nếu để nó chui vào nơi nào kín đáo, nấp một hai tháng mọc nanh độc, đến lúc đó cắn phải Tô lão gia thì gay go.
“Em cũng không biết sao lại mất… Em cũng không biết nói với ai, bị cha phát hiện thì em toi mất.”
Tiểu Xán gần như sắp khóc đến nơi, nói nhỏ với Tô Bằng.
“Hai người đang nói gì thế?”
Chú Hai Tô Minh Lý nhíu mày.
Tô Bằng định giải thích thì bỗng có tiếng khóc bên ngoài nhà ăn.
Tô Bằng giật mình, nhìn sang thì thấy ở bàn ăn của đám trẻ con đời thứ ba, một bé gái tầm sáu bảy tuổi đang khóc.
“Rắn! Rắn!”
Bọn trẻ đều đứng dậy, chạy tán loạn như muốn tránh thứ gì đó.
Người lớn ở những bàn khác cũng đứng dậy, dường như cũng nhìn thấy thứ gì đó đứng dậy tránh né. Nhất thời cả gian phòng náo loạn.
Sắc mặt Tô lão gia có phần không tốt, hai anh em Tô Minh Pháp, Tô Minh Lý cũng chau mày, đứng dậy định xem xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Tô Bằng thở dài biết chuyện gì rồi, hắn đứng dậy đi về phía nơi hỗn loạn.
Lúc này, mấy người Tô Minh Lý cũng nhận ra ở đây xuất hiện một con rắn độc màu đen to bằng hai ngón tay, dài gần một mé đang bò dưới đất.
“Tô Bằng, cẩn thận!”
Tô Minh Pháp ở phía sau nói với Tô Bằng. Tô Bằng cũng không quay lại, nói:
“Không sao.”
Nói rồi hắn lấy từ giỏ hoa quả một con dao, vung tay một cái, con dao bay đi.
Phập!
Con dao gọt hoa qua tạo thành một vệt sáng trắng bay đi sáu bảy mét, cắm đúng đầu, ghim con rắn xuống đất. Thân con rắn uốn éo, xem ra sắp chết rồi.
Thấy cảnh tượng ấy, cả gian phong không một tiếng động.
| Tô Minh Pháp và Tô Minh Lý sững người, đến bản thân Tô Bằng cũng sững sờ!
Vừa rồi Tô Bằng có phần hoảng hốt vì những phản ứng khác thường của mấy ông, cộng với uổng chút rượu, ý thức không thật tỉnh táo. Thấy con rắn kia Tô Bằng tưởng mình đang trong trò chơi, vẫn còn kỹ năng phi đao.
Giờ hắn mới tỉnh lại, đây là thế giới thực, còn hắn đã quá nhập tâm vào trò chơi rồi…
Nhưng tại sao Phi Đao Thuật trong trò chơi hắn dùng trong hiện thực vẫn có thể cắm chết con rắn độc cách đó sáu bảy mét?
Tô Bằng có chút không hiểu…
CHƯƠNG 29: GIA TỘC TỤ HỘI HẠ
“Anh Bằng?”
La Trần Bách Thành,
Một giọng nói khẽ gọi Tô Bằng tỉnh lại.
Ngẩng lên, là Tô Duy Uy.
Tô Bằng gật đầu, hít sâu một hơi tiến về phía trước. Con rắn không còn động đậy nữa. Tô Bằng tiến lại rút dao ra, nhặt con rắn lên ném vào thùng rác gần đó, gấp con dao lại rồi cũng vứt đi.
“Không sao rồi. Tai nạn nhỏ thôi, mọi người tiếp tục đi.”
Tô Bằng quay lại cười với mọi người. Họ ồn ào một lúc, nhưng thấy không còn vấn đề gì nữa nên cũng ngồi xuống.
“Đây là của nhóc Tô Xán đúng không? Lần này nó gây họa rồi, cha nhóc cũng không cứu được đâu.”
Tô Duy Uy nói, hắn cũng không định giấu, thấy cha mình ở đằng kia vẫn chưa rõ, Tô Duy Uy tiến lại nói nhỏ đại để sự việc.
Tô Bằng vẫn ở trong cảm giác quái lạ, vừa rồi cảm giác ném dao đi vẫn còn. Cảm giác đó giống như trang bị kỹ năng trong trò chơi, có hệ thông gì đó trợ giúp vậy. Chỉ là hắn cảm thấy, nếu làm lại chưa chắc ném được như vậy nữa.
“Lẽ nào chỉ là tình cờ thôi?”
Tô Bằng nghĩ, có cảm giác sự việc không đơn giản như vậy.
Tô Bằng chậm rãi quay lại chỗ ngồi, Tô Duy Uy đã kéo Tô Xán ra ngoài. Tô Xán cúi đầu, rất bất an trước ánh mắt của cha.
“Thôi, trẻ con nghịch ngợm ấy mà.”
Ông Hại của Tô Bằng cười nói. Cha của Tô Xán cũng không định tính toán với trẻ con, nhưng chú Ba của Tô Bằng thì nhìn hắn nói:
“Tô Bằng, từ khi nào cháu luyện được phi dao vậy? Rất lợi hại, mục tiêu nhỏ như vậy, cách đến sáu bảy mét, ngay bộ đội đặc chủng luyện đạo thuật cũng chưa chắc chuẩn và mạnh được như vậy.”
“Ha ha…rảnh rỗi không có việc gì nên luyện được thôi ạ.”
Tô Bằng cũng không biết rốt cuộc là sao, chỉ ha ha cười nói cho qua.
“Được rồi, Tô Bằng, mấy đứa về bàn ăn đi.”
Chú Hai Tô Minh Lý nói.
Tô Bằng gật đầu, cùng Tô Duy Uy, Tô Xán rời khỏi bàn này.
Trong lúc đi Tô Bằng vẫn hồi tưởng lại cú phi dao vừa rồi.
Ăn xong bữa cơm không rõ mùi vị lắm, mấy người Tô lão gia ăn xong trước lên tầng, những người còn lại sau khi ăn xong cũng dần chào ra về. Tô Duy Uy trả di động cho Tô Bằng rồi cũng về.
Trong nhà dần chỉ còn một số người lớn vẫn còn việc. Đúng lúc Tô Bằng đang nhàn rỗi, thấy chú Ba đứng ở cửa vây hắn lại.
Tô Minh Lý gọi Tô Bằng tới một gian thư phòng bên cạnh đại sảnh
tầng hai, đóng cửa lại nói:
“Tô Bằng, có lẽ cháu đã nhận thấy cơ hội lần này. Vì một số chuyện 2 mà thái độ của lão gia với cháu không như trước nữa. Cháu hãy nhanh
chóng cải thiện quan hệ giữa hai người.”
Bách Thành
“Ha ha, cơ hội sao…”
Tô Bằng nghe thế cười, lắc đầu nói:
“Chú Ba, việc này cháu rất tò mò, sao ông lại thay đổi nhiều như vậy? Ngay ông hai cũng thay đổi thái độ với cháu. Là chú Ba làm sao? So với việc nắm bắt cơ hội này, cháu lại muốn biết sao chú làm được?”
“Nhóc con…”
Tô Minh Pháp cười.
“Chỉ là gần đây ta có phần hiểu rõ tâm thái của lão gia với cháu, rồi tìm cơ hội nói chuyện để ông ấy gỡ rối khúc mắc. Kết quả là như bây giờ.”
“O? Nói vậy là sao? Cháu rất tò mò.”
Tô Bằng nghe thế, nét mặt như rửa tai lắng nghe.
“Cũng không có gì, chỉ là nói chuyện về khía cạnh tâm lý. Cháu cũng biết, ông cháu là người rất truyền thống, vô cùng coi trọng huyết mạch tử tôn, nhưng thái độ với cháu thì vô cùng kỳ lạ, không cho gia tộc nhúng tay vào sắp xếp con đường cho cháu. Không cho phép gia tộc giúp đỡ cháu. Nhưng đồng thời không hề ghét cháu, mỗi năm sinh nhật, lễ Tết đều gọi cháu về… Điều này rõ ràng mâu thuẫn với thái độ lạnh nhạt đối với cháu.”
“Ta bèn bắt đầu từ đó, phân tích sâu về tình cảm và tâm lý, lão gia chắc chắn rất xem trọng cháu, nếu không sẽ không gọi đích danh cháu về. Còn những lúc lạnh nhạt với cháu, qua phân tích ta nhận ra không phải tại cháu mà là vì cha cháu.”
“Từ lâu ta đã biết trong lòng lão gia địa vị của ta và anh hai kém xa đại ca. Đừng thấy anh hai giờ đã là đại tá.. Nhưng hôn nhân của đại ca khiến lão gia có cảm giác trắc trở cực lớn. Lão gia vẫn không muốn thừa nhận, nhưng về điểm này ông đã thua trước đại ca. Thậm chí việc đại ca bỏ đi đã khiến lão gia nghi ngờ về độ đúng đắn của bản thân.”
“Lão gia tuyệt đối sẽ không thừa nhận cảm giác ấy. Ông ấy quá hiếu thắng, điều này tạo nên cuộc chiến tranh lạnh trong mấy năm khi đại ca đưa chị dâu và cháu về. Nhưng sự kỳ vọng của lão gia đối với đại ca vẫn không thay đổi. Đại ca hiểu điều đó nên sống rất tốt, không vội vàng… Nhưng tai nạn của đại ca đã vượt xa dự liệu của lão gia, tình cảm và tâm lý của ông chịu đả kích nghiêm trọng, nhưng lại không có chỗ phát tiết… Hối hận, áy náy, thất vọng, đau đớn, đủ mọi loại cảm xúc tạo nên trong ông một mối tơ vò kỳ quái.”
“Sự kỳ vọng với đại ca, sự lạc lõng, nỗi đau đớn, tất cả đã chuyển sang cháu. Ông ấy coi một đứa trẻ như cháu là thế thân của cha cháu. Vì thế mới không cho phép bất cứ ai nhúng tay vào cuộc đời cháu. Không phải ông ấy lạnh nhạt hay ác cảm với cháu mà đó là một loại phản ứng ngược cực đoan. Ông ấy cố gắng khố chế đại ca nhưng không thành công, sau khi bị phản kích và nỗi đau bất ngờ, ông ấy theo bản năng đối xử với cháu trái ngược hoàn toàn với cha cháu. Chính là cho cháu sự tự do tuyệt đối, không có bất cứ kế hoạch nào, không phải ông ấy từ bỏ cháu mà là trong tiềm thức ông ấy cho rằng “khống chế là hủy diệt một đại ca nữa”, vì thế không lập bất cứ kế hoạch nào cho cháu nữa.”
“Khi ta nói với lão gia như vậy, ban đầu ông ấy giận lắm, nhưng - không lâu sau dường như đã nghĩ thông rồi… Thật ra lão gia hiểu rất tố a bản thân, ông ấy biết ta nói đúng. Theo tâm lý học, khi sự rối rắm trong a lòng chuyển từ tiềm thức thành ý thức thì những triệu chứng biểu tượng E biến mất, vì thế ông đã chấp nhận lại cháu.”
Tô Minh Pháp nói.
Tô Bằng nghe xong một lúc lâu sau mới nói:
“Chú ba, chú thật không giống những người suy nghĩ rõ được những chuyện này.”
“Hừ, cậu cũng xem thường ta quá đây. Chú ba của cậu cũng nhiều bản lĩnh lắm.”
“Ha ha, chú ba, đừng tự khen mình nữa. Nói thật đi, có phải vừa rồi là thím ba dạy chú không?”
Tô Bằng cười.
“Tiểu tử nhà cậu!”
Pệc lấy
Tô Minh Pháp ngượng quá hoá giận.
Vợ của Tô Minh Pháp, thím ba của Tô Bằng là Tăng Na, là tiến sĩ Tâm lý học và Pháp học từ Mỹ về. Sau khi về nước được gả cho Tô Minh Pháp. Bà là nhà tâm lý rất lợi hại, theo những gì Tô Bằng được biết thì phí tư vấn của thím ba khoảng năm nghìn tệ một giờ.
Tô Minh Pháp chắc chắn không thể nghĩ thông được những điều bắt léo này, chín phần mười là do Tăng Na dạy.
Trong nhà Tô Bằng, Tăng Na cũng là người phụ nữ khá tự lập. Đến Tô lão gia trọng nam khinh nữ cũng phải nhìn bằng con mắt khác.
Chỉ là hôm nay thím ba không tới, lúc ngồi ăn nghe nói gần đây bà ấy đi Mỹ tham dự hội nghị tâm lý học.
“Chú ba, dù thế nào cũng cảm ơn chú.”
Tô Bằng cuối cùng hít sâu một hơi, cung kính cúi mình trước Tô Minh Pháp.
“Ha ha, người một nhà cảm ơn gì chứ. Lát nữa cháu đi gặp ông đi. Từ sau khi nghĩ thông, gần đây ông toàn hỏi cháu. Đến cả vết sẹo trên trán năm ngoái của cháu cũng hỏi mấy lần. Ta bảo đấy là do bọn lưu manh đánh, thế là ông ấy lập tức bảo ông hai bảo vệ cháu.”
Tô Minh Pháp cười nói.
Bấy giờ Tô Bằng mới hiểu tại sao ở bàn lại như vậy.
Lúc này Tô Bằng cũng không biết có phải mình bị ảo giác không mà cảm thấy một dòng chảy ấm áp chảy trong cơ thể, giống như có được một nguồn động lực mới vậy. 2
“Ừm, lát nữa cháu gặp ông… Đúng rồi, chú ba, thầy hướng dẫn của thím ba ở trường Harvard hình như là phó hiệu trưởng của hiệp hội tâm lý học Mỹ đúng không ạ?”
Tô Bằng đột nhiên nhớ ra một chuyện hỏi.
“Hình như vậy. Ta nhớ bà ấy có nói một lần.”
Tô Minh Pháp gật đầu.
“Sao, có chuyện gì à?”
dan.
“Chú ba, cháu có một việc muốn nhờ thầy của thím ba tìm hiểu xem có phải hội tâm lý học Mỹ từng tham gia nghiên cứu kỹ thuật gọi là thôi miền ngược không? Việc này rất quan trọng với cháu.”
Tô Bằng nói.
“Vậy à, được thôi, tối nay ta về gọi điện cho bà ấy.”
Tô Minh Pháp gật đầu.
Tô Bằng coi như tạm xong một việc, hắn theo Tô Minh Pháp ra khỏi thư phòng, định lên tầng ba gặp ông thì thư ký đời sống nói ông ấy uống nhiều rượu nên ngủ rồi.
“Vậy à…”
Tô Bằng thở dài, nói.
“Chú ba, công ty có chút việc, cháu về trước ạ.”
“Ừ, ta bảo lái xe đưa cháu đi.”
Tô Minh Pháp nói. Tô Bằng gật đầu xuống nhà rồi lên xe đi.
Chỉ là hắn không để ý khi mình về trên cửa sổ tầng ba có một đôi mắt già nua nhân từ nhìn bóng chiếc xe rời đi.
Tô Bằng không về công ty ngay mà bảo lái xe đưa mình tới Tả Tự Lầu của văn phòng Hữu Gian.
Hắn không sợ có người theo dõi, lái xe là trinh sát quân đội, cảnh giác rất cao, nếu có xe theo dõi rất nhanh sẽ bị phát hiện.
Tô Bằng lên tằng mười ba, lúc này mới hơn năm giờ chiều. Hắn mở một vài khoá độc môn, hoạt động thân thể một chút.
“Được rồi… Hôm nay ở nhà dường như được hấp thụ quá nhiều năng lượng, mình cũng không thể thua được.”
lẩm nhẩm, vừa nói vừa tìm một bộ công cụ trong thùng công cụ rồi lấy điện thoại công ty phát ra đặt trên bàn.
Sau hơn hai mươi phút thì chiếc di động của công ty đã bị hắn tháp thành nhiều phần.
“Quả nhiên có thứ này…họ đúng là nỡ bỏ vốn nha.”
Tô Bằng nhìn một miếng nhỏ mày đen lấy từ trong di động, cười khảy.
Đây là máy nghe trộm đời thứ sáu, cộng với máy theo dõi. Khi Tô Bằng làm thám tử tư, hắn đã có không ít linh kiện điện tử từ bộ đội đặc chủng. Thứ này hắn cũng từng thấy, đồ quân đội Đức thường dùng, ổn định, nhỏ, hiệu quả cao, thứ bé tí này giá chợ đen cũng nằm vạn.
“Ruột điện thoại cũng vậy…dù không mở máy, thậm chí hoàn toàn hết pin, thiết bị nhiệt năng bên trong cũng có thể tìm ra vị trí của mình trong vòng hai tiếng.”
| Tô Bằng nghĩ bụng, nhưng máy theo dõi bên trong máy không tinh tế bằng thứ hắn đã tháo ra, đại thế chỉ tra được hắn ở gần Tả Tự Lâu chứ không biết vị trí cụ thể của hắn.
“Cũng may đã từng làm thế này, mình thêm cho nó một tí vậy…”
Tô Bằng nghĩ.
Nửa tiếng sau cuối cùng cũng cải tạo xong cái di động.
Tô Bằng lắp thêm linh kiện điện tử cho thiết bị nghe lén, chỉ cần ấn một nút trên điện thoại là sẽ tạm thời bị tắt.
| Còn thiết bị theo dõi trong di động thì hắn thêm một tấm cách nhiệt, chỉ cần ấn ba lần phím 0 là mất cảm ứng.
Làm xong hắn lắp lại cái di động như cũ.
“Tạm thời như vậy… Nhưng có thủ đoạn thế này, công ty này cũng chẳng phải loại tử tế gì.”
Tô Bằng cũng tạm thấy hài lòng, cất di động rồi bắt xe về công ty.
| Trở lại Thiên Bằng Vật Nghiệp thì đã tám rưỡi tối. Tô Bằng lên tầng bảy, dùng thẻ vào phòng làm việc tầng bảy, rồi dùng thang máy chuyên dụng lên tầng mười tám, báo cáo với Thời Thiên Quân rồi nhận lại nhân trò chơi.
Vì Tô Bằng thấy cũng sớm, Tô Bằng sang phòng trà bên trái xem có gì giải trí không. Vừa vào thì thấy Quý Minh, chỉ thấy hắn lúc này uể oải ngồi trên sô pha, trên bàn trà cạnh hắn có không ít chai bia.
“Về sớm vậy.” Tô Bằng tiến lại ngồi xuống sô pha.
Quý Minh không nói gì, mở một lon bia đẩy cho Tô Bằng, rồi uống cạn cốc rượu của mình.
“Không vui à?”
Tô Bằng nhận lấy bia, hỏi.
mới hơn CÁC doctruyen.org
“Tô Bằng, tôi hỏi cậu. Nếu cậu một năm kiếm được một triệu tệ, tôi mượn cậu bốn trăm nghìn cậu có cho tôi vay không?”
Quý Minh đột nhiên nhìn Tô Bằng, nghiêm túc hỏi.
CHƯƠNG 30: GIA NHẬP HẮC THỦY QUÂN
“Sao vậy, giờ cậu cần tiền à?”
Tô Bằng cảm thấy lạ hỏi Quý Minh.
“Đừng hỏi vội. Trả lời tối trước. Nếu một năm kiếm được một triệu, cậu có cho tôi vay bốn trăm nghìn không?”
Quý Minh cố chấp hối.
“Câu hỏi của cậu rất lạ, trước tiên thu nhập một năm của tôi chưa được một triệu. Thứ hai có rất nhiều yếu tố ảnh hưởng, đương nhiên, tôi cũng có thể nói sẽ cho vay, nhưng bản thân điều đó có chút nói cho qua, thiếu trách nhiệm rồi.”
Tô Bằng nhìn Quý Minh nói.
-
“Ha ha, ngay cả cậu cũng không trả lời thẳng, nói thật sao?”
Quý Minh cười ha ha, nói với ngữ điệu rất không phù hợp với hình tượng của hắn.
“Thật ra, nhìn từ góc độ người bình thường, cậu không trả lời tôi cũng biết đáp án. Nếu tôi một năm cũng kiếm được một triệu thì cậu sẽ suy nghĩ xem có cho vay không. Nhưng nếu tôi không nuôi nổi bản thân thì cậu sẽ phải nghĩ nhiều hơn rồi
“Nói vậy thật chẳng thú vị gì, nhưng tôi thừa nhận cậu nói có lý.” Tô Bằng gật đầu, nói.
“Nếu đã biết câu trả lời tại sao còn hỏi?
“Tự nhiên muốn hỏi thôi.”
Quý Minh lại mở một chai bia, nói
“Con người quan hệ với nhau luôn có suy tính. Ngoài người thân ra, những người khác đều sẽ suy tính cái gọi là giá trị và tiêu chuẩn của mình. Dù không phải vì yếu tố kinh tế cũng sẽ suy nghĩ rất nhiều. Vì thế nhìn từ góc độ này quan hệ giữa người với người thực sự rất phức tạp, rất lạnh nhạt.”
“Tôi không đồng ý với cậu lắm. Tình thân đương nhiên đáng quý, nhưng tôi nghĩ giữa người với người không phải thuần tuý là quan hệ lợi dụng lạnh lùng đó. Cũng có rất nhiều sự quan tâm chân thành.”
Tô Bằng nói, mơ hồ tự nhiên trước mắt hiện lên hình ảnh của Cương Nha Muội, chỉnh lại suy nghĩ, hắn nói:
“Có phải đi tảo mộ về hồi tưởng lại việc gì không? Tôi cảm thấy với khí chất và diện tượng này, cậu không giống người tiêu cực như thế. Có sự cảm khái này có lẽ trong cuộc sống đã gặp phải biến cố gì.”
Quý Minh trầm mặc không nói, chỉ uống bia.
Trong khi Quý Minh uống, Tô Bằng phát hiện trên cổ tay phải của Quý Minh có một vết sẹo rất sâu.
Tô Bằng nhíu mày, nhìn sang tay trái, cả hai cổ tay của hắn đều giống như bị dao cứa.
“Vết sẹo sâu thật… Dường như vết sẹo này đã cứa tới tĩnh mạch… Là tự sát sao?”
Tô Bằng nhìn nghĩ bụng.
“Cậu ta không giống người như vậy.”
Tô Bằng nhanh chóng có phán đoán. Lúc này Quý Minh cũng đặt bia xuống, thấy Tô Bằng chú ý tới cổ tay mình, dường như tính lại một chút, kéo tay áo xuống che đi vết sẹo.
“Tôi cũng uống không ít rồi, nên về ngủ thôi. Mai mà không tỉnh rượu thì không thể đăng nhập trò chơi.”
Quý Minh thở dài, đứng dậy nói.
“Ừ, cậu đi đi. Tôi uống thêm một chút.”
Tô Bằng nói. Quý Minh đang đi thì đột nhiên phía sau Tô Bằng nói:
“Thật ra nếu thật sự cậu đang cần tiền thì tôi có thể cho vay một ít. Có thể là có duyên, nếu tôi có một triệu có thể cho cậu vay bốn trăm nghìn.”
“Ha ha.”
Quý Minh nghe thế, dừng bước cười:
“Thôi không cần…Nhưng, cảm ơn cậu.”
Nói rồi hắn cầm áo khoác lên đi ra.
“Tên Quý Minh này chắc chắn có vấn đề. ”
Tô Bằng nhìn Quý Minh, nghĩ…
Cùng lúc đó, trong phòng làm việc của Thời Thiên Quân.
Thời Thiên Quân dùng điều khiển chỉnh cảnh ti vi treo tường, nhìn Quý Minh rời khỏi phòng trà.
“Đã điều tra được điểm bất thường chưa?”
Thời Thiên Quân đột nhiên lẩm nhẩm.
Lúc ấy trong bóng tối ở góc phòng, người thân bí áo đen bước ra:
“Không có gì đặc biệt, mua một bó hoa đến nghĩa trang tảo mộ rồi ngẩn người cả buổi sáng. Chiều tới quán bar uống rượu ba tiếng đồng hồ, không nói chuyện với bất cứ ai. Tôi cũng nhìn mộ hắn thăm, có lẽ là cha mę.”
“Vậy sao?”
Thời Thiên Quân nhìn Quý Minh trên màn hình đang quay lại phòng, nói:
“Xem ra có vẻ rất bình thường…Cậu vất vả rồi, về nghỉ đi.”
Người kia gật đầu, hắn đứng trong góc phòng, thân hình bỗng trở nên mơ hồ xong hắn biến mất khỏi phòng.
“Quý Minh…”
Thời Thiên Quân cầm bút viết tên Quý Minh lên một tờ giấy trên bàn, gạch chân một cái, phía sau đánh dấu hỏi, sau lại xoá dấu hỏi đi, viết một dấu chấm thay vào…
Đêm trôi qua rất nhanh, rất nhanh đã sang sáng ngày hôm sau.
Tô Bằng, Quý Minh, Tôn Thế Giai và tổ trưởng Lôi Minh đã tới nơi để đăng nhập trò chơi.
Ba người đăng nhập trong quân Giang Ninh, trong trò chơi đã là buổi sáng, ba người vẫn ở trong ngõ cụt.
“Ủa, nhìn kìa, cái tiệm kia biến mất rồi???
Tôn Thế Giai nhìn quanh, chị về cuối ngõ nói.
Tô Bằng và Quý Minh nhìn sang, quả nhiên tiệm bán quan tài đặt biệt đó đã biến mất, chỉ còn lại bức tường.
“Đúng là quỷ dị…”.
Quý Minh nói. Tôn Thế Giới nói:
“Có phải có BUG không? Trò chơi lớn thế này xuất hiện BUG cũng là bình thường…”
Chỉ có Tô Bằng sờ túi mình, ở đó vẫn còn bộ giấy phù kia, có nghĩa là đêm đó không phải ảo giác.
“Thôi kệ đi, khi nào rời khỏi trò chơi thì đi nói với Lôi Minh một tiếng là được. Chúng ta đến doanh địa Hắc Thuỷ Quân trước đã.”
Tô Bằng nói với hai người kia.
Hai người cũng không có ý kiến, cả ba đi về phía tây thành, chưa tới nửa tiếng đã thấy doanh địa Hắc Thuỷ Quân.
| Quận Giang Ninh có tất cả hai vạn Hắc Thuỷ Quân, trong đó một vạn hai là chính quy, năm vạn dự bị, ba vạn hậu cần. Đóng quân trên một diện tích khá lớn, không thể đóng quân trong thành nên chia ra ở hai đại doanh đông tây quận Giang Ninh.
Nhờ danh bài Hàn Thác đưa, mấy người Tô Bằng vào trong đại doanh phía tây, nghe nói Hàn Thác đang thương nghị việc quân nên ba người ở ngoài chờ.
| Ba người ngồi chờ trong lều, từ đó nhìn được nơi diễn tập của Hắc Thuỷ Quân, không ít quân sĩ đang luyện tập, tuấn mã xếp đội hình chạy trong trường đua, bộ binh huấn luyện chiến trận, còn cả khu tập bắn cung, tất cả đều có cảm giác vô cùng nghiêm khắc.
Không lâu sau Hàn Thác xong việc, tiến lại lều. Toàn thân hắn mặc khối giáp đen, tuy hôm qua cả đêm không ngủ nhưng vẫn rất tràn đầy sức sống.
“Các ngươi đến rất đúng lúc. Ha ha ha. Gặp chuyện tốt tinh thần cũng tốt. Có chuyện tốt đây, chiến dịch tối qua là công lao hiếm có trong thời gian gần đây của Hắc Thủy Quân, ta được thống lĩnh đại nhân thông báo, không lâu nữa ta sẽ được thăng chức phó thống lĩnh Hắc Thủy Quân! Ha ha ha..”
Hàn Thác gỡ mũ giáp xuống ném cho một thân binh, vô cùng sảng khoái cười nói.
“Chúng mừng Hàn đại quân.”
Mấy người Tô Bằng chúc mừng, tối qua họ và người thân binh kia đã nói chuyện, biết Hàn Thác trong Hắc Thủy Quân cũng là nhân vật thực lực không tồi. Có thể là người võ công cao cường nhất trong số các Bách phu trưởng, tư lịch cũng đủ, chỉ là thiếu quân công. Việc tối qua vừa hay tạo quân công nên việc thăng quan tiến chức là đương nhiên.
“Ừm…thăng chức phó thống lĩnh, thân binh sẽ có gấp đôi hiện nay, các ngươi vừa hay làm thần binh của ta. Ha ha, chỉ cần các ngươi được việc, chắc chắn sẽ được thăng chức rất nhanh.”
Hàn Thác nói.
Mấy người Tô Bằng lại cảm ơn, xong Hàn Thác mới nhớ ra chính sự, đưa cho họ giấy phê chuẩn bảo tới quân vụ quan đăng ký, như vậy sẽ trở thành lực lượng dự bị cho Hắc Thủy Quân.
“Thực lực của các ngươi cần nâng cao một chút. Trong doanh trại có giáo quán, sẽ dạy các ngươi các loại võ công, chiến kỹ mà tân binh cần nắm vững. Đương nhiên một số võ công cao cấp cần có quân công. Không có quan công thì phải dùng tiền mua. Nhưng cũng không tồi, các người đều đủ tiền. Ngoài ra cũng nên thân cận với giáo quan một chút họ sẽ dụng tâm chỉ điểm cho.”
Hàn Thác nói, Tô Bằng lập tức hiểu đây là Hàn Thác bảo mấy người hắn hối lộ các giáo quan có lẽ sẽ học thêm được chút gì đó.
“Đa tạ tướng quân chỉ điểm.”
Mấy người Tô Bằng cảm ơn xong đi làm thủ tục.
Hôm nay chỉ đơn giản vậy.
Mấy người Tô Bằng sau khi trở thành lực lượng Hắc Thủy Quân dự bị thì được phát danh bài, dùng nó để đi lại và tìm nơi ở quanh quận Giang Ninh mà không bị quan quân tra xét.
Tại nơi của quan huấn luyện tân binh, mấy người Tô Bằng cuối cùng cũng tìm thấy cảm giác của trò chơi.
| Tân binh có thể luyện “sơ cấp Quân Trung Thương Thuật”, “sơ cấp Quân Trung Đao Pháp”, “sơ cấp Quân Trung Kiếm Pháp”, “sơ cấp Quân Trung Phủ Pháp”, “sơ cấp Cung Thuật”, “sơ cấp Kỹ Thuật”, “sơ cấp Chiến Trận”.
Trong đó Thương Thuật, Đạo Pháp, Kiếm Pháp, Phủ Pháp, Cung Thuật đều là kỹ năng màu trắng, còn sơ cấp Kỹ Thuật là cưỡi ngựa tăng tốc độ 185%, sau đó học “sơ cấp Mã Thượng Chiến Pháp” sẽ có 20% công kích cộng thêm.
Sơ cấp Chiến Trận là trận pháp chém giết trong quân đội, trước mắt tân binh chi được học Tam Tài Trận, ba người đã luyện trận pháp mới thi triển được. Lục phòng ngự và tấn côgn tăng 10%.
Tân binh có thể học miễn phí một kỹ năng công kích màu trắng. Muốn học các kỹ năng công kích khác thì cần mười lượng bạc.
Trận pháp thì có thể học miễn phí Tam Tài Trận cơ bản nhất.
Kỹ Thuật là đắt nhất. Trước khi được chọn làm kỵ binh Hắc Thủy Quân, huấn luyện Kỹ Thuật cần một lượng vàng.
Cũng may ba người Tô Bằng đều không thiếu vàng. Ba người chọn một loại võ công và Kỹ Thuật.
Sau đó là huấn luyện tăng điểm học tập.
RADIO Trong trò chơi Tử Vong Luân Hội, nâng cao tầng thứ võ công có hai cách, liên quan đến ba thông số.
Hai cách là giết lấy kinh nghiệm hoặc lĩnh ngộ tu hành. Ba thông số là kinh nghiệm võ đạo, kinh nghiệm thực chiến và điểm học tập.
| Giết lấy kinh nghiệm, nghe tên là hiểu, chính là giết quái NPC tích đủ điểm kinh nghiệm thực chiến là có thể dùng kinh nghiệm thực chiến tăng võ công.
Những phương thức này chỉ thích hợp với những võ công màu trắng hoặc dưới màu lam nhạt. Thường thì một bộ võ công từ cơ sở tới mãn cấp có chín hoặc mười tầng.
Còn kinh nghiệm thực chiến, khi thăng cấp võ công màu trắng hoặc màu lam hạt sẽ gặp cửa ải… Ví dụ Hóa Vũ Công hiện nay của Tô Bằng
tầng thứ tư có một cửa ải, gặp cửa ải thì không thể dụng kinh nghiệm thực chiến để tăng cấp nữa.
Việc này liên quan tới kinh nghiệm võ đạo… Kinh nghiệm võ đạo không phải kinh nghiệm bị mất đi, chỉ cần còn chơi là sẽ không ngừng tăng lên.
Có thể tăng kinh nghiệm võ đạo bằng đánh thực chiến, tự luyện công, người khác chỉ dạy, tự mình lĩnh ngộ đột phá hoặc xem người khác chiến đấu, chỉ là số lượng tăng sẽ khác nhau.
| Thông số này hạn chế việc học một số loại võ công. Vẫn lấy Hóa Vũ Công làm ví dụ, kinh nghiệm võ đạo hiện tại của Tô Bằng không đủ để nâng cấp Hóa Vũ Công, kể cả con rồi mộc nhân trong túi của hắn cũng vậy.
Còn về điểm học tập cũng tương tự kinh nghiệm thực hiện, nhưng không cần giết quái, chỉ cần luyện cũng có thể tăng điểm.
Mấy người Tô Bằng luyện ở đại doanh cả một ngày, kiếm được không ít điểm học tập. Tô Bằng tăng Quân Trung Kiếm Pháp lên tầng thứ ba, Kỹ Thuật cũng đã thành thục, được thêm 5% tốc độ cộng thêm.
“Xem ra chỉ ba bốn ngày là Quân Trung Kiếm Pháp có thể mãn cấp… Dù sao cũng chỉ là võ công màu trắng.”
Tô Bằng nghĩ bụng, lúc này đã sắp tới lúc thoát trò chơi rồi.
Tiếng chuông vang lên, bọn Tô Bằng thoát ra ngoài.
“Lội tổ trưởng, có một việc muốn báo cáo với anh.”
Tôn Thế Giai ra trước, tìm tới Lôi Minh, nói về tiệm quỷ dị ban sáng với Lôi Minh.
“Cái gì?”
Lôi Minh nghe thế cau mày, hắn đẩy đẩy chiếc kính râm, nói:
“Việc này vượt ngoài phạm vi quyền của tôi. Các cậu theo tôi đi gặp Thời bộ trưởng.”
“Việc này rất quan trọng sao?”
Tôn Thế Giai khựng người, nhưng cũng gật đầu. Tô Bằng và Quý Minh cũng đã thoát ra, nghe Lôi Minh nói vậy cũng cảm thấy dường như chuyện bé xé ra to, nhưng cũng vẫn theo Lôi Minh tới phòng làm việc của Thời Thiên Quân.
“Nói vậy, trong trò chơi các cậu gặp một tiệm quan tài đầu dã thú sau đó sáng nay đã biến mất một cách kỳ lạ?”
Thời Thiên Quân ngồi sau bàn làm việc, hai tay chống cằm, đeo kính râm, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
“Có gì không ổn à Thời bộ trưởng?”
Quý Minh hỏi.
“Có chút vấn đề… Ừm, các cậu đã gặp thì nói một chút.”
Thời Thiên Quân đây gọng kính, nói.
“Lần trước tôi đã nói với các cậu rồi. Trò chơi của công ty dùng siêu máy tính đời thứ tự làm server. Nhưng vì lượng tính toán trong trò chơi quá lớn sẽ xuất hiện những số liệu dư thừa… Cửa tiệm các cậu gặp chính là một nhóm số liệu thừa. Đột nhiên xuất hiện, đột nhiên biến mất… Có lúc chỉ có cá biệt một vài người nhìn thấy, còn những người khác lại không.”
Thời Thiên Quân nói.
CHƯƠNG 31: TU LUYỆN CÔNG PHÁP BÍ TỊCH
“Số liệu dư thừa?”
| Tô Bằng nghe vậy lập tức thấy có điều không ổn trong lời của Thời
Thiên Quân. Khi hắn vào trò chơi, vào cửa tiệm quỷ dị đó gặp ông chủ 6 Triều Bổng, còn cả tấm thẻ thời gian đó, đều là số liệu dư thừa, chỉ mình
hắn nhìn thấy?
Nhưng hắn không hỏi thẳng mà chỉ nói:
“Vậy, biểu hiện và hậu quả của những số liệu dư thừa đó là gì? Chúng tôi có cần tránh những cửa tiệm kiểu đấy không?”
“Tránh đi là tốt nhất.”
Thời Thiên Quân gật đầu.
“Những số liệu dư thừa ấy đại thể xuất hiện dưới hình thức cửa tiệm quỷ dị có thể biến mất bất cứ lúc nào. Chúng sẽ bán một số vật phẩm kỳ quái, nếu dùng chúng sẽ gây hỗn loạn đến số liệu, đồng thời có thể khiến người chơi bị xóa nick. Vì thế tôi khuyên các cậu đừng động vào những thứ trong các cửa tiệm ấy. Khi phát hiện ra lập tức báo cáo với tôi, tôi sẽ cho chuyên gia xử lý.”
“Vậy à…được, nhưng báo cáo có được thưởng không?”
Tôn Thế Giới hỏi.
“Xem tình hình, nếu sau khi báo mà chúng không biết mất thì sẽ có thưởng căn cứ thực tế, từ vài trăm tới một nghìn tệ.”
| Thời Thiên Quân nói. Tôn Thế Giai nghe vậy dường như hứng khởi hơn.
“Lần sau phát hiện tôi sẽ báo cáo ngay.”
Quý Minh cũng gật đầu.
Tô Bằng cũng gật đầu theo, nhưng trong bụng không đồng ý với cách nói của Thời Thiên Quân. Cửa tiệm đó đúng là hơi kỳ lạ, nhưng dù là ở trí thông minh của ông chủ trong đó hay những đạo cụ được bán đều rất có trình tự, không giống như số liệu dư thừa.
Còn việc nick người chơi có thể bị xóa thì Tô Bằng hiểu ra. Điều Thời Thiên Quân nói là về thẻ không gian, có thể khi thể không gian dùng hết thì sẽ bị xóa nick thật.
Nhưng về tổng thể thì là hai quy tắc khác nhau của hai hệ thống, không giống sự dựa thừa vô nghĩa.
“Thời Thiên Quân nói không rõ ràng, cứ có cảm giác hắn che giấu thông tin quan trọng.”
Tô Bằng nghĩ bụng, ghi nhớ điểm đáng nghi này rồi nói: “Thời bộ trưởng, không còn việc gì nữa bọn tôi về ăn tối đây.” “Ừm, đi đi.” Thời Thiên Quân gật đầu nói.
Mấy người Tô Bằng rời khỏi phòng làm việc, Thời Thiên Quân nhắc một cái chết bên cạnh mặt bàn, không lâu sau một người phụ nữ đi vào phòng.
“Thời bộ trưởng tìm tôi?”
Thời Thiên Quân tháo kính xuống nói:
“Ninh Thái, việc lần trước cô nói, lão già trong trò chơi và cả cửa tiệm ấy lại xuất hiện rồi…”
“Là cửa tiệm thần bí khiến một người tổ Long Bôn Tổ, hai người tổ Long Nha trong ghi chép của công ty và một người tổ Ám Kiêu của chúng ta bị xóa nick?”
Người phụ nữ bước vào chính là thanh mai trúc mã của Tô Bằng, tình cờ gặp ở công ty, Cương Nha Muội Ninh Thái. Cô dường như khá kinh ngạc hỏi.
“Đúng vậy, việc này vẫn cần điều tra thêm… Cô thân là tổ trưởng tổ Ám Kiêu, cần phải điều tra cho triệt để việc này. Còn cả loại cửa tiệm thần bí đó liệu có xuất hiện nữa không, tin tức và người liên quan thì tìm Lôi Minh ở nhóm tân binh. Sau khi điều tra xong báo cáo với tôi. Đương nhiên người của cô đừng vào cửa tiệm, sau khi tra ra quy luật xuất hiện của nó tôi sẽ báo lên cho công ty. Sẽ có chuyên gia tới xử lý.”
Thời Thiên Quân nói.
“Hiểu rồi, nếu không còn việc gì nữa thì tôi xin đi trước.”
Ninh Thái gật đầu nói.
“Đi đi.”
Ninh Thái quay người ra khỏi văn phòng Thời Thiên Quân.
“Đúng là phiền phức…”.
Thời Thiên Quân nhìn người ra ngoài rồi, cười khẩy, cầm cốc cà phê
lên…
| Mấy người Tô Bằng báo cáo xong đến nhà ăn để ăn tối. Món ăn bữa tối vẫn rất phong phú, đủ cả theo phong cách phương Đông và phương Tây. Ba người Tô Bằng lấy đồ ăn xong thì bắt đầu ăn.
Trong lúc ăn Tô Bằng nói chuyện thăm dò thì xác định Quý Minh và Tôn Thế Giai khi vào trò chơi không gặp cửa tiệm thần bí đó.
SE
Tô Bằng cảm thấy kỳ lạ nhưng tạm thời gác lại cảm giác đó, dù saovật phẩm của cửa tiệm thần bí đó hắn vẫn còn, có thể nghiên cứu bất cứ 8 lúc nào.
Ăn xong, Tô Bằng trở về phòng suy nghĩ.
Trong phòng hắn có thêm một bảng phi tiêu… Loại này dùng phi tiêu = quốc tế để chơi, nhưng bây giờ hắn lại dùng một con dao gọt hoa quả.
Cảm giác phi dao giết chết con rắn ở nhà họ Tô giờ hắn vẫn thấy còn như mới. Bảng phi tiêu và dao gọt hoa quả đều lấy từ văn phòng Hữu Gian. Nhưng đáng tiếc suốt từ tối hắn không tìm lại được cảm giác khi ây.
Hoặc là chuỗi dao đập vào bảng phi tiêu, hoặc là phi lệch vào tường, thỉnh thoảng vài lần cắm trúng bảng nhưng vị lực quá yếu nên lại rơi.
“Đúng là đau đầu…”
Tô Bằng thử cảm giác tay của mình, nhưng không tìm được thứ cảm giác như có sức mạnh nào đó trợ giúp đó…
Rất nhanh đã qua hai ngày.
Trong hai ngày này, ba người Tô Bằng luôn tu hành trong quân doanh. Trong thời gian đó có người của tổ Ám Kiêu đến hỏi mấy người Tô Bằng, ngoài những câu gặp cửa tiệm đó ở đâu khi nào thì cũng không có câu hỏi gì đặc biệt.
Trong hai ngày này, dùng kinh nghiệm thực chiến và điểm học tập thu được trước kia tu hành được Quân Trung Kiếm Pháp đến tầng mười. Đây là cảnh giới cao nhất của bộ võ công này rồi.
| Từ chỗ Lôi Minh được biết, thường thì võ công màu trắng tu luyện đến tầng mười thì sẽ có hai thứ được nâng cao hơn.
Một là nguyên khí…tu luyện bất cứ loại võ công nào tới mãn cấp cũng làm tăng nguyên khí.
Nguyên khí và kinh nghiệm võ đạo đều liên quan tới cảnh giới. Nghe nói cảnh giới nguyên khí tăng đều sẽ được cộng thêm công thủ.
Ngoài ra, khi một môn võ công tu luyện đến cấp cao nhất đều sẽ xuất hiện tất sát.
Ví dụ bộ Quân Trung Kiếm Pháp của Tô Bằng tu luyện đến tầng mười, xuất hiện một cái tương tự tất sát, gọi là Cực Tốc Khoái Công. Trong vòng năm phút, tốc độ tấn công cực hạn tăng thêm 30%.
Nhưng chỉ có thể dùng chiêu thức tấn công của Quân Trung Kiếm Pháp.
Đây cũng là vì bộ võ công này là màu trắng, võ công cao cấp hơn thì tất sát sẽ hao lệ hơn, lực công kích cũng cao hơn. Dù sao thì Cực Tốc Khoái Công chỉ tiêu hao thể lực chứ không liên quan tới các nhân tố như nội lực.
Ngoài ra, kinh nghiệm võ đạo của Tô Bằng cũng là vì đã tăng cấp cho Quân Trung Kiếm Pháp và nghe giáo quan giảng giải võ đạo, đã tăng đến mức có thể tu hành bí tịch mà hắn có được.
Hóa Vũ Công, Lục Địa Phi Hành Thuật đều có thể tu luyện rồi, chỉ là Mãn Thiên Hoa Vũ cần một loại thủ pháp ám khí cơ sở LV.10. Phi Đao Thuật của Tô Bằng vẫn chưa mãn cấp, tạm thời không thể tu hành, nhưng cũng sắp rồi.
Tối hôm thứ hai, Tô Bằng đã tham ngộ được Hóa Vũ Công và Lục Địa Phi Hành Thuật. Võ công bí tích sau khi tham ngộ sẽ biến mất, nhưng trong cột kỹ năng của hắn cũng có thêm hai loại võ công.
Hóa Vũ Công, công pháp màu lam nhạt, nội lực giống như mưa xuân, thích hợp kích hoạt loại võ công tinh tế, đặc biệt thích hợp với ám khí. Đẳng cấp hiện tại, tầng thứ nhất, mông mông tế vũ, nội lực 55 điểm (bốn tầng đầu tiên mỗi tầng tặng 10 điểm nội lực, năm tầng sau tăng 15 điểm, có tất cả chín tầng)”.
“Lục Địa Phi Hành Thuật, côn pháp màu lam nhạt, một loại khinh công thích hợp đi cho đi đường hơn né tránh trong phạm vi hẹp hoặc bay cao. Cần có nội lực dẻo dai. Đẳng cấp hiện tại: tầng thứ nhất, tốc độ tăng 55%, môi giờ tiêu hao 45 điểm nội lực (mỗi tầng tăng 5% tốc độ di chuyển, giảm tiêu hao 2 điểm nội lực, có tất cả chín tầng).”
Đây là trạng thái hiện tại của hai loại võ công.
Tô Bằng khá hài lòng với hai loại võ công này. Lục Địa Phi Hành Thuật tu hành đến mãn cấp có thể vượt qua cả tốc độ cộng thêm của sơ cấp Kỹ Thuật. Chỉ là không duy trì được lau. Hóa Vũ Công tu hành đến tầng chín có tất cả 55 + 40 + 75 tất cả 170 điểm nội lực, cũng coi như không tồi. Giờ Tô Bằng không có tất sát nào cần tiêu hao nhiều nội lực. Quân Trung Kiếm Pháp thì tiêu hao thể lực là có thể sử dụng rồi.
Hắn cũng khá hài lòng về tốc độ tu hành hiện nay của mình. Ngoài ra Dã Cầu Quyền mười tám thức Tô Bằng cũng đã tham ngộ được hết. Như vậy nếu không có vũ khí hắn cũng có thể dùng quyền cước.
Ngày thứ ba, Tô Bằng lại đăng nhập như bình thường, đột nhiên có một quân sĩ tìm hắn nói là Hàn Thác tìm.
Tô Bằng đến chương của Hàn Thác, Hàn Thác thấy hắn gật đầu nói: “Đến đúng lúc lắm, ta có việc cần nhờ người làm.”
“Tướng quân cứ phân phó.
Tô Bằng cung tay nói. Hàn Thác thấy thái độ của hắn như vậy thì rất
hài lòng.
“Cũng không có việc gì lớn, chỉ là lần trước. ”
CHƯƠNG 32: SUY LUẬN!
“Lần trước chúng ta diệt phi ở Thanh Sơn Trại…để lại rất nhiều 5 chiến mã và binh khí vẫn chưa mang về. Tuy có đại bà trông coi nhưng 9 để ở đó cũng không nên. Người cầm quân lệnh của ta dân mười hắc giáp
kỵ binh và hai mươi tạp binh hậu cần tới Thanh Sơn Trại mang ngựa và 8 binh khí về đi.”
Hàn Thác nói.
nhật ch
Tô Bằng gật đầu, nhận lấy binh phù điều lệnh ra doanh trại điều binh.
nhấbagai doctrine
Ba tiếng sau tại Thanh Sơn Trại.
Tô Bằng dẫn mười kỵ binhh Hắc Thuỷ Quân và hai mươi quân hậu cần đánh xe ngựa tới Thanh Sơn Trại.
Từ sau khi Tô Bằng gia nhập Hắc Thuỷ Quân, Hàn Thác cũng xin chiến công cho Tô Bằng vì hắn đã kịp thời thông báo quân tình, cộng với Hàn Thác đã thêm vào “tác chiến dũng mãnh”, Tô Bằng đã thành Ngũ trưởng, miễn cưỡng có thể thống lĩnh một nhóm nhân mã. Các hắc giáp kỵ sĩ kia cũng biết hắn là người của Hàn Thác, mà Hàn Thác sớm muộn gì cũng được thăng chức phó thống lĩnh, đương nhiên không ai làm khó hắn.
Khi tới Thanh Sơn Trại đà gần trưa, Tô Bằng nói chuyện với Hàn trại chủ một lúc, việc cùng bắt nội gián ấy ngày trước vẫn còn như mới xảy ra.
Khi nói chuyện cùng Hàn trại chủ trong đầu Tô Bằng bỗng lướt qua một việc, hắn nói với Hàn đại phụ:
“Hàn lão, không biết nhà của thợ rèn Tào ở Thanh Sơn Trại đã có ai chưa?”
“Vẫn chưa, trong Thanh Sơn Trại vốn đã có đủ chỗ ở rồi, nhà của hắn cũng không phải đặc biệt tốt, không ai định lấy nhà hắn. Hơn nữa mục đích của hắn còn không rõ ràng, tiềm phục ở Thanh Sơn Trại mười năm, nào ai dám ở nhà hắn?”
“Vậy à…”
Tô Bằng nghe thế gật đầu, nói:
“Hàn lão, giờ ta ở quận Giang Ninh cũng coi như có chỗ đứng, nhưng dù gì cũng là đi ra từ Thanh Sơn Trại, luôn cảm thấy cội rễ ở đây. Hay là thế này, nếu không ai cần thì ta dùng vàng mua căn nhà của thợ rèn Tào. Sau này nếu không được như ý ta trở về Thanh Sơn Trại vẫn còn chỗ trú chân.”
“Ha ha. Tô tiểu hữu khách khi quá rồi. Nếu đã có ý đó thì cần gì vàng? Chỗ đó lão phu nói một câu là được. Tô tiểu hữu đã cần thì tặng Tô tiểu hữu.”
Hàn đại phu cười lớn. Tô Bằng cũng không ra vẻ, cảm ơn Hàn đại phu. Căn nhà đó cũng không có giấy tờ gì, trực tiếp trở thành của Tô Bằng.
Tô Bằng nhìn sắc trời, hắn đăng nhập lúc chín giờ, vừa vào là Hàn Thác giao cho nhiệm vụ này. Thời gian hiện thực cũng giống thời gian trong trò chơi, giờ trong trò chơi cũng là buổi trưa rồi.
Tô Bằng gọi một đầu mục của hắc giáp kỵ binh tới, nói:
“Ngô huynh, giờ đã trưa rồi, chắc các huynh đệ đều đã đói. Chị bằng thế này, tiểu đệ mới, Lý đại thẩm ở nhà trọ Thanh Sơn Trại làm cơm rất ngon, mời các huynh đệ cùng ăn một bữa.”
| Cái này không hay lắm thì phải? Hàn tướng quân bảo chúng ta đi sớm về sớm.”
Đầu mục họ Ngô lưỡng lựu nói. Hắn cũng hơi đói rồi nên từ chối cũng không cương quyết lăm.
“Trời đánh tránh miếng ăn, có gì ta sẽ nói với Hàn tướng quân.”
Tô Bằng nói. Ngô đầu mục nghe thế cuối cùng cũng gật đầu. Tô Bằng là tâm phúc của Hàn Thác, hơn nữa lần này cũng không phải quân vụ khẩn cấp, mọi người cũng không muốn làm việc khi đang đói.
“Vậy cảm ơn hảo ý của Tô huynh đệ!”
Ngô đầu mục gật đầu xong gọi to:
“Các huynh đệ, Tô quân đầu mời cơm chúng ta!”
“Ồ, hay quá!”
Tất cả cùng hô lên.
Rất nhanh chóng quân sĩ đã tới chỗ ở kiêm nhà trọ của Lý đại thẩm. Trong phòng chỉ đủ chỗ cho mười kỵ binh, bên ngoài còn bày hai cái bàn lớn cho quân hậu cần.
“Các vị huynh đệ, hôm nay chúng ta chỉ ăn thịt, rượu thì đừng uống, dù sao vẫn còn phải làm quân vụ. Cần gì cứ tìm Lý đại thẩm. Ta còn chút việc riêng cần bàn với trại chủ, xin cáo từ trước.”
Tô Bằng đứng dậy nói, mọi người đáp lời. Hắc Thuỷ Quân đãi ngộ không tồi cũng chỉ là ăn bánh bao trắng thoải mái, thịt thì cách vài ngày
Ngạn mới được ăn. Bữa cơm này Tô Bằng cũng không tốn bao nhiêu nhưng mua chuộc được lòng người.
là Trần Bách Thành
- Nửa chừng bữa cơm cáo tội xong Tô Bằng một mình tới nhà của thợ 3 rèn Tào.
Trại dân Thanh Sơn Trại rất thuần phác, đêm ngủ không khoá cửa, nhà thợ rèn Tào không khoá, Tô Bằng cũng không vào, chỉ đứng ở sân nhắm mắt lại.
“Không phải ta đã nói với người rồi sao? Bảo các ngươi thông báo cho những đó ở Thanh Sơn Trại, bảo chúng nhanh mai phục gần đây, thấy ta ra tín hiệu là tối tấn công. Ta chọn được thời cơ sẽ mở cổng trại cho! Nhưng bọn Lăng Thiên Thanh Long Sơn sao sáng đã tới rồi?”
“Sao ta biết được? Ta cũng chỉ là phụ trách liên lạc, ai biết người Thanh Long Sơn nghĩ kiểu gì? Còn nữa, tin tình báo của người có chuẩn không? Thứ đó thực sự ở Thanh Sơn Trại?”
“Ta cảm giác có chút bất thường. Đến chín phần là ở Thanh Sơn Trại. Ta đã xác định thân phận hắn, tối nay nhất định phải đánh hạ Thanh Sơn Trại, nếu không hẳn chạy mất, thân phận thực sự của hắn là…”
Tô Bằng nhớ lại đoạn đối thoại hôm đó hắn vô tình nghe được. Ngay cả giọng nói, hoàn cảnh lúc đó vẫn như mới đối với Tô Bằng.
“Giờ thì rõ rồi… kẻ mà Hứa Quốc Hán phải giám sát có lẽ chính là thợ rèn Tào…Lý do giám sát hắn là vì thân phận thật của tên họ Tào này là người khác… Phải nguỵ trang là vì một “thứ” nào đó.”
Tô Bằng nhớ lại các manh mối, tổ hợp phân tích lại chúng.
“Đây là những thông tin đã biết…điểm đáng để tìm hiểu sâu hơn chính là thân phận bản thân của họ Tào là gì? Có quang minh chính đại không? Nếu vậy tại sao hắn trốn trong Thanh Sơn Trại suốt mười năm? Là để tránh hoa sao? Hay là che giấu cái gì đấy?… Còn nữa, thứ mà chúng nói rốt cuộc thế nào?”
“Bắt đầu từ thứ mà chúng nói vậy. Rốt cuộc nó to hay nhỏ, trông như thế nào? Có tách rời được không? Là báu vật hay tội chứng? Chắc chắn có giá trị, là giá trị kinh tế hay giá trị nào khác?”.
Ban đầu Tô Bằng tưởng tượng thứ kia to bằng cái hòm sắt.
“Nếu to như vậy thì làm thế nào để mang vào Thanh Sơn Trại? Vận chuyển ban đêm sao? Không… như vậy thì với võ công của họ Tào cũng có thể bị bại lộ.. Vậy nó sẽ không to đến mức đó.”
Tô Bằng lại thay đổi một vài phán đoán, nhưng đều bị hắn tự phủ quyết.
“Thứ đó nói chung sẽ không quá lớn, có khả năng là khá nhỏ.. Vậy giờ nó đang ở đâu? Bị đưa đi rồi hay vẫn giấu trong Thanh Sơn Trại? Hoặc ở một nơi nào khác?”
Sau khi suy nghĩ một lượt về các manh mối, hắn loại bỏ khả năng giấu tại một nơi nào đó. Nếu thế thì họ Tào không cần phải trốn trong Thanh Sơn Trại lâu như vậy. Nếu nói là tránh hoa thì Thanh Sơn Trại không phải quá hẻo lánh, người tới người lui cũng không ít, có rất nhiều nơi tương tự, không cần phải ở Thanh Sơn Trại suốt mười năm. Hơn nữa rất có thể họ Tào đã thay đổi dung mạo và ngoại hình, như vậy thì càng không cần phải trốn tại một nơi hẻo lánh.
“Nhất định có liên quan tới địa duyên… Hoặc là một sự kiện gì đó, hoặc là thứ đó chỉ có tác dụng khi ở quanh Thanh Sơn Trại.”
Tô Bằng nghĩ bụng. Vậy thứ đó ở trên người hắn hay ở chỗ nào?”
Tô Bằng tiếp tục suy đoán, hắn coi mình là họ Tào để tưởng tượng.
“Nếu mình là hắn, có thứ quan trọng như vậy chắc chắn hoặc là mang bên người hoặc để ở nơi có thể thấy được. Nếu không thật sự sẽ không ngủ yên.”
Tô Bằng nghĩ, nhưng nhà họ Tào đã bị Hắc Thuỷ Quân lục soát rồi. Những người đó đều là dân chuyên nghiệp, một số nơi bí mật, bao gồm cả công cụ của họ Tào cũng đều bị tháo ra xem, không có gì lạ thường.
Tô Bằng nghĩ, lại nhắm mắt, tưởng tượng lại vài lần hắn tiếp xúc với tên họ Tào.
Lần đầu tiên là họ Tào phi dao chết một con rắn độc đồng thời dạy cho hắn Phi Đao Thuật.
Lần thứ hai là khi hắn có được con rối người gỗ, đến chỗ họ Tào thỉnh giáo, hắn bảo hắn từng học một số chiều quyền cước ở quận Giang Ninh…
Lần thứ ba…
Tô Bằng nhắm mắt nhớ lại, không chỉ là những ấn tượng đơn giản, mà hắn đều cố gắng nhớ lại những cảnh tượng khi hắn tiếp xúc với họ Tào, gống như phim vậy, rõ ràng tới từng chi tiết.
Tô Bằng rơi vào một cảnh giới huyền ảo…
Khoảng một tuần hương sau, Tô Bằng bỗng nhiên mở mắt, chậm rãi chuyển động tầm mắt rồi dừng lại ở một ngọn cây táo trong sân nhà…
CHƯƠNG 33
Lần thứ nhất tại nhà họ Tào, hắn tưới nước cho cây táo.
Lần thứ hai hắn ngắt lá vàng trên cây táo. Lần thứ ba hắn nằm trên ghế nhìn cây táo uống rượu.
Lần thứ tư…
Những cảnh tượng ấy không ngừng lặp lại trong đầu Tô Bằng, tên họ Tào này chẳng có lý do gì để đặc biệt yêu thích cây táo. Nếu buộc phải có lý do thì…
Tô Bằng chậm rãi tiến lại gần cây táo. Nó không hẳn là quá cao, hơn nữa cũng không phải thật sự tươi tốt. Trên thân cây nổi lên ba cái mỏm kỳ lạ.
| Khẽ chạm vào cây táo Tô Bằng nghĩ, nếu mình là tên họ Tào, nếu thật sự giấu thứ đó gần cây táo…khả năng ở dưới đất không lớn lắm, giấu đồ dưới đất và dưới bất cứ thứ gì cũng như nhau, mà sự chú ý của họ Tào rõ ràng là ở trên thân cây.
Nghĩ rồi hắn khẽ sờ lên ba cái mỏm nhô ra trên thân cây…
Bụp! Bụp!
Tiếng chặt cây vang lên, Tô Bằng đã lấy công cụ trong nhà tên họ Tào, hắn dùng rìu chặt những mỏm nổi lên trên thân cây.
Hắn cuối cùng cũng chặt được một cái, bổ ra thì không thấy có gì bên trong. Giờ chuyển sang chặt cái thứ hai.
“Bụp bụp!”
Từng tiếng chặt cây vang lên, cái mỏm này cũng bị Tô Bằng bổ xuống khỏi cây táo khô.
Khi mỏm này rơi xuống thì trực giác của Tô Bằng cho thấy thứ kia có thể ở trong này.
Dùng rìu bổ xuống băm cái mỏm này ra, Tô Bằng bỗng cảm giác mình đã bổ phải thứ gì đó rất cứng.
Gỡ hết lớp gỗ đã nát vụn ra, Tô Bằng thấy bên trong là một thứ giống một miếng sắt màu đen.
“Chính là nó rồi!”
. Tô Bằng nghĩ bụng, lấy miếng sắt đó ra nhìn, chỉ thấy nó không to lắm, rộng khoảng ba xăng - ti - mét, dài bốn xăng - ti - mét, được làm từ kim loại màu đen, trọng lượng cũng là của kim loại, nhưng bề mặt lại có một lớp như hoa văn gỗ.
| Thấy những đường hoa văn này có chút quen, Tô Bằng nhìn lên thân cây táo mà mình mới bổ xuống, rất giống với hoa văn trên đó.
“Chất liệu của miếng sắt này rất đặc biệt, lại mọc vân gỗ…”
Trong lòng Tô Bằng suy nghĩ, lật mặt kia lên nhìn thì thấy có bốn chữ được viết theo thể chữ Triện.
“Kim Mộc Thuỷ Hoả.”
Ở mặt trên miếng sắt đen này viết rõ ràng bốn chữ triện đó!
“Kim Mộc Thuỷ Hoả? Ngũ Hành sao?”
Tô Bằng nghĩ bụng, nhưng rồi lại phủ định, tấm sắt này không to lắm nhưng vẫn có thể thêm chữ Thổ, nhưng trên này chỉ có bốn chữ.
| Tô Bằng suy nghĩ ý nghĩa của bốn chữ này, nghĩ một lúc trong đầu bỗng loé linh quang.
| “Đợi đã…Kim, có thể là chỉ chất liệu của nó. Nó vốn giống như làm từ kim loại… Còn Mộc… tấm sắt này được đặt trong cây táo nên bị lây cả vẫn cây, giống như gỗ của kim loại chứ không phải được khắc lên. Nếu không thì không thể giống với vận cây như vậy được. Vậy thì Kim Mộc Thuỷ Hoả có phải nói trên tấm sắt này sau khi dung hợp bốn loại nguyên tố thì sẽ xảy ra việc gì đó?”
| Tô Bằng nghĩ bụng, rồi lập tức nghĩ ra, tên họ Tào để tấm sắt này trong thân cây táo chưa chắc là để cất giấu. Có lẽ hắn đã đoán ra hàm nghĩa của Mộc nên mới làm vậy.
“Rất có khả năng… Vây Hoa là gì? Là đốt trên lửa sao?”
Thật ra hắn không biến tên họ Tào mới chỉ nghiên cứu sơ bộ tấm thẻ này, vẫn chưa nghĩ tới mức của hắn. Tấm thẻ sắt này có ý nghĩa khác.
Nhưng Tô Bằng không biết, hắn đột nhiên có chút kiềm chế không được, nôn nóng muốn thử nghiệm, xem thử dùng lửa đốt thì sẽ thế nào.
Hắn đi vào nhà của gã họ Tào, nhà của họ Tào so với trong trại cũng coi như giàu có, không thiếu thứ gì. Tô Bằng tạo một đống lửa trước cửa nhà, dùng củi và than đốt lên, lấy một cái công cụ rèn lấy vải quấn lấy tay cầm rồi kẹp miếng sắt kia đặt vào lửa.
Dần dần hắn cũng phát hiện một vài thay đổi. Chỉ thấy miếng sắt dần đổi màu… không phải thành màu đỏ như bình thường mà là thành màu tím.
Tô Bằng nhận thấy được sau khi biến thành màu tím, bề mặt miếng a sắt xuất hiện đường vẫn hình lửa, và vẫn cây cũng không biến mất.
“Xem ra mình nghĩ đúng hướng rồi.”
Tô Bằng thấy thế mừng rỡ, tiếp tục thêm lửa.
Một lúc lâu sau, hắn thấy màu và vẫn trên đó không thay đổi nữa, hắn biết tác dụng của Hoả đã đạt được rồi.
“Còn lại là Thuỷ… Thuỷ cũng không có gì rắc rối, có thể chính là cho vào nước.”
Tô Bằng nghĩ, nhớ ra trong lu nước lớn trong phòng đầy nước. Dùng kẹp kẹp miếng sắt biến thành màu tím gần như trong suốt như ngọc này đi vào nhà.
Mở lu nước ra, Tô Bằng cho miếng sắt vào trong, lập tức hắn nhìn thấy sự khác thường.
Miếng sắt này không hề phát ra tiếng xèo xèo khi kim loại nóng gặp nước hay phát ra, thậm chí nó cũng không chìm xuống mà ngược lại nổi trên mặt nước.
Tô Bằng vô cùng kinh ngạc, mật độ của tấm sắt chắc chắn hơn nước, nhưng giờ đốt một lúc lại có thể nổi trên nước? Đây là thứ năng lượng
gi?
Hắn cũng thả kẹp ra, nhìn miếng sắt nổi trên mặt nước. Chỉ thấy nước trong lu giảm dần, nhưng trong lu có một thứ không phải hơi nước mà giống như ánh cực quang lan rộng.
Tô Bằng há hốc mồm, hắn chăm chú nhìn bên trong, chỉ thấy ánh sáng đó lan rộng dần, sau khi tràn qua lu thì không biến mất mà rơi xuống đất, trong không trung xuất hiện một màn sáng giống như trong rạp phim. Trên màn sáng là một nam nhân mặc cảm y, không nhìn rõ mặt mũi, tay cầm phi đao dường như đang dùng võ công gì đó.
Đồng thời bên cạnh người đó bắt đầu xuất hiện hàng nghìn con chữ viết theo thể chữ Lệ. Tô Bằng lập tức rơi vào một thứ cảm giác huyện diệu, giống như lần tham ngộ Da Cầu Quyền vậy.
“Bạn đang tham ngộ võ học Phong Vân Nhất Đao! Phong Vân Nhất Đạo là võ học đặc biệt, không cần kinh nghiệm võ đạo, yêu cầu ngộ tính: 14 điểm, yêu cầu cảm tri: 14 điểm. Bạn chưa thoả mãn yêu cầu. Không thể tìm hiểu…”
| Tô Bằng cảm nhận được tuy mình rõ ràng nhìn thấy người đàn ông nhỏ bằng 1/3 người bình thường trên màn sáng đang biểu diễn phương pháp phi đao, bên cạnh còn có một cuốn bí tịch tâm pháp thủ pháp, nhưng hắn lại không thể đọc được, nhìn xong cũng quên hết.
“Nhắc nhở, tín vật này chỉ có thể lưu trữ tin tức một lần. Sau ba phút sẽ tự động tiêu huỷ, tin vật sẽ trở thành tín vật bình thường.”.
| Tô Bằng nghe thấy tiếng nhắc nhở, hắn lại càng thêm cuống, khó khăn lắm mới tự gặp được một lần kỳ ngộ, lẽ nào lại cứ thế bỏ lỡ một cuốn bí tịch tuyệt thế võ học sao?
| Tô Bằng quyết tâm, bỗng thấy đồng tử hắn nở ra, ánh mắt không ngừng loé dị quang.
Đây…chính là kỹ năng đặc biệt của bản thân Tô Bằng, Ảnh Tượng Ký Ức!
Trong đầu Tô Bằng có một tổ mảng tổ chức giống như phần cứng sinh vật, bình thường có thể lưu trữ một số tài liệu văn tự, nhưng hắn rất ít khi dùng để ghi lại những gì hắn nhìn thấy, cùng lắm chỉ dùng để lấy một vài tư liệu ảnh.
Vì dùng kỹ năng đặc biệt này chưa chắc mỗi lần đều có tác dụng tốt nhưng đến 50% là khiến hắn như muốn vỡ đầu trong một tiếng.
Nhưng bây giờ gặp một lần kỳ ngộ ngay trước mắt Tô Bằng không thể để ý nhiều nữa.
Bên tai hắn vang lên tiếng nhắc nhở.
“Nhắc nhở…nhắc nhở… Sóng não của nhân vật thay đổi kỳ lạ…tăng kỹ năng chưa biết… kỹ năng chưa biết gọi là “Ký Ức”…Nhân vật thi triển kỹ năng Ký Ức, cưỡng ép ghi lại võ học đặc biệt Phong Vân Nhất Đạo… Phong Vân Nhất Đạo đã được ghi lại…”
Khi hồi phục ý thức Tô Bằng thấy mình vẫn ở trong nhà họ Tào, những cảnh tượng vừa rồi đã biến mất.
Xoa xoa đầu mình, cũng không thấy đau lắm, Tô Bằng thấy may mắn, dường như lần này hắn không bị tác dụng phụ.
Nhìn vào lu nước Tô Bằng kinh ngạc khi thấy toàn bộ nước đã biến mất. Miếng sắt đang nằm dưới đáy ly, vân gỗ và vẫn lửa đều đã biến mất, giờ nó chỉ giống một miếng sắt bình thường.
Tô Bằng đưa tay nhặt miếng sắt lên, lúc này mới nhớ ra cuốn bí tịch Phong Vân Nhất Đao. Ở
Hắn mở giao diện nhân vật, mở cột kỹ năng thì kinh ngạc khi phát hiện…
CHƯƠNG 34: CƯỚP GIẾT!
Trong cột kỹ năng của Tô Bằng, có thêm hai kỹ năng, một trong số S đó gọi là “Phong Vân Nhất Đao”, nhìn bộ dạng biểu tượng, hắn là thuật
phi đao, nhưng lúc này là màu xám, không sáng lên, cũng không cách nào kéo động, đặt ở ngay trong cột kỹ năng của Tô Bằng.
“Đây là ký ức vừa rồi sao?”
Tô Bằng nghĩ, hắn lưu ý đến, ngoại trừ thuật phi đao, mình còn có thêm một kỹ năng, gọi là “Ký ức”, trước mắt đang ở thời gian CD, thời gian mới nghỉ tạm chưa đến một phần hai mươi.
“Kỹ năng kia của ta, cũng được ghi vào thế giới trò chơi này?”
Trong lòng Tô Bằng có phần kinh dị, hắn đứng lên đi ra khỏi nhà Tào thợ mộc, nhìn về phía bầu trời, thấy mặt trời vừa chếch, đại khái là hơn một giờ chiều.
“Xem ra không hôn mê bao lâu.”
Trong lòng Tô Bằng nghĩ.
Lần này tới Thanh Sơn trại, đã lấy được vật phẩm Tào thợ mộc cất giấu, còn có một phen kỳ ngộ, trong lòng Tô Bằng cảm giác có phần thoả mãn, hắn cũng thật không dám dừng lại lâu, không biết sao, có một loại cảm giác nguy cơ luôn luẩn quẩn ở trong lòng Tô Bằng, giống như chỉ cần ở lại Thanh Sơn trại, sau đó không lâu sẽ có chuyện không hay gì xảy ra.
“Thời gian cũng không còn nhiều lắm, nắm chắc thời gian trở lại đại doanh Hắc Thủy quân, người dám đi vào trong đó tìm phiền toái sẽ không quá nhiều đi?”
Trong lòng Tô Bằng nghĩ vậy, bước nhanh từ trong nhà Tào thợ mộc ra, đi tới cho khách điếm trong trại.
Lúc này, những quân sĩ Hắc Thủy quân kia cũng ăn gần xong, những quân sĩ này đều không uống rượu, ăn đồ cũng không mất quá lâu, Tô Bằng trực tiếp tìm đến đầu mục họ Ngô kia, nói:
“Ngô huynh, mọi người cũng ăn gần xong rồi, liền trở về đại doanh phục mệnh thôi, ta thấy chân trời có mây đen kéo tới, nếu trì hoãn, sợ là trời sẽ mưa.”
Ngô quân đầu kia nghe xong, cũng nhìn thoáng qua sắc trời bên ngoài, đúng thật, hướng Đông có mây đen kéo tới, hắn gật đầu nói:
“Vậy thì nghe theo ý của Tô huynh.”
Nói xong, hắn bảo những quân sĩ kia không nên ăn uống nữa, mau đưa vật tư về đại doanh Hắc Thủy quân.
Lần trước, bọn người Hàn Thác đã mang đi một đám ngựa, bây giờ bọn người Tô Bằng chỉ cần lại dân về bổn mười mấy thớt ngựa trở về là được, mặt khác những quân giới cường đạo thu được kia, tạp binh hậu cần có ba cố xe ngựa, vừa vặn vận chuyển, trên xe ngựa đều có vải dầu, cho dù trời mưa, cũng không ăn mòn những chiến lợi phẩm này.
Đám quân sĩ ăn no uống say, những quân giới bên ngoài đều đã buộc trên xe, đương nhiên, trong đó trại chủ Hàn đại phu lén lưu lại một số, võ trang cho trang định trong trại, phòng ngừa lại có cường đạo cướp, Tô Bằng cũng không sao cả, dù sao Hàn đại phu là đại bá của Hàn Thác, quân sĩ khác cũng mở một mắt nhắm một mắt, không ai số đo những chuyện này.
Tô Bằng tìm Lý đại thẩm tính đơn, một bữa ăn này Tô Bằng tốn hai mươi lượng bạc, còn ở trong phạm vi có thể tiếp nhận, Tô Bằng cũng lên ngựa chiến, áp ngựa, binh giới trở về hướng quân Giang Trữ.
Thời tiết cuối tháng tám đầu tháng chín, cũng thay đổi bất thường, bọn người Tô Bằng từ sau khi rời khỏi Thanh Sơn trại, chưa đến nửa tiếng, mây đen phương Đông đã kéo tới, đông nghịt trên bầu trời,
Ê không ngừng vang lên sấm rền, mấy tia chớp sau khi xẹt qua trên không ở trung, liền mưa xuống.
Mưa này lúc mới đầu chi bình thường, dần dần càng rơi càng e lớn, càng về sau khắp trời đất đều là màn mưa, nhìn ra ngoài cửa sổ, gần
như không nhìn thấy cảnh sắc hơn mười thước, người trong Thanh Sơn 8 trại, cả đám đều giấu ở trong nhà mình, không hề đi ra ngoài. …
Mà vào lúc này, ở ngoài tường trại Thanh Sơn trại, một thân ảnh quỷ dị, phảng phất diều hâu từ ngoài cọc gỗ tường trại cao bốn năm mét bay vào, ở trong màn mưa, phảng phất một con chim lớn, lặng lẽ lên vào.
Thân ảnh này mục đích rõ ràng, xông thẳng vào trong nhà Tào thợ mộc, rất nhanh liền đã rơi vào trong sân nhà Tào thợ mộc.
Ở trong màn mưa, người này mò tới trước cây táo kia, vừa định làm gì đó, lại khựng người lại!
Thấy mấy cồi cây táo kia bị chặt đi, cơ trên mặt người này không ngừng vặn vẹo, một loại phẫn nộ không thể nói rõ từ trong lòng của hắn bạo phát ra!
“Súc sinh!”
Hắn ngửa mặt lên trời phẫn nộ hô to, vừa vặn trong không trung bổ qua một đạo thiểm điện, đè ép thanh âm tức giận của hắn xuống.
Mà người này cũng tỉnh táo trở lại, hắn kéo khăn trên mặt xuốn lộ ra khuôn mặt. .. Chính là Tào thợ mộc!
Chỉ có điều, mặt mũi của hắn so với lúc ở Thanh Sơn trại, có thêm ba phần sắc bén hung ác, cảm giác khí chất đã từ một trại dân sơn trại biến thành một người võ lâm.
“Chắc chắn là bọn họ. .”
Tào thợ mộc ở trong mưa nhanh chóng tỉnh táo lại, miệng nói, sau đó lạnh lùng cười, thân thể lại giống như là chim lớn nhảy lên, bay ra xa sáu bảy thước, đuổi theo với phương hướng bọn người Tô Bằng rời đi. ..
“Các huynh đệ, thêm chút sức!”
Lúc này, mấy người Tô Bằng đã rời khỏi Thanh Sơn trại gần hai tiếng, đã đi được hơn một nửa lộ trình, chỉ có điều, sơn đạo mà bọn người Tô Bằng đi, lúc này bởi vì mưa to mà lầy lội, bánh xe ngựa nhiều lần lâm vào trong nước bùn.
Mà những quân sĩ này, lúc này trên người đều khoác áo tơi. .. Hôm nay lúc đi ra, Tô Bằng thấy sắc trời không quá tốt, đã lĩnh áo tơi từ chỗ quân nhu.
Mười kỵ sĩ, lúc này đội mũ cỏ, mặc áo tơi, chỉ là ngựa lại không có áo tơi, sợ là trở về không xử lý tốt, đều sẽ bệnh.
“Tô quân đầu, mưa quá lớn, hay là chúng ta tìm địa phương tránh một chút đi!”
Trong mưa to, đầu mục họ Ngô nói với Tô Bằng.
“Ở chốn hoang vu này, tránh ở đâu? Hơn nữa còn sét đánh. .. Càng không thể trốn dưới đại thụ quá cao, xin lỗi các huynh đệ, chúng ta thêm chút sức, mau về đại doanh quận Giang Trữ thôi!”
Tô Bằng nhìn bầu trời cùng hoàn cảnh chung quanh, nói với đầu mục họ Ngô.
Đầu mục họ Ngô nhìn thoáng qua bốn phía, phát hiện Tô Bằng nói là sự thật, bất đắc dĩ gật đầu, hô với người đằng sau:
“Nghe Tô quân đầu, chúng ta thêm chút sức!”
| Tô Bằng vừa định cám ơn người này, lại nghe phía trước trong cơn
mưa dữ dội còn có tiếng vó ngựa.
“Người nào còn lên đường ở trong mưa lớn như vậy?”
Tô Bằng nghe xong, trong lòng cảnh giác, mười kỵ sĩ kia cũng cảnh giác lên, trong tay nắm chặt vũ khí.
Chỉ thấy trong mưa, chạy tới sáu bảy thớt khoái mã, trên những khoái mã này, thoạt nhìn đều là nhân sĩ võ lâm, Tô Bằng từ trong áo tơi một trong số người đó, còn chứng kiến một thanh dao nhọn!
Những khách giang hồ trong mưa kia, cũng thấy bọn người Tô Bằng, mấy người này lộ ra ánh nhìn khiến phía sau lưng Tô Bằng run lên một hồi, chỉ là một người trong đó lắc đầu, những khách giang hồ rục rịch này không có dị động, nhanh chóng chạy qua như bay ở bên cạnh bọn người Tô Bằng!
Đợi sau khi những khách giang hồ này đều đi qua, Tô Bằng mới cảm giác mình hình như đổ mồ hôi lạnh, nói với bên cạnh:
“Ngô huynh. .. Ngươi vừa rồi có phát hiện, những khách giang hồ này tựa hồ có địch ý đối với chúng ta không?”
“Ừm… hình như có địch ý với chúng ta… Mặc dù tướng sĩ Hắc Thủy quân đều hết sức kiêu dùng, những vũ lực cá nhân của những khách giang hồ kia lại tuyệt cường, vượt xa Hắc Thủy quân, chúng ta thực chống lại với bọn họ, có thể phải chết mấy người.”
Đầu mục họ Ngô gật đầu nói, vừa rồi ba mươi mấy người mình, không ngờ thiếu chút nữa bị khí thế mấy khách giang hồ khắc nghiệt chấn nhiếp.
“Cẩn thận một chút, nói không chừng bọn họ sẽ quay đầu giết trở
về.”
| Tô Bằng nói với hắn, đầu mục họ Ngô vừa định gật đầu, đột nhiên ánh mắt ngưng tụ, nói:
“Đó là người nào?”
| Tô Bằng cũng quay đầu, lại thấy trong màn mưa, có một đạo thân ảnh, mỗi một lần nhảy lên, đều nhảy lên hơn hai thước, bay vút sáu bảy thước, giống như là một con chim lớn, đang lấy tốc độ cực kỳ nhanh chóng, từ phía sau, giống như đuổi theo bên mình!
“Chú ý! Toàn quân đề phòng!”
Đầu mục họ Ngô hô một tiếng, trường thương trong tay đem ra, Tô Bằng cũng khẩn trương trong lòng, lấy ra một thanh Tinh Cương trường kiếm!
Phía sau một người võ lâm bay tới, trên mặt che khăn đen, nhìn thấy bọn người Tô Bằng, thân thể bay rất cao, không bao lâu, liền đánh tới!
“Giết!”
Đầu mục họ Ngô thấy người này không có ý tốt, giơ trường thương lên, liền hướng không trung điểm đi, mà chín kỵ Hắc Thủy quân khác, cũng rút binh khí ra, đánh về phía không trung!
“Châu chấu đá xe!”
Người giang hồ áo đen này miệng quát, một cước đá tới mũi thương của đầu mục họ Ngô, lập tức, đầu mục họ Ngô cảm giác được trên thiết thương truyền đến một cổ khí kính cường đại, cơ hồ khiến hắn không cách nào cầm vững thiết thương!
Mà người giang hồ áo đen này, cũng nương lực một cước, bay về phía Tô Bằng!
Tô Bằng trong nháy mắt cảm giác được phía sau lưng run lên, phảng phất bị dã thú hung hãn nào đó nhìn thẳng, hắn dự cảm được, kích tiếp theo của đối phương, tuyệt đối là bẻ gãy nghiền nát, bằng vào năng lực của mình, gần như không ngăn cản được, rất có thể sẽ chết tức thì!
Có điều, sát ý này, thực sự kích phát tiềm lực của Tô Bằng, ánh mắt Tô Bằng đột nhiên lóe lên, hô lớn:
“Ta biết ngươi là ai!”
Đồng thời, Tô Bằng nắm một cái trên phi đao bì giáp, phi đao hóa thành một tuyến trắng, thắng bay về phía hắc y nhân phi tới!
“Vu!”
Phi đạo này bắn vừa nhanh vừa vội, so với phi đao LV. 8 bình thường của Tô Bằng, lực đạo cùng chính xác gần như đề cao gấp đôi, cho dù là hắc y nhân phi đến cũng không ngờ, Tô Bằng lại có thể bắn ra một đao như vậy, chỉ hơi chậm một chút, phi đao vượt qua mặt hắn, kéo một vệt máu trên mặt hắn, hơn nữa giật bay khăn mặt màu đen của người này!
Chính là Tào thợ mộc!
Lúc này, một kích lăng không của Tào thợ mộc, bao nhiêu khí thể bị phi đao phá hủy, thực tế phát huy lực công kích không đủ bảy thành, mà Tô Bằng, cũng đã tạo tư thế, tiếp nhận song trảo Tào thợ mộc đánh xuống!
“Phốc!”
Tô Bằng chỉ cảm giác hai tay mình, nóng rát phảng phất bị bẻ gãy, ngực như nhũn ra, hơi nóng lên phát ngọt, một ngụm máu tươi của nhân vật trò chơi phun ra!
Tô Bằng trực tiếp từ trên ngựa bay ra ngoài, ngã trên mặt đất!
“Bảo vệ Tổ quân đầu!”
Mười tên kỵ sĩ Hắc Giáp quân lúc này đã toàn bộ cảnh tỉnh, Tô Bằng là tâm phúc của Hàn Thác, nếu chết, vấn đề của bọn họ sẽ lớn!
Mười tên kỵ sĩ Hắc Giáp quân chạy như bay tới, thành lập tức chiến trận, giết về phía Tào thợ mộc!
Mà hai mươi tên tạp binh hậu cần kia, cũng đã chịu qua huấn luyện, người trong thế giới này hết sức dũng mãnh, những tạp binh hậu cần này, cũng cả đám rút vũ khí, xông lên!
Đôi tay của Tào thợ mộc kia ngăn lại hai kỵ binh Hắc Giáp Quân công đánh, trong lòng cũng đang khẩn trương tính toán, mặc dù võ công mình không kém, nhưng ở trước mặt mười kỵ binh Hắc giáp quận kết thành chiến trận cũng chiếm không được quá nhiều tiện nghi, hơn nữa mặt mình trúng phi đao cũng càng ngày càng tê dại, trên phi đao của tiểu tử kia hình như có độc, tiếp tục như vậy mình cũng không hay, huống chi còn có 30 tập binh, nếu là thời kỳ mình toàn thịnh, liều mạng có lẽ có thể đem tạp binh diệt toàn bộ, nhưng mà lúc này cộng thêm kỵ binh, những tạp binh này lại phiền toái cực kỳ.
Nghĩ tới đây, Tào thợ mộc quyết định, bắt Tô Bằng đi trước, rồi lại tính sau.
Nghĩ vậy, thân thể hắn hóa thành một con chim lớn nhảy lên, bay đến ngoài bảy tám thước, phi thân qua chỗ Tô Bằng nằm trên mặt đất vẫn không nhúc nhích, phảng phất đã chết.
Nhưng mà, ngay khi hắn sắp đặt chân lên người Tô Bằng, gần như xách Tô Bằng lên, Tô Bằng trên mặt đất lại đột nhiên xoay người, dùng một loại tốc độ cực kỳ nhanh, ném ra một lá bùa!
“Am!”
Lá bùa kia nhanh chóng thiêu đốt, gần như trong nháy mắt liền tạo thành một quả cầu lửa lớn, cầu lửa kia ở trong màn mưa cũng không tắt, trực tiếp nổ bung ở trên người Tào thợ mộc!
“Ầm!”
Tào thợ mộc lui sáu bảy bước, trên ngực mặt hai tay hắn đều cháy đen, vừa rồi nếu không phải hắn kịp thời dùng nội kính bảo vệ thân thể, mặt bị nổ tung cũng có thể!
“Ta giết ngươi!” Tào thợ mộc giận dữ, phi thân đánh tới Tô Bằng!
Tô Bằng nửa nằm trên mặt đất, thân thể bủn rủn vô lực, bản thân mới ra một lá bài tấy, tạm thời vô lực công kích. ..
“Ta liền phải chết ở chỗ này sao? Đến đây liền xong rồi sao?” Trong lòng Tổ Bằng đột nhiên xuất hiện ý nghĩ này…
CHƯƠNG 35: HẮC LANG NHĨ!
“Păt!”
La Trần Bách Thành
mo
org
Ngay khi Tô Bằng cảm giác mình đã vô kế khả thi, đột nhiên ở trong mưa truyền đến một tiếng dây cung bắn ra, một nhánh tên màu E đen phá vỡ màn mưa, bắn về phía Tào thợ mộc phóng trên không trung
cực nhanh!
Tào thợ mộc hú lên quái dị, đưa tay muốn chụp nhánh tên dài phóng tới này, nhưng lúc tay thành trào chụp vào mũi tên này, lại phát hiện một mũi tên này không ngờ hoàn toàn là đúc bằng sắt, vừa trầm vừa nặng, chân khí nội lực trên tên sắt lại rất bá đạo, không ngờ thoáng cái không tháo kính lực được!
“Phanh!”
Có điều chân khí nội lực trên tay Tào thợ mộc, cũng hết sức lợi hại, chụp nhánh tên sắt này ra khỏi quỹ đạo, nhánh tên sắt này bay nghiêng ra ngoài, mang đi một ít huyết nhục ở đầu vai Tào thợ mộc!
“Păt!”
“Pặt!”
Lại hai tiếng tên liên tục vang lên, hai nhánh tên sắt lần nữa bay tới, trong lòng Tào thợ mộc kia biết hôm nay gặp cao thủ, giết Tô Bằng không được, trong lòng nhân hận, nhưng đầu óc vẫn còn bảo trì tỉnh táo, đột nhiên vội xoay người né mũi tên, bay vào rừng rậm bên đường, nhảy liên tục mấy cái ở trong rừng rậm, thoát khỏi khu vực này.
Tô Bằng trên mặt đất, lập tức có một loại cảm giác sống sót sau tai nạn, hai tay của Tô Bằng vẫn còn cảm giác lửa nóng, có điều hắn còn chưa đứt rời, ngực phát ngọt, nhưng không tạo thành nội thương.
Vào lúc Tô Bằng một tay trường kiếm bằng thép cứng, một tay tay không đón đánh Tào thợ mộc, bởi vì áp lực, không tự giác đã đem nội kình Hóa Vũ công mới học quán chú lên trên hai tay, nếu không phải như vậy, hai tay Tô Bằng lúc này chắc chắn sẽ bị phể bỏ, mà nội thương cũng sẽ không nhẹ như thế.
Tô Bằng giãy dụa từ dưới mặt đất đứng lên, nhìn về phương xa, chỉ thấy trong màn mưa, hơn ba mươi kỵ kỵ binh từ đó lao đến, người cầm đầu, là một kỵ sĩ có râu quai nón, lúc này, trong tay hắn đang cầm một trường cung màu đen.
“Là Bao Tướng quân?”
Tô Bằng nhìn thấy, lập tức nhận ra người này, người này tên Bao Trạch, cũng là một Bách phu trưởng trong Hắc Thủy quân, võ công có thể yếu hơn Hàn Thác một chút, nhưng lại là cao thủ cung tiền số 1 trong Hắc Thủy quân, Tô Bằng thấy lúc Quý Minh huấn luyện cung thuật, lúc Bách Khu trưởng này tâm tình tốt, còn có thể xuống sân chỉ điểm một chút.
“Ừm.”
Bao Trạch khẽ gật đầu, nói:
“Gần đây có một số người giang hồ tràn vào quận Giang Ninh, có một nhóm người còn nổi lên xung đột, giết người ở quận Giang Ninh, ta vừa vặn phụ trách thủ vệ thành phòng quận Giang Ninh, biết được sau khi bọn họ chạy ra quận Giang Ninh liền đuổi theo, không ngờ gặp phải các ngươi. .. bọn người tập kích các ngươi, là ai?”
Tô Bằng đứng lên, đem chuyện trải qua kể sơ, đương nhiên, lược qua chuyện mình ở trong nhà Tào thợ mộc tìm được thiết bài thần bí kia, Bao Trạch nghe xong, nhíu mày suy tư, nói:
“Gần đây gần quận Giang Ninh, thật sự không quá thái bình. .. Đúng rồi, các ngươi có từng thấy sáu bảy tên khách giang hồ qua đây không?”
Tô Bằng lập tức nhớ tới mấy khách giang hồ vừa đi qua, nói:
“Có thấy, bọn họ tựa hồ là muốn đi về phía Thanh Sơn trại.”
“Đại nhân, chúng ta có đuổi theo không?” Sau lưng Bao Trạch, một tên kỵ sĩ Hắc Thủy quân hỏi.
Bao Trạch thấy mưa to trên bầu trời, nói:
“Khí trời bất thường, không biết mưa bao lâu, nếu bọn họ chạy vào trong núi, mai phục chúng ta ở chỗ nào đó, sẽ khiến chúng ta trở tay không kịp. .. Hơn nữa mũi tên của ta ở trong mưa lâu đạn tính sẽ không nhạy, hôm nay coi như bọn họ may mắn, dù sao bọn họ giết cũng là người giang hồ, liền tha bọn họ một lần, chúng ta cùng những binh sĩ dưới trướng của Hàn Tướng quân trở về đại doanh quận Giang Ninh thôi.”
“Da!”
Hơn ba mươi tên kỵ sĩ phía sau gật đầu nói, trong lòng Tô Bằng cũng cảm thấy yên ổn, hắn thật đúng là sợ Tào thợ mộc kia đi mà quay lại, có bọn người Bao Trạch, liền an toàn hơn rất nhiều.
Hai đội nhân mã nhập thành một đội, định chạy tới hướng quận Giang Ninh.
| Trên đường, Tô Bằng giải thích một chút nguyên nhân mình phát ra cầu lửa… Dù sao rất nhiều quân sĩ Hắc Thủy quân đều thấy được.
| “Ngươi là nói, người gặp một đạo sĩ vẫn du ở quận Giang Ninh, nói sắp tới người có kiếp nạn, sau đó ngươi liền bỏ tiền, mua mấy lá bùa của hắn?”
Bao Trạch cùng Tô Bằng cưỡi ngựa hành tẩu, hỏi Tô Bằng.
Tô Bằng gật đầu, thật ra, lá bùa kia, cũng là lá bùa trong bộ lá bùa thần bí Tô Bằng thu được ở cửa hàng thần bí.
Hai ngày trước, Tô Bằng đã mở ra bộ lá bùa thần bí mua bằng một lượng vàng này, tổng cộng mở ra ba lá bùa, theo thứ tự là “Liệt Hỏa phù”, “Thiên Linh Phù”, “Hành Quân phù”.
| ” Liệt Hỏa phù, dùng nội kình phối hợp máu kích phát, có thể bắn ra một quả cầu lửa, lực công kích 120–175, lá bùa là công kích duy nhất, sau khi sử dụng một lần tự động tiêu hủy.”
” “Thiên Linh Phù, lá bùa gia tăng ngộ tính, sau khi sử dụng trong mười hai canh giờ gia tăng hai điểm ngộ tính, lá bùa là lá bùa duy nhất, sử dụng máu kích phát, sau khi kích phát tự động tiêu hủy.”
” “Hành Quân phù, lá bùa đề cao tốc độ nhanh nhẹn, dán ở trên chân, sử dụng nội lực kích phát, trong sáu canh giờ gia tăng hai điểm nhanh nhẹn, gia tăng 5% hiệu quả khinh công.”
Đây là ba lá bùa mà Tô Bằng rút ra từ trong bộ lá bùa thần bí kia.
Vừa rồi, bởi vì tình huống khẩn cấp, Tô Bằng kích phát “Liệt Hỏa phù”, thương hại Tào thợ mộc, bảo vệ mình một mạng, hơn nữa nghiệm chứng, vật phẩm của cửa hàng thần bí, quả thật có hiệu quả.
Lúc này, hắn còn thừa lại hai lá bùa, chưa sử dụng.
Có điều những chuyện này, tất nhiên không cần nói thật với bọn Bao Trạch, chỉ nói là mua cho đạo sĩ vẫn du, nếu bọn Bao Trạch muốn tìm đạo sĩ vẫn du kia, cũng có thể thoái thác là hắn đã sớm rời khỏi quận Giang Ninh.
“Vậy à… cũng là bình thường, giang hồ này, kỳ nhân dị sĩ nhiều vậy, lúc ta còn nhỏ chỉ thấy qua có thể cản thì nhân có thể sử dụng thi thể, ngươi có thể gặp được đạo sĩ kia, cũng là phúc duyên của ngươi.”
Bao Trạch không ngờ không hoài nghi, nói với Tô Bằng.
Tô Bằng kinh dị phát hiện, không chỉ là Bao Trạch, đầu mục họ Ngô 5 kia, còn cả những kỵ binh Hắc Thủy quân kia, cũng không ai cảm thấy 8 kinh ngạc, giống như chuyện như vậy rất bình thường.
Tô Bằng cũng không tiện hỏi nhiều, tạm thời cũng không đề cập đề tài này, mọi người đi đường, rất nhanh liền chạy tới đại doanh phía tây quận Giang Ninh - Hắc Thủy quân.
Lúc mọi người đi tới đại doanh phía tây, sắc trời không ngờ cũng sáng lại, mưa ngừng lại, mọi người đi vào trong doanh, đem binh khí cùng ngựa chiến của cường đạo thu được bàn giao, Tô Bằng và Bao Trạch cùng đi gặp Hàn Thác.
Sau khi nhìn thấy Hàn Thác, Tô Bằng kể chuyện gặp phải lần này cho Hàn Thác nghe, Hàn Thác nghe xong, khẽ nhíu mày, nói:
“Gần đây quận Giang Ninh và xung quanh cũng không quá thái bình… Lần này làm khó người rồi, nhớ một công cho ngươi, đi nghỉ trước đi”.
Tô Bằng gật đầu, cáo biệt Hàn Thác, đi ra trướng bồng, Bao Trạch kia dường như có việc tư gì đó muốn nói với Hàn Thác, nên không cùng ra ngoài.
Trở lại đại trường mình nghỉ ngơi, Tô Bằng ngồi lên giường trong lều, bắt đầu tu luyện “Hóa Vũ công”.
Trong trò chơi tu luyện nội công tương đối đơn giản, chỉ cần mở ra hình thức tu luyện, tất sẽ vận chuyển chu thiện, hơn nữa, sử dụng kinh nghiệm thực chiến cũng có thể đề thăng chỉ là đến quan ải thì phải tự mình lĩnh ngộ.
Tô Bằng vận chuyển một chu thiên Hóa Vũ công, nhổ ra một búng máu, một điểm nội thương cuối cùng của bản thân, cũng được chữa khỏi.
Hơn nữa, không biết có phải là bởi vì ở trong trạng thái cực kỳ mạo hiểm đề thăng tiềm lực không, Hóa Vũ công của Tô Bằng, cũng không ngờ “Đinh” một tiếng tăng lên tới đệ tam trọng!
Nhìn mình đã Hóa Vũ công tạm trọng, trong lòng Tô Bằng cảm giác khá vui mừng, mình ở trong lúc nguy nan, còn lĩnh ngộ được một chiều võ học Nội lực quán chú” !
“Nội lực quán chú”, đem nội lực quán chú ở trong cơ thể, mà đề thăng các loại thuộc tính, hoặc chống đỡ nội lực sát thương. Nội lực quán chú cực hạn là dung lượng kinh mạch tứ chi, trước mắt nội lực quán chú của bạn cực đại nhất là 25 điểm.”
Đây là thuyết minh của kỹ năng này.
Mặt khác, có thể là vì vật lộn sinh tử, kinh nghiệm võ đạo của Tô Bằng thoáng cái cũng tăng vọt hơn một trăm bảy mươi điểm.
“Hóa Vũ công tăng lên tới đệ tam trọng, đến đệ tứ trọng phải tự lĩnh ngộ, bây giờ kiểm thuật trong quân tu luyện tới đầy cấp, cỡi ngựa cũng sắp đến đẳng cấp tinh thục, qua một thời gian ngắn đợi đến khi quân công đủ cả, có thể học tập nội công trong quân.”
Trong lòng Tô Bằng phán đoán.
Hắc Thủy quân không phải ai cũng có thể tu hành nội công, quân sĩ bình thường chỉ có thể học tập thể nạp thuật trong quân, có thể sinh ra nội lực lượng nhỏ, chưa tới một phần ba Hóa Vũ công, chỉ có chiến công cùng đẳng cấp trong quân tăng lên tới cấp nhất định, mới có thể học tập niên nội công trong quân, dựa theo phỏng chừng của Tô Bằng, nội công trong quân này, ít nhất là cấp bậc lam nhạt, hơn nữa nghe nói là phân tầng để dậy, nói không chừng mấy tầng đằng sau, là nội công công pháp màu xanh đậm cũng không chừng.
Mặt khác, Tô Bằng nhìn thử biểu tượng “Phong Vân Nhất Đao” của bản thân, vẫn là màu xám, tạm thời không có cách nào tu hành, Tô Bằng cũng chỉ tạm thời không nghĩ tới, định đem thuật phi đao cơ sở tăng lên tới LV. 10, tiện học tập thủ pháp ám khí( Mạn Thiên Hoa Vũ ).
Như vậy, lại một ngày trôi qua.
Ngày hôm sau, lúc Tô Bằng login, Hàn Thác tự mình đến tìm Tô
Bằng.
“Hàn Tướng quân, tìm ta có chuyện gì sao?”
Tô Bằng lập tức đứng lên, hỏi Hàn Thác.
“Ha ha, có một việc liên quan tới vấn đề tiền đồ của Tô Bằng ngươi, muốn cùng người tâm sự.”
Hàn Thác nói.
“Hàn Tướng quân xin cứ nói.”
“Là như thế này… Vốn, ta định đem ngươi đề bạt thành thủ lĩnh thần binh của ta, nhưng gần đây cho quân Giang Ninh dùng binh thật sự không nhiều lắm, trở thành thần binh của ta, cơ hội toàn quân công không nhiều lắm. .. Ngược lại có một chỗ khác, là chỗ tốt kiếm toàn quân công.”
Hàn Thác nói với Tô Bằng.
“Ồ, xin hỏi là ở đâu?”
“Phiên tử đội. Tô Bằng người nên biết, tam quân chưa động, tin tức đã đi trước… Trở thành thủ lĩnh phiên tử đội của Hắc Thủy quân, so với làm thần binh của ta, đề thắng nhanh hơn.”
“Ngươi là nói. .. Để ta làm nhân viên tình báo?” Tô Bằng nghe xong, nhìn về phía Hàn Thác nói.
“Đúng vậy… Ở Thanh Sơn trại nghe đại bá nói, ta cũng cảm giác, Tô Bằng ngươi tư duy kín đáo, làm thu thập tin tức nhất định làm ít công to, nên mới quyết định như vậy, hơn nữa, thế lực khác của Hắc Thủy quân, càng coi trọng tin tức, trở thành người của phiên tử đội, đề thắng rất nhanh. .. Hơn nữa, trải qua ta tiến cử, ngươi vào nơi đó có thể trở thành đầu mục trung tầng, không cần từ tầng dưới cùng dốc sức làm.”
Đầu óc Tô Bằng chuyển động, rất nhanh liền hiểu rõ, Hàn Thác là định xếp vào một tai mắt của mình ở ngành tình báo, dù sao ngày khác sau khi thăng làm phó thống lĩnh, tại mắt mất linh là điều Hàn Thác không thể chấp nhận.
Hiểu ý Hàn Thác, Tô Bằng khẽ gật đầu, hắn với điểm này thì sao cũng được, thực lực của mình vẫn chưa tính là lợi hại, lựa chọn cũng sẽ không quá nhiều, nói: 2
“Tốt, tạ ơn Hàn Tướng quân tài bồi.”
Hàn Thác hết sức hài lòng, nói với Tô Bằng:
“Tốt lắm, thu dọn chút đi, ta mang ngươi đi gặp thủ lĩnh của các
ngươi.”
Tô Bằng gật đầu, hai người rời khỏi trướng bồng, rất nhanh, đến địa bàn phiên tử đội.
Ngành tình báo của Hắc Thủy quân, gọi là Hắc Lạng Nhĩ (tai sói đen), Tô Bằng ở dưới sự tiến cử của Hàn Thác, rất nhanh làm xong thủ tục, lĩnh yêu bài, bởi vì quân công tích lũy lúc trước, lại có nhân tình của Hàn Thác, Tô Bằng không ngờ thoáng cái đã trở thành thủ lĩnh hơn hai mươi phiên tử.
Sau đó Hàn Thác rời khỏi, nội bộ Hắc Lang Nhĩ họp.
“Gần đây, bởi vì nguyên nhân không biết tên, rất nhiều nhân sĩ võ lâm xuất hiện ở quận Giang Ninh, gần đây nhiệm vụ của các ngươi, chính là điều tra rõ mục đích của những nhân vật võ lâm này tụ tập ở quận Giang Ninh!”.
| Đại phiên tử thủ lĩnh Hắc Lang Nhĩ, nói với trung tầng như Tô
Bằng…