Cô gái áo tơ trắng nghe xong lời của Lưu Tinh, không khỏi than nhẹ một tiếng, nói.
“Lưu Tinh, ngươi ở trong sơn trang này cũng đã mấy năm, cũng biết không ít chuyện, nhưng có phát hiện mấy năm này trong giang hồ có dị động gì không?”
Lạc Tinh Kiếm Lưu Tinh kia nghe xong lời của cô gái áo tơ trắng, khẽ nhíu mày suy tư một chút, nói.
“Biến hóa thấy được cũng không nhiều, chỉ là ta nhìn tình báo hai ba năm này, dường như các đại môn phái trên giang hồ đều gia tăng khống chế về thế lực, thành trì liên lạc với các đệ tử, hơn nữa rất nhiều người đang thu gom các vật tư chiến lược như hoàng kim, binh khí, lương thực… Giống như đang dự trữ cho chiến tranh.”
Cô gái áo tơ trắng nghe xong, nhẹ gật đầu, tố chất của Lưu Tinh này không tệ, nếu không phải là lòng đố kỵ quá mạnh mẽ thì đã là một người giỏi, cho nên nàng mới yên tâm để hắn làm quản gia ở trong trích tiên sơn trang.
“Đúng vậy, nhất là một năm gần đây, giá cả lương thực tăng lên năm phần, giá cả binh khí cũng tăng lên năm phần, giá của hoàng kim tăng lên rất cao. Bây giờ trăm lượng hoàng kim có thể mua được các vật liệu phi chiến lược so với ba năm trước đây đã nhiều hơn gấp đôi, đều này nói lên, các thế lực lớn trong thiên hạ đều cảm giác được thiên hạ sắp đến hồi đại loạn, có lẽ không lâu nữa thiên hạ sẽ đi đến loạn thế.”
Cô gái áo tơ trắng nói với Lưu Tinh.
Lưu Tinh nghe xong, chân mày hơi nhíu lại, dường như nhớ tới cái gì nói.
“Mị Nhi tiểu thư, năm trước ngươi đã từng gặp qua một vị kỳ nhân trên giang hồ. Hắn bói một quẻ, nói một năm sau, thiên hạ sẽ xuất hiện dị tượng làm cho thiên hạ đại loạn, chẳng lẽ chuyện mà tiểu thư ngươi nói chính là chuyện này?”
Cô gái áo tơ trắng gật đầu, nói.
“Người nọ đúng là kỳ nhân chân chính trên giang hồ, nói chuyện tuyệt đối sẽ không bắn tên không đích. Hắn nói sẽ có đại loạn, như vậy tám chín phần mười quả thật sẽ xảy ra… Các ngươi cảm thấy trích tiên sơn trang này của chúng ta, đến lúc loạn thế đó, có khả năng tự bảo vệ mình được hay không?”
Nghe thấy những lời này, trên mặt hầu gái đứng đằng sau kia lộ ra một tia thần sắc sợ hãi, tựa hồ đối với chiến loạn hết sức lo sợ, vú già cường tráng trung niên vẫn như cũ mặt không chút thay đổi, trên mặt Lưu Tinh thì xuất hiện một tia thần sắc ngạo nghễ.
Chỉ nghe hắn nói.
“Người khác ta không dám cam đoan, nhưng tiểu thư chỉ cần Lưu Tinh ta còn một người một kiếm, cho dù có loạn thế cũng có thể bảo đảm được sự an toàn cho tiểu thư.”
Nghe xong lời của Lưu Tinh, trên mặt tiểu thư áo tơ trắng khẽ mỉm cười. Nhưng lại là một nụ cười khổ, nàng thật ra cũng biết rõ tình cảm mà Lạc Tinh Kiếm Lưu Tinh đối với mình, có điều nàng lai lịch như thế nào, bối cảnh ra sao, Lưu Tinh vẫn hoàn toàn không biết gì cả.
Thật ra thì lấy thân phận bối cảnh của vị tiểu thư này, phiền toái có thể gặp phải, cho dù có nhiều thêm mười tên Lưu Tinh cũng không làm nên được chuyện gì, vô dụng mà thôi.
Chẳng qua là lời này có chút đả thương người, cô gái áo tơ trắng cũng không muốn đả kích Lưu Tinh, chỉ khẽ cười cười, tóm lược nói.
“Tóm lại, vẫn nên tăng cường lực lượng trong sơn trang một chút. Tô Bằng này, cho dù là thân phận hay là võ công đều đạt tới một trình độ rất cao, nếu có thể vẫn nên mượn hơi một chút.
Lưu Tinh còn muốn nói điều gì, chẳng qua là ngay lúc này, phía sau thủy đình có một lão ma ma năm sáu chục tuổi đang đi tới, trong tay còn cầm một ít đồ vật gì đó như thiếp mời.
Bốn người trong thủy đình, ăn ý ngưng cuộc nói chuyện lại, chờ lão ma ma kia lại đây.
Lão ma ma kia đi đến thủy đình, trong tay có một thứ gì đó giống như thiếp mời, Lưu Tinh nhìn thiếp mời kia, trong ánh mắt lộ ra thần sắc chán ghét. Nghiêng đầu sang chỗ khác không nhìn tới nữa, mà còn lão ma ma kia, sau khi nhận được sự cho phép, đi đến bên cạnh cô gái áo tơ trắng, tựa hồ đang nói gì đó với nàng.
Tô Bằng nhập vào thân mèo đen, ở khoảng cách này nghe không được cái gì, Tô Bằng có chút tò mò, ngoài ra cảm thấy thân thể mèo đen lúc này hình như cũng tương đối dễ che dấu, cho nên liền từ phía sau cây chui ra, đi hai bước đến gần thủy đình bên kia.
“Người nào đấy?”
Tô Bằng vừa mới thoát ra khỏi phía sau cây, Lạc Tinh Kiếm Lưu Tinh liền đã cảnh giác lên, ánh mắt nhìn sang bên này.
Tô Bằng nghe xong, lập tức thân thể giả bộ như một mèo đen bình thường, kêu to meo meo vài tiếng, lông mao toàn thân cũng dựng đứng thẳng lên.
Thị lực của Lưu Tinh rất tốt, nương theo ánh sao trên bầu trời, thấy được là một con mèo đen, trong lòng thả lỏng, âm thầm tự giễu bản thân mình dường như quá khẩn trương vì an nguy của tiểu thư, cho dù là một con mèo hoang cũng làm mình thần hồn nát thần tính.
Nhưng mà, ngay khi Lưu Tinh mới vừa trầm tĩnh lại, vú già cường tráng trung niên đứng sau lưng cô gái áo tơ trắng, mặt không chút thay đổi nhìn như người gỗ kia, đột nhiên trợn tròn hai con mắt lên giống như chuông đồng, trong miệng gào thét như sấm sét quát lên.
“Bọn chuột nhắt thật can đảm!”
Một tiếng hô to này thật là giống như sấm sét, làm cho cả thủy đình dường như đều bị rung động bởi tiếng quát của nàng.
Trong thủy đình, lão ma ma mới tới kia, còn có hầu gái Hà Hoa cũng không tu hành võ công hoặc là pháp môn khác, lúc này bị thanh âm kia chấn động chỉ cảm thấy lỗ tai ong ong hỗn loạn, dường như trong khoảng thời gian ngắn không thể nghe thấy được gì cả.
Mà còn cô gái áo tơ trắng cũng không bị ảnh hưởng của tiếng quát lớn như sấm sét này, mà là ánh mắt thay đổi nhìn về phía con mèo đen Tô Bằng nhập vào thân này.
Trong mắt Lưu Tinh cũng lóe ra tinh quang, hắn biết rõ vú già cường tráng bên cạnh tiểu thư nhà mình kia, tuy rằng thoạt nhìn vô cùng dũng mãnh, giống như là hạ nhân cái gì cũng đều không hiểu, nhưng trên thực tế lại là một cao thủ có pháp thuật cùng với võ công cao thâm, ít nhất bản thân Lưu Tinh cũng không rõ nàng sâu cạn thế nào, vú già cường tráng này một khi đã hô như vậy, tất nhiên đã có chuyện gì xảy ra.
“Bắt giữ con mèo đen kia.”
Cô gái áo tơ trắng trong thủy đình, lúc này cũng tập trung vào con mèo đen mà Tô Bằng đang nhập vào, ánh mắt ở lại trên người mèo đen nói với Lưu Tinh.
Lưu Tinh mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng hắn đối với tiểu thư nhà mình là tín nhiệm vô điều kiện, lập tức hô dài một tiếng, thân thể bay vút, đánh tới con mèo đen Tô Bằng đang nhập vào.
Mà lúc này Tô Bằng cũng hết sức không dễ chịu.
CHƯƠNG 564: MẪU DẠ XOA (2)
Âm thanh rống to mới vừa rồi của vú già cường tráng kia, khiến Tô Bằng bên trong thân thể mèo đen kia có một chút cảm giác chấn động vào âm thần, trì hoãn chốc lát mới khôi phục lại được. Điều này làm cho trong lòng Tô Bằng cả kinh, không ngờ vú già cường tráng dáng mạo tầm thường bên cạnh cô gái áo tơ trắng kia vậy mà lại là một cao thủ pháp thuật.
Chỉ là trong giây lát hoảng hốt này, Lưu Tinh đã từ trong thủy đình bay vút lại đây, lúc này cách mình chưa đầy mười mét.
Tô Bằng không chút nào ham chiến, quay đầu bỏ chạy, chẳng qua là con mèo mặc dù có bốn chân, nhưng so với cao thủ giang hồ mà nói tốc độ vẫn còn kém nhiều lắm, không có được mấy bước, mèo đen mà Tô Bằng nhập vào đã bị Lưu Tinh bắt được trong tay.
Tô Bằng không chút do dự, trong nháy mắt mèo đen bị Lưu Tinh bắt ở trong tay, âm thần từ trong cơ thể mèo đen thoát thể mà ra, trực tiếp bay ra ngoài trích tiên sơn trang.
“Tặc tử ngươi dám!”
Âm thần của Tô Bằng từ trong cơ thể mèo đen thoát ra, người bình thường như Lưu Tinh hoàn toàn không nhìn thấy được. Nhưng mà vú già trong thủy đình lại thấy rõ ràng, chỉ nghe nàng quát to một tiếng, mạnh mẽ giậm chân một cái, âm thần của nàng cũng từ trong thân thể bay ra, đuổi theo âm thần của Tô Bằng.
Tô Bằng quay đầu lại liếc mắt một cái, chỉ thấy âm thần của vú già kia, thế nhưng lại so với các âm thần bình thường khác có bất đồng rất lớn, không ngờ lại là có hình dạng như Dạ Xoa, trong tay còn cầm một thanh Xoa Hồn, Tô Bằng nhìn âm thần quyết chiến đến cùng của người này, liền đã biết mình dựa vào âm thần tinh khiết khẳng định không phải là đối thủ của nàng.
“Không ngờ lại gặp phải cao thủ pháp thuật!”
Trong lòng Tô Bằng suy nghĩ, nhưng mà cũng không hoảng hốt, chỉ thấy âm thần Tô Bằng dưới bầu trời đêm đột nhiên cuồn cuộn nổi lên một hồi âm phong, tốc độ so với vừa rồi nhanh gấp ba đến năm lần, rất nhanh liền đã kéo dài khoảng cách, bỏ xa âm thần của vú già cường tráng đằng sau lưng.
Âm thần Mẫu Dạ Xoa của vú già cường tráng phía sau kia, tuy rằng thoạt nhìn xem ra lợi hại hơn một chút, nhưng tốc độ so với âm thần của Tô Bằng thì kém hơn nhiều lắm, đợi nàng đuổi tới tường viện của trích tiên sơn trang, sớm đã không thấy tăm hơi bóng dáng của âm thần Tô Bằng.
Âm thần Mẫu Dạ Xoa này không cam lòng cầm lấy Xoa hồn, bay lượn trên không trung hai ba vòng nhưng không phát hiện bất luận tung tích gì. Cuối cùng bất đắc dĩ chỉ có thể trở về.
Âm thần Mẫu Dạ Xoa quay trở về trong thủy đình, trở vào lại trong thân thể của vú già cường tráng vẫn còn đang nhắm mắt đứng ở trong thủy đình kia. Sau một lúc lâu nàng mở mắt ra.
“Tiểu thư, người này quá nhanh nhẹn, ta đuổi theo không được.”
Vú già cường tráng mở miệng nói với tiểu thư áo tơ trắng, thanh âm của nàng có chút trầm, tuy rằng vẫn là giọng nữ nhưng không có chút mỹ cảm nào.
“Đã biết, đối phương có chuẩn bị mà đến, ngươi vậy mà có thể phát hiện làm hắn kinh sợ thối lui đã không tệ lắm rồi, không nên tự trách.”
Cô gái áo tơ trắng nói với vú già cường tráng.
Lúc này, Lưu Tinh mới cầm lấy con mèo đen kia đi tới. Hầu gái Hà Hoa kia xoa cái lổ tai, có chút oán trách cường tráng kia, nói.
“Lần sau Dung ma ma mà muốn kêu to thì phải nhắc nhở ta một chút nha, lỗ tai thiếu chút nữa bị làm cho điếc luôn rồi.”
Vú già cường tráng lại giống như không có nghe được, duy trì bộ dáng như cọc gỗ đứng ở sau lưng cô gái áo tơ trắng, bắt đầu nhắm mắt điều tức.
Cô gái áo tơ trắng thì lại nhìn theo hướng mà âm thần Tô Bằng rời đi, mày liễu nhẹ chau lại dường như nghĩ tới cái gì.
Lại nói về Tô Bằng, kể từ khi luyện hóa nội đan Thanh Phong Điêu xong, thiên phú thần thông của Thanh Phong Điêu dung nhập vào thần hồn của Tô Bằng, cho dù là trạng thái âm thần cũng có thể sử dụng.
Thần thông của Thanh Phong Điêu chế tạo ra quái phong, có lẽ không có tác dụng gì, nhưng mà tác dụng ở trên âm thần lại có thể làm công cụ sắc bén để gia tăng tốc độ. Tô Bằng liền nương theo thần thông ngự phong của Thanh Phong Điêu, khống chế gió đẩy tốc độ của mình lên, nhờ đó thoát khỏi sự truy kích của thần hồn giống nhữ Mẫu Dạ Xoa của vú già cường tráng này.
Tô Bằng sau khi thấy không có bị truy kích nữa, trực tiếp bay về phía thân thể của mình ở trong khách điếm.
Trên đường phố còn có chút đông người, thậm chí xuất hiện chợ đêm loại nhỏ, nhưng không có người nào nhìn thấy được âm thần của Tô Bằng. Tô Bằng trực tiếp bay vào trong cửa sổ của khách điếm, một lần nữa trở lại nhục thể của mình.
Qua một hồi lâu, Tô Bằng mở mắt ra, thở dài một hơi.
“Thật không nghĩ tới, bên cạnh Linh Mị Nhi kia, lại có một cao thủ pháp thuật như vậy… Hơn nữa nhìn âm thần giống như Mẫu Dạ Xoa kia, đối phương ngoại trừ tu hành đến cảnh giới âm thần ra, còn chắc chắn đã xem xét qua hình thái âm thần nào đó, mới có thể xuất hiện hình thái Dạ Xoa như vậy, nếu âm thần trực tiếp so đấu, ta thật không phải là đối thủ của đối phương.”
Trong lòng Tô Bằng suy nghĩ.
Bên trong “Thanh Vân mật tu - âm thần thiên” mà hắn tu hành có ghi lại, ghi lại phái khác ngoài phái tu luyện âm thần của Thanh Vân.
Bên trong ghi lại, phía nam cũng có một chi bí truyền, tu luyện một thứ giống như Dạ Xoa quan tưởng pháp, có thể đem âm thần quan tưởng thành bộ dáng như Dạ Xoa, trực tiếp dùng âm thần đả thương người.
Chẳng qua là sau khi tu luyện phương pháp này, các pháp thuật diễn sinh (hợp chất giản đơn biến thành hợp chất phức tạp) khác thì không cách nào tu hành được nữa. Hơn nữa bàn về cảnh giới, những âm thần Dạ Xoa do quan tưởng mà thành kia, thực lực đại khái cũng chỉ ở trình độ cấp bảy cấp tám của âm thần, chất lượng pháp lực cũng không như Tô Bằng, Thanh Vân mật tu thuộc loại Đạo gia chính thống, hơn nữa coi trọng tính kéo dài cùng với tính phát triển của tu hành, cũng không quá chú trọng quan tưởng âm thần.
Nhưng bên trong Thanh Vân, thực sự có quan tưởng đồ, tên gọi là Tam Thanh Quan, có thể dùng âm thần mô phỏng ra bộ dáng của Tam Thanh, dùng âm thần kiếm pháp đả thương địch thủ, nhưng phần mật tu trong tay Tô Bằng này cũng không có quan tưởng đồ, Tô Bằng cũng không dám luyện chơi, cho nên lúc dùng âm thần trực tiếp đó ức thì có chút thua thiệt.
Có điều, Tô Bằng vẫn còn át chủ bài khác chưa lật…
CHƯƠNG 565: HUYỀN PHÁP HƯ THÍCH (1)
Tô Bằng mặc dù Âm Thần có thể đánh không lại Mẫu Dạ Xoa kia, nhưng trên thân thể, còn có một pháp bảo.
Đó chính là do trợ giúp Mục Hiểu Tùng báo thù, Mục Hiểu Tùng báo đáp, cho Tô Bằng mảnh bí bảo Thanh Vân kia.
Đó là một khối ngọc bài màu vàng nhạt, bây giờ còn ở trong Đại Càn Khôn của Tô Bằng, sử dụng khối ngọc bài màu vàng nhạt kia, có thể điều khiển thứ cùng loại phi kiếm, chỉ là đó cũng không phải phi kiếm chân chính, mà là do pháp thuật tạo thành đạo cụ linh lực, trên lý thuyết cho dù là vật chất tồn tại thực tế hay là thứ như âm thần thầm quỷ, đều có thể giết.
Tô Bằng có thể chắc chắn, Mẫu Dạ Xoa kia mặc dù thoạt nhìn dữ một chút, nhưng lại không ngăn nổi uy lực một kích của bí bảo Thanh Vân kia.
Nhưng Tô Bằng lần này tới Trích Tiên sơn trang, là tới cầu người, chứ không phải tới giết người, tất nhiên cũng không nhất thiết phải cứ cùng đối phương liều ngươi chết ta sống, chỉ cần không bị theo dõi, có dùng bí bảo này không, vẫn không dùng là thỏa đáng nhất.
Tô Bằng nghĩ tới đây, sờ sờ Đại Càn Khôn của mình, sau đó nói thầm trong lòng.
“Linh Mị Nhi này đúng là thần bí dị thường, chẳng những có thế lực giang hồ, còn có quản gia sơn trang như Lưu Tinh, bên cạnh còn cao thủ pháp thuật hộ giá, tràng diện này, nói là công chúa của hoàng đế võ lâm du lịch, cũng có người tin, sao lại cứ làm một nữ tử phong trần? Bằng vào thủ đoạn của nàng, thậm chí có thể dùng thân nữ tử xưng bá một phương, cần gì làm nghề như thế?”
Nghĩ nửa ngày, Tô Bằng cũng không nghĩ thông, chỉ cảm thấy nơi này không hợp với lẽ thường, khẳng định có chỗ không đúng.
Có điều, Tô Bằng cũng càng tin tưởng, Linh Mị Nhi có thể thật sự có biện pháp xử lý ác nghiệp trên người mình, dù sao người phi thường, khẳng định có thủ đoạn vô cùng.
Đang lúc Tô Bằng suy tư, ngày mai Trích Tiên sơn trang đón khách, mình làm thế nào, mới có thể một mình gặp Linh Mị Nhi, đồng thời nói rõ với nàng ý đồ tới của mình, cửa phòng hắn đột nhiên vang lên thanh âm, có người đang gõ cửa.
Tô Bằng nghe xong, khẽ nhíu mày, nói.
“Ai?”
“Là Tô huynh sao? Ta là Mộ Dung Tính Đức.”
Người ngoài cửa, nói với Tô Bằng, xác thực là thanh âm của Mộ Dung Tính Đức.
Tô Bằng nghe xong thanh âm người này, không khỏi nhíu mày.
Người này ở mấy ngày hôm trước lúc Tô Bằng muốn đi Không Văn Tự, liền biểu hiện có chút dị thường, Tô Bằng lúc ấy không chú ý, nhưng sau suy nghĩ một chút, người này tựa hồ cố ý tránh Không Văn Tự, tựa hồ người này biết hòa thượng Đại Không Tự là ở trong này. Tô Bằng mơ hồ cảm giác, người này có thể bày mình một đường.
Hơn nữa người này lai lịch thần bí, nhìn không ra mục đích gì, Tô Bằng luôn cảm giác người này bụng dạ khó lường, không muốn lui tới quá nhiều, chỉ là đối phương ít nhất ở ngoài mặt không tráo trở, Tô Bằng cũng không tiện nói cái gì.
Lúc này nghe được là hắn gõ cửa, Tô Bằng không khỏi nhíu nhíu mày, có điều vẫn đứng dậy, tới mở cửa.
Mở cửa phòng, quả nhiên Mộ Dung Tính Đức đứng ở ngoài cửa, hắn vẫn bộ trang phục kia, trong tay cầm một cái quạt xếp.
Trang phục này nếu ở chỗ Lương Châu xem như lỗi thời. Gió thu vốn đã đủ mát, nào cần quạt xếp? Chỉ là nhiệt độ Nam Trữ cao hơn bên Lương Châu không ít, thân trang phục này của hắn ở đây, coi như hợp thời.
Mộ Dung Tính Đức nhìn thấy Tô Bằng, trên mặt lộ ra một biểu lộ kinh hỉ, nói.
“Tô huynh quả nhiên ở đây! Ta vừa rồi nghe chưởng quầy dưới lầu nói, Tô huynh ngươi đã trở lại. Mấy ngày nay không gặp, ta rất nhớ mong, liền tới tìm ngươi, Tô huynh ngươi quả nhiên đã trở lại… Thế nào? Không Văn Tự dễ chơi chứ?”
Tô Bằng nghe xong, trên mặt giống như cười mà không phải cười, Mộ Dung Tính Đức này cũng thú vị, chưởng quầy khách điếm tầm thường, nào có rảnh rỗi như vậy, còn lưu ý mình trở lại, nếu là thật, cũng chỉ có thể là người này dặn dò chưởng quầy, thấy mình trở về báo cho hắn, lúc này lại nhiệt tình tiến đến như vậy, xem ra tựa hồ là muốn nghe tin tức.
Có điều Tô Bằng cũng không muốn nói dối, nói thẳng.
” Phật duyên của ta cũng không tốt, vừa tới Không Văn Tự đã bị mấy lão hòa thượng Đại Không Tự chắn ở bên trong, cũng may thuộc hạ vi huynh ta có chút công phu, mới không bị giữ lại nơi đó.”
Nói xong, Tô Bằng nhìn về phía Mộ Dung Tính Đức, nói.
“Mộ Dung lão đệ, tựa hồ ngươi có chút minh bạch với Không Văn Tự, ngươi từng nghe nói qua chủ trì Không Duyên của Không Văn Tự, có quan hệ với Đại Không Tự không?”
Nghe xong lời của Tô Bằng, trên mặt Mộ Dung Tính Đức không đỏ không trắng, chỉ dùng quạt xếp gõ đầu mình một chút, nói.
“A! Sao thiếu chút nữa ta quên, chủ trì Không Văn Tự Không Duyên hòa thượng, lúc còn trẻ du lịch thiên hạ, đã từng ở Đại Không Tự một thời gian, ngược lại có chút sâu xa với Đại Không Tự… Có điều nói trở lại, chủ trì đại tự miếu khác trong thiên hạ, nếu ra ngoài du lịch, Đại Không Tự Phù Đồ Sơn là nơi cần phải đi, nếu không từng ở Đại Không Tự, sau này trở lại trong chùa mình đảm nhiệm chủ trì, đều ngại nói mình từng du lịch thiên hạ, việc này Tô huynh không biết sao?”
Tô Bằng nghe xong, lại hơi sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu, việc này hắn ngược lại thực chưa từng nghe nói.
Có điều có lẽ, hẳn không phải Mộ Dung Tính Đức thích gạt mình, Đại Không Tự Phù Đồ Sơn, chẳng những là Thánh Địa trong chốn võ lâm, cũng là Thánh Địa trong Phật môn thiên hạ, nghe nói cả ngọn núi Phù Đồ Sơn, tất cả lớn nhỏ có sáu bảy vạn bức Phật đà, Bồ Tát, La Hán do núi đá điêu khắc thành, cùng với thạch điêu cao tăng đại đức nhiều đời, trong ngàn năm chưa bao giờ ngừng điêu khắc, số tiền tốn hao tổng cộng vượt qua mấy chục vạn lượng hoàng kim, hơn nữa Đại Không Tự nhiều đời chẳng những xuất hiện cao thủ, cũng xuất hiện cao tăng, Phật học điển tịch đệ nhất thiên hạ, cũng là Thánh Địa trong lòng Phật giả thiên hạ, hạt giống chủ trì chùa miếu các địa phương đi Đại Không Tự tiến tu hành hương, cộng thêm độ kim, cũng là tất yếu.
Có điều nghĩ đến đây, trong lòng Tô Bằng cũng rùng mình, như vậy có lẽ, Đại Không Tự chí ít có mạng lưới tình báo trải rộng thiên hạ, phàm là địa phương có chùa miếu đều là chỗ tai mắt Đại Không Tự có thể đến, Thánh Địa Phật tông ngàn năm này, quả nhiên không giống bình thường.
CHƯƠNG 566: HUYỀN PHÁP HƯ THÍCH (2)
Mộ Dung Tính Đức nếu nói đến chỗ này, Tô Bằng cũng không tiện trách hắn, chỉ khẽ gật đầu, nói.
“Quả thật, ta đã quên việc này.”
“Đúng vậy, có điều Tô huynh ngươi đến tột cùng cùng kết thù gì với Đại Không Tự, ngươi nói đối phương tới là lão hòa thượng, chẳng lẽ là hòa thượng Hư Tự Bối? Vậy thật khó lường, bây giờ hòa thượng Hư Tự Bối Đại Không Tự, không tuỳ tiện đi đi lại lại trong giang hồ, mỗi người đều công lực vô cùng, Đại Không Tự nếu xuất động hòa thượng Hư Tự Bối, như vậy xem ra thật hết sức coi trọng với Tô huynh.”
Mộ Dung Tính Đức hỏi Tô Bằng.
Tô Bằng tất nhiên sẽ không để hắn hỏi ra chi tiết, tùy tiện nói vài câu qua loa, sau đó hơi tò mò hỏi.
“Nghe lời của Mộ Dung lão đệ ngươi, tựa hồ khá minh bạch đối với Đại Không Tự, nói thử xem, hòa thượng bối phận cao nhất Đại Không Tự bây giờ, hẳn là bối phận gì?”
“Cái này à, trên giang hồ gần như đều biết, bốn đại đệ tử Đại Không Tự gần đây, theo thứ tự là bốn bối phận Huyền, Pháp, Hư, Thích. Trong đó trẻ tuổi nhất là hòa thượng Thích Tự Bối, đại khái đều hai ba mươi tuổi, Đại Không Tự mỗi lần chính thức thu đồ đệ, đều khoảng cách ba bốn mươi năm, như vậy tính ra Hư Tự Bối phần lớn đều là hòa thượng sáu bảy mươi tuổi, Pháp Tự Bối đại khái một trăm đến một trăm mười tuổi, phỏng chừng trong Đại Không Tự cũng không nhiều hoà thượng Pháp Tự Bối, về phần Huyền Tự Bối, đại khái cần trên một trăm năm mươi tuổi, cách niên đại chúng ta quá xa. Hơn nữa Đại Không Tự tự thành hệ thống, cao tăng viên tịch trong chùa, cũng không thông báo giang hồ, cho nên Đại Không Tự rốt cuộc có hòa thượng Huyền Tự Bối hay không, ta cũng không biết.”
Tô Bằng nghe xong, trong lòng cảm thấy nặng nề, xem tình huống, bây giờ Đại Không Tự chủ yếu bồi dưỡng là hòa thượng Thích Tự Bối, cũng chính là những đệ tử Thích Duy Tín Thích Đạo Tín này. Nhưng là lực lượng trung kiên chân chính vẫn là Hư Tự Bối, chiến lực cao đoan, thì có mấy hòa thượng Pháp Tự Bối, về phần hòa thượng Huyền Tự Bối cao hơn một chút, đã là đẳng cấp truyền thuyết giang hồ.
“Quả nhiên là cổ tháp ngàn năm, nội tình thâm hậu thật…”
Tô Bằng lắc đầu, thở dài một tiếng.
“Ồ? Mâu thuẫn giữa Tô huynh và Đại Không Tự đã đến loại trình độ này sao? Có cần tiểu đệ giúp chu toàn một chút không? Tiểu đệ vẫn quen một số nhân vật thành danh trên giang hồ, nếu để bọn họ cùng đi với Tô huynh, tới Đại Không Tự giải thích một chút, có lẽ hiểu lầm sẽ giải trừ.”
Mộ Dung Tính Đức thấy biểu lộ Tô Bằng, nói với Tô Bằng.
Tô Bằng nghe xong, cười ha ha, nói.
“Coi như xong, đến lúc này mà đi, là tiêu tan hiềm khích lúc trước, hay là dê vào miệng cọp, chỉ là cách nói khác nhau thôi.”
Sau khi nói xong, Tô Bằng dời chủ đề, hỏi Mộ Dung Tính Đức.
“Đúng rồi, Mộ Dung lão đệ, lúc này cũng không phải sớm, ngươi tìm đến ta, không phải chỉ để nói chuyện phiếm chứ?”
“Hmm, ta thiếu chút nữa quên chính sự.”
Mộ Dung Tính Đức vỗ đầu, nói.
“Ngày mai chính là mười lăm, Tô huynh còn muốn cùng ta đi Trích Tiên sơn trang không?”
Tô Bằng gật đầu, hắn bây giờ đối với vị tiểu thư Linh Mị Nhi kia, càng ngày càng cảm thấy hứng thú.
Thấy Tô Bằng gật đầu, Mộ Dung Tính Đức gật đầu, nói.
“Vậy sáng sớm ngày mai, ta tới tìm Tô huynh, chúng ta đến Trích Tiên sơn trang xếp hàng trước một bước, giành vị trí tốt.”
“Còn phải xếp hàng?”
Tô Bằng nghe xong, không khỏi sững sờ, Mộ Dung Tính Đức thấy, trên mặt lộ ra một nụ cười thần bí, nói.
“Đến lúc đó Tô huynh sẽ biết, tốt lắm, thời gian cũng không sớm, Tô huynh nghỉ ngơi đi, ngày mai đi sớm, ta tới gọi ngươi.”
Tô Bằng gật đầu, Mộ Dung Tính Đức chắp tay cáo từ, Tô Bằng đáp lễ, sau đó đóng cửa khóa lại, logout ngủ.
Ngày hôm sau, Tô Bằng đại khái hơn năm giờ liền login, mới vừa online không bao lâu, bên ngoài liền truyền đến tiếng gõ cửa.
Tô Bằng mở cửa, là Mộ Dung Tính Đức, hai người nhìn nhau khẽ gật đầu, liền đi đến Trích Tiên sơn trang.
Kết quả lúc đi đến cửa Trích Tiên sơn trang, Tô Bằng lập tức mở rộng tầm mắt.
Chỉ thấy người khác tới còn sớm so với bọn họ, ngoài cửa Trích Tiên sơn trang, mấy trang đinh có võ công cố định gặp hôm qua, đứng hơn một trăm ở ngoài thôn trang, triển khai trận thế, như lâm đại địch, giằng co với mấy trăm người ở cửa.
Cửa Trích Tiên sơn trang ban ngày, đã tụ tập mấy trăm người, những người này phần lớn mang theo binh khí, tranh nhau tiến lên, nước miếng tung tóe, tiếng lóng giang hồ phun loạn, tựa hồ giống như là muốn công trang.
“Mộ Dung lão đệ, những người này là muốn cường xông vào Trích Tiên sơn trang, triệt Linh Mị Nhi kia sao?”
Tô Bằng thấy một màn như vậy, hỏi Mộ Dung Tính Đức bên cạnh.
Mộ Dung Tính Đức thấy, cười khổ một tiếng, nói.
“Nào có, những người này cũng là vì nhanh chóng đoạt một tư cách vào trong trang tiếp tục xét duyệt, mười lăm mỗi tháng mở trang đều là cảnh tượng này… Chỉ là hai người ta vẫn đã tới chậm, không tranh nổi những người này.”
“Gì mà đã muộn! Chúng ta đều là nửa đêm ngày hôm qua, đã thủ tại chỗ này, chờ Trích Tiên sơn trang đón khách!”
Ở phía trước hai người, một người mặc kiểm hiệp sĩ giang hồ, quay đầu lại khinh thường nói.
Tô Bằng nghe xong, không khỏi một hồi câm nín.
Sau nửa ngày, hắn mới mở miệng nói.
“Mộ Dung lão đệ, bây giờ nên làm thế nào?”
“Không có cách gì, chỉ có thể cố chen vào.”
Mộ Dung Tính Đức nói, nói xong hắn nghiến răng, vén tay áo lên, đã định chen vào bên trong.
Tô Bằng nhìn thấy, không khỏi câm nín, đành phải đi theo…
CHƯƠNG 567: CHẲNG LẼ LẠI NỘI HÀM GÌ? (1)
Mộ Dung Tính Đức thử hai lần, cũng không thể từ trong tường người kia chen chúc qua, cuối cùng vẫn là Tô Bằng nhìn không được, ở nội lực chung quanh thân thể phóng ra ngoài, người giang hồ tầm thường cảm giác chung quanh thân thể Tô Bằng giống một khối bàn ủi, nóng chịu không được, mới tránh đi, nhượng ra một con đường, khiến Tô Bằng và Mộ Dung Tính Đức đi tới cửa Trích Tiên sơn trang.
Đến cửa thôn trang, đi ra mấy tên trang đinh, ngăn hai người lại, trang đinh coi như khách khí, hỏi hai người.
“Hai vị, xin hỏi thử tính danh hai vị, còn cả danh hiệu trên giang hồ.”
“Ta đã hẹn qua, ta là Mộ Dung Tính Đức Trung Châu.”
Mộ Dung Tính Đức chắp chắp tay nói với trang đinh này, Tô Bằng liền nói.
“Ta là Tô Bằng Giang Ninh.”
“Huyết Thủ ma kiếm Tô Bằng? ! !”
Nghe xong Tô Bằng báo lai lịch của mình, trong người giang hồ phía sau, có người lỗ tai dùng tốt, không khỏi kinh hô lên.
Lập tức, một mảnh người giang hồ sau lưng Tô Bằng, tựa hồ tiếng nói đều nhỏ đi không ít, lúc Tô Bằng quay đầu lại nhìn bọn họ, còn có người tận lực tránh ánh mắt Tô Bằng.
“Danh hiệu của ta, đã đến mức có thể khiến trẻ con trong giang hồ ngừng khóc đêm rồi sao?”
Tô Bằng nhìn phản ứng người phía sau, tự giễu nghĩ.
Mà trang đinh thủ vệ kia, nghe được danh hiệu Tô Bằng, nhìn Tô Bằng hai lần, nói.
“Tô công tử, phía trên đã phân phó, nếu Tô công tử đến, có thể trực tiếp vào trong.”
Hôm qua Tô Bằng đã dò xét qua Trích Tiên sơn trang một lần, biết chủ nhân trang là tâm tư gì, cũng không bât ngờ, nhẹ gật đầu, chắp tay đi vào.
“Mộ Dung công tử bên này, Triệu ma ma cũng từng căn dặn, có thể trực tiếp vào trang chờ.”
Trang đinh kia cũng nói với Mộ Dung Tính Đức, Mộ Dung Tính Đức vừa rồi mới nghe được Trích Tiên sơn trang trực tiếp mời Tô Bằng, tinh mang trong mắt lóe lên. Có điều vào lúc trang đinh nhắc tên mình, quang mang trong ánh mắt hắn đã thu liễm, mỉm cười, cùng Tô Bằng lần lượt đi vào trong sơn trang, lưu lại những khách giang hồ ngoài cửa Trích Tiên sơn trang vì không vào được mà đỏ mắt.
Tô Bằng cùng Mộ Dung Tính Đức, đi theo hai gã trang đinh, đi vào trong trang.
Hôm qua Tô Bằng đã tới Trích Tiên sơn trang một lần, đối với nơi này coi như quen thuộc, biết ở đây hẳn phân hai bộ phận trong ngoài trang, ngoài trang chủ yếu là địa phương hoạt động cảnh giới của những trang đinh vũ giả kia, trong trang thì phần lớn là nữ quyến. Thuỷ đình hôm qua gặp, cũng là ở bên trong trang.
Hai gã trang đinh võ giả, dẫn Tô Bằng cùng Mộ Dung Tính Đức vào đến trong trang, đổi thành hai tỳ nữ, mang theo hai người, đi tới sương phòng trong trang.
Hai người đi vào, chỉ thấy trong phòng, đã có hai người.
Một trong số đó, là một người bộ dáng đại khái bốn mươi tuổi, dạng văn sĩ, chỉ là người này mặc dù mặc kiểu văn sĩ, nhưng hai tay thon dài, hô hấp đều đều kéo dài, vừa nhìn chính là cao thủ trong giang hồ.
Lúc này, hắn đang uống trà, với Tô Bằng cùng Mộ Dung Tính Đức đi vào phòng, giống như không nghe không thấy.
Mà một người khác, thì lại mặc quần áo lụa trắng, búi tóc dựng thẳng, thoạt nhìn giống một công tử trẻ tuổi, lúc này đưa lưng về phía Tô Bằng, đứng ở phía trước một bộ tranh chữ, hai tay để sau người, tựa hồ đang xem tranh chữ.
Chỉ là Tô Bằng nhìn bóng lưng người này, luôn cảm giác có chút quen thuộc, tựa hồ đã gặp ở đâu đó.
Tựa hồ cảm ứng được ánh mắt Tô Bằng, công tử áo trắng kia quay đầu, nhìn về phía Tô Bằng.
Cùng đón ánh mắt người này, Tô Bằng lắp bắp kinh hãi, nói.
“Hóa ra là ngươi!”
Mà “Công tử” áo trắng này, cũng lộ ra thần sắc hơi kinh ngạc, sau đó kịp phản ứng, cười hơi có vẻ trào phúng, nói.
“Sao, ngươi tới đây được, ta liền không thể sao?”
“Ồ? Tô huynh, các ngươi quen nhau?”
Nhìn thấy bộ dạng này, Mộ Dung Tính Đức dậy hứng thú, bởi vì hắn cũng nhìn ra vị “Công tử” kia là đã cải trang, hỏi Tô Bằng.
Tô Bằng gật đầu, hắn ngược lại thật sự không ngờ, có thể gặp được nàng trong này.
Đúng vậy, là “Nàng”.
Công tử áo trắng ở trước mắt Tô Bằng, Tô Bằng nhận ra, chính là một cô gái giả dạng, nàng kia, là thiên nữ nhà giàu trong hiện thực Tô Bằng từng gặp ở Lâm Y, Quách Phi Di.
Lúc này mặc dù nàng mặc kiểu nam tử, nhưng vẫn lộ ra đặc thù nữ tử, mặc dù bộ ngực có thể dùng đai lưng, nhưng hầu kết và tiếng nói, biến hóa cũng không lớn.
Tô Bằng nhìn thấy nàng, giật mình lúc ban đầu trôi qua, nói.
“Sao ngươi lại ở chỗ này?”
“Sao ta lại ở chỗ này? Nực cười, Trích Tiên sơn trang ở đây, ngươi tới được, ta liền không thể sao?”
Quách Phi Di nói với Tô Bằng.
Tô Bằng lắc đầu, quả thực vẫn không tìm được lời gì phản bác.
Lần trước Tô Bằng nhìn thấy Quách Phi Di, vẫn là người này thấy mình giết chết mấy cao thủ do thành chủ Lâm Nghi thành phái ra, từ trên người phó hội trưởng hội trân bảo thu được kim phiếu mười vạn lượng hoàng kim, lúc ấy nàng muốn lừa mình, nhưng không thành công, bị mình bức lui.
Sau đó Tô Bằng liền chưa gặp lại nàng, thật ra sau khi qua giai đoạn ban đầu, Tô Bằng cũng dần dần thoát khỏi vòng sáng tài phú trên người đối phương, từ góc độ bình thường nhìn nàng này, chỉ là kiểu nội tâm có chút nhàm chán, ở thế giới trò chơi tìm kiếm cô nương trẻ tuổi kích thích mà thôi, chứ không phải thần bí cao không thể với như mình từng nghĩ, cho nên dần dần Tô Bằng đã quên người này.
Lại không ngờ, nàng xuất hiện ở đây.
Chỉ là nàng tới đây, là tới làm gì? Chẳng lẽ cũng là nghe diễm danh giang hồ của Linh Mị Nhi, muốn tới đây xem cô gái có giá cao nhất trên giang hồ này, đến tột cùng là bộ dáng gì sao?
Có lẽ vị thiên nữ nhà giàu này, giới tính có chút vấn đề?
CHƯƠNG 568: CHẲNG LẼ LẠI NỘI HÀM GÌ? (2)
Tô Bằng khẽ lắc đầu, bài trừ những suy nghĩ ác này, mà lại nhìn thoáng qua văn sĩ trung niên trong phòng, lại quay đầu nhìn Mộ Dung Tính Đức.
Mộ Dung Tính Đức cùng văn sĩ này, thật ra cho Tô Bằng cảm giác, đều không giống thuần túy là vì nhục dục và lòng si, mới tới nơi này, mà lúc này Quách Phi Di lần nữa, càng làm cho Tô Bằng hoài nghi, trên giang hồ cái gọi là “Gặp thiên kim, lên giường vạn lượng”, có phải chỉ là một loại che dấu mặt ngoài, trên thực tế có nội hàm khác hay không?
Nghĩ đến đây, trong lòng Tô Bằng dần dần, giống nắm chắc cái gì, chỉ là còn chưa triệt để nghĩ rõ.
Có điều lúc này Tô Bằng đã từ trong kinh ngạc khi nhìn thấy Quách Phi Di khôi phục lại, khẽ gật đầu nói với Quách Phi Di.
“Đúng thật, cũng không lý do ta tới được, ngươi không thể tới.”
Nói xong những lời này, Tô Bằng cũng ngồi ở trên ghế trong phòng, tất nhiên có tỳ nữ dâng trà, Tô Bằng cầm một chén trà, bắt đầu thưởng thức.
Mà Quách Phi Di, thì cũng không nhìn tranh chữ trên tường nữa, cũng ngồi ở trên ghế, bắt đầu thưởng thức trà.
Trong phòng bốn người cứ ngồi như vậy, ai cũng không nói chuyện.
Một lát sau, ngoài cửa truyền tới tiếng vang, lại một người đi đến.
Mấy người Tô Bằng nhìn lại, chỉ thấy người vào, là một kẻ trẻ tuổi hơi mập, ăn mặc hoa lệ mà tục khí, cước bộ phù phiếm, thoạt nhìn liền không giống nhân sĩ võ lâm.
Sắc mặt người này ửng hồng, tựa hồ hết sức kích động, đã hưng phấn đến mức chân tay luống cuống, bọn bốn người Tô Bằng quét mắt nhìn hắn một cái, lập tức không có hứng thú.
Tên mập trẻ tuổi này, cười hắc hắc. Thấy bộ dạng bốn người trong phòng, học theo, cũng ngồi ở chỗ kia uống trà.
Vào chính lúc này, trong sương phòng, đi vào năm gười tỳ nữ, đi qua, để một mâm gỗ nhỏ cạnh năm người, trong mâm gỗ, có lụa màu vàng.
Tô Bằng nhìn thấy, trong lòng sáng tỏ, từ trên người lấy ra hai tờ kim phiếu năm trăm lượng đã chuẩn bị sẵn, đặt ở trên bàn gỗ.
Mấy người còn lại cũng làm theo, chỉ có tên mập vào cuối cùng, giống khoe khoang, lộ vạt áo, để người ta thấy trong lòng ngực của hắn tựa hồ còn có một xấp kim phiếu.
Mấy người còn lại ngược lại không có phản ứng gì, chỉ là văn sĩ trung niên kia nhìn thoáng qua vạt áo tên mập. Trong ánh mắt tinh mang lưu chuyển một chút, có điều trên mặt ngược lại không có biểu lộ gì.
Tỳ nữ đem lụa màu vàng, đậy trên mâm gỗ, sau đó đều tự mang mâm gỗ rời khỏi phòng.
Lại sau đó, tương tự bên trong đi ra một hầu gái cấp bậc cao. Cũng là Anh Đào mà Tô Bằng gặp mấy ngày trước, nói.
“Mấy vị đi theo ta.”
“Đây là muốn biểu diễn tại nhà?”
Tô Bằng thấy điệu bộ này, giống như Linh Mị Nhi muốn dẫn chỉ năm người cùng xem, trong lòng không khỏi cảm khái đối phương thật dễ kiếm tiền, một ngàn lượng hoàng kim, còn không đổi được một lần gặp riêng.
Có điều vừa rồi nhìn thấy Quách Phi Di, còn cả một số phán đoán trong lòng Tô Bằng, Tô Bằng cũng mơ hồ cảm thấy được thứ gì đó, cho nên không nói thêm gì, chỉ theo chân Anh Đào kia cùng đi.
Sương phòng liên thông sảnh chính, mấy người đi theo hầu gái Anh Đào vòng một vòng, cuối cùng rốt cuộc đi vào sảnh chính.
Chỉ thấy trong sảnh chính, đã bày sẵn năm ghế, phân loại hai bên chủ thính chủ vị, trái hai phải ba, hầu gái Anh Đào để mấy người ngồi vào vị trí.
Văn sĩ trung niên kia, được mời đến ghế đầu tiên tay phải, ghế thứ hai tay phải là Mộ Dung Tính Đức, ghế thứ ba là tên mập kia.
Bên này ghế đầu tiên tay trái là Tô Bằng, ghế thứ hai, là Quách Phi Di.
“Không ngờ để ta ở trên ghế đầu, xem ra Linh Mị Nhi này thực có tâm mời chào đối với ta.”
Trong lòng Tô Bằng thầm nghĩ.
Mấy người ngồi vào vị trí, ánh mắt đều nhìn về phía ghế chủ, chỉ khiến người ta hết sức tiếc nuối chính là, trước ghế chủ, còn có một bức bình phong hơi mờ, giống như thuỷ tinh mép lông, chỉ có thể thấy mơ hồ bên trong, nhưng ghế chủ vẫn trống không.
“Sao trả thù lao, còn không thấy người?”
Thấy một màn như vậy, tên mập ngồi ở ghế chót, có chút bất mãn nói.
Chỉ là nghe hắn nói như vậy, lại khiến Mộ Dung Tính Đức còn cả Quách Phi Di, cùng với văn sĩ trung niên kia quăng ánh mắt khinh bỉ, khiến tên mập này rụt cổ lại, không dám lên tiếng nữa.
Tô Bằng thì nhìn bình phong, lúc này, hắn thấy sau tấm bình phong, một nữ tử ở dưới sự bồi bạn của hai hầu gái, đi tới ghế chủ.
Hai hầu gái kia, tựa hồ còn ôm một chiếc cầm, đặt ở trước ghế chủ, sau đó liền rời đi.
Lúc tên mập đang ở đó vò đầu bứt tai, hận không thể tiến lên hủy bình phong, nhìn mặt thật của Linh Mị Nhi kia, sau tấm bình phong, đột nhiên truyền đến tiếng đàn.
Nàng trên ghế chủ kia, bắt đầu đánh đàn.
Tiếng đàn vừa vang lên, Tô Bằng lập tức cảm giác trong lòng một hồi mát mẻ, tinh thần mát mẻ phảng phất uống nước suối Tuyết Sơn, lập tức xua tan không ít bực bội, khiến người ta hơi bị chấn động.
“Cầm khúc hay!”
Trong lòng Tô Bằng không khỏi khen.
Sau tấm bình phong, kia nữ tử đã bắt đầu khảy đàn, Tô Bằng nghe, cảm giác núi cao nguy nguy nga nga, chỉ thấy chậm rãi như nước chảy, tiếng đàn tựa hồ đem một bức hoạ cao sơn lưu thuỷ cuộn tròn, trải trước mặt người bây giờ.
Trong sảnh chính, ngoại trừ tên mập vò đầu bứt tai ù ù cạc cạc, mấy người khác, đều đắm chìm trong đó, gần như quên đi thời gian.
Mãi đến khi chủ nhân đánh đàn, khảy đàn ra âm luật cuối cùng, đè dây cầm lại…
CHƯƠNG 569: THỰC SỰ ĐẸP NHƯ VẬY SAO? (1)
Một khúc Cao Sơn Lưu Thủy, tiếng đàn kết thúc.
Trong lòng Tô Bằng vẫn đang thưởng thức ý cảnh trong tiếng đàn này, thầm nghĩ Linh Mị Nhi có tài hoa như vậy, đi trên con đường tài nữ không phải là tốt hơn sao? Tại sao lại làm một nữ tử phong trần, thật sự là nhân tài không được trọng dụng.
“Hay! Một khúc Cao Sơn Lưu Thủy rất hay, ý cảnh thực sự trong đó, phảng phất đem cảnh tượng hiện ra ở trước mặt mọi người, tài đánh đàn của Linh Mị Nhi tiểu thư, ý cảnh siêu phàm, đúng là tiên âm của nhân gian.”
Người mở miệng nói đầu tiên, chính là Mộ Dung Tính Đức, chỉ thấy hắn đã buông quạt xếp, hai tay vỗ tay nói.
Văn sĩ trung niên kia, cũng vuốt chòm râu được cắt tỉa cẩn thận, nói.
“Mị Nhi tiểu thư, một khúc Cao Sơn Lưu Thủy này, đã vô cùng hấp dẫn, có thể dẫn dắt tinh thần con người, nếu đổi lại là võ đạo, đã đạt đến cảnh giới tông sư trở về khởi điểm, quả nhiên không hề bình thường.”
“Cái gì chứ, vốn không phải là trông thấy mỹ nữ thôi sao, nghe bài này làm gì, suy nghĩ gì gì kia đều không thèm, không hứng thú gì nữa rồi này…”
Một tiếng thì thầm thấp giọng vang lên, nhưng là tên mập trẻ tuổi kia thấp giọng thì thầm buông lời tục tĩu.
Thanh âm hắn tuy nhỏ, nhưng mà mọi người đang ngồi, đều là cao thủ nội công, nghe thấy rất rõ ràng, trên mặt Quách Phi Di lộ ra vẻ mặt chán ghét, âm thanh trong không trung không hề nhỏ nói.
“Miệng chó không mọc được ngà voi.”
Tô Bằng lại là có chút hứng thú nhìn tên mập trẻ tuổi này, người kia ở đây hoàn toàn không hợp, có điều lúc này cũng đã chấp nhận chịu đựng, không muốn dung nhập vào mọi người, tên mập kia trong tay mình cầm một cái đùi gà, vui vẻ tự mình gặm đùi gà, lại thêm trực tiếp rót rượu cho mình, ngược lại cũng tự mình thấy vui.
“Các vị khen nhầm rồi.”
Nữ tử sau tấm bình phong hơi mờ kia, hờ hững nói một tiếng, thanh âm vận luật nghe vào tai vô cùng tao nhã, khiến người khác nghe thấy hết sức thoải mái.
Vào chính lúc này, xuyên qua tấm bình phong hơi mờ, mọi người nhìn thấy hai hầu gái cầm đàn của vị tiểu thư này ra ngoài, hai bên, lại xuất hiện bốn võ giả, kéo hai tấm bình phòng khép thành một tấm kia ra, mọi người lúc này, mới nhìn thấy gương mặt chân chính của Linh Mị Nhi tiểu thư kia.
Tô Bằng cũng muốn nhìn Linh Mị Nhi kia một cái, vừa nhìn, lại hơi chau mày.
Bởi vì Tô Bằng cảm giác, lúc ánh mắt của mình nhìn gương mặt Linh Mị Nhi, lại thấy không rõ tướng mạo sẵn có của nàng, cảm giác mặt của nàng mang theo ánh sáng lóa mắt, bản thân chỉ có thể mơ mơ hồ hồ nhìn ra ánh sáng rực rỡ, gương mặt vốn dĩ của Linh Mị Nhi, lại không nhìn rõ lắm.
Tô Bằng hơi quay đầu, nhìn về phía những người khác, lại phát hiện biểu tình của những người khác, cũng hoàn toàn khác mình.
Văn sĩ trung niên kia ánh mắt vốn lão luyện, dường như rất có tu dưỡng, đang sửng sờ, xuất thần nhìn Linh Mị Nhi, một chén rượu trong tay giơ lên ở giữa không trung, quên cả uống, còn Mộ Dung Tính Đức, vốn có thể chuẩn bị mở miệng nói chuyện, nhưng mà vừa há miệng được nửa, trên mặt lộ ra vẻ sững sốt, nhất thời quên mất phải nói gì, tên mập trẻ tuổi kia càng không chịu nổi, lúc này hắn còn đang gặm đùi gà, mới gặm được một nửa, lại giống như có gì đó chặn trong miệng, quên mất phải tiếp tục nhau, khiến cho hắn mặt đầy dầu mỡ.
“Có đẹp đến vậy không?”
Tô Bằng thấy ba nam nhân này đều giống như thi triển Định Thân Thuật, trong lòng cảm giác hơi kỳ lạ, hắn quay đầu lại nghiêng người liếc nhìn Quách Phi Di. Chỉ thấy Quách Phi Di trong ánh mắt cũng lộ ra vẻ mặt say mê, giống như đã bị tướng mạo Linh Mị Nhi hấp dẫn.
“Chẳng lẽ lại kỳ lạ như vậy? Gương mặt Linh Mị Nhi kia hoàn toàn thấy không rõ lắm, mấy người kia tại sao lại có vẻ mặt si mê đến vậy?”
Tô Bằng cảm giác hơi không đúng, hắn cầm lấy chén rượu, nhẹ nhàng ho khan một tiếng.
Một tiếng ho khan này, Tô Bằng mang theo chút nội lực, quả nhiên một tiếng buông ra, văn sĩ trung niên, Mộ Dung Tính Đức, còn có Quách Phi Di đều phục hồi tinh thần lại, cảm giác mình thất thố, tên mập trẻ tuổi kia tay lại run lên một cái, miếng đùi gà rớt xuống quần áo, xóc nảy hai cái trên cái bụng nhô cao của hắn rồi rơi xuống đất.
Linh Mị Nhi ngồi trên ghế chủ nhân, lại giống như đang mỉm cười, nói.
“Mị Nhi vẫn là không nên đối mặt với các vị trực tiếp như vậy.”
Nói xong, nàng kéo bên tai một chút, nơi đó có một tấm khăn che mặt, nàng đem cái khăn che mặt phủ lên nửa bên mặt của mình.
Tô Bằng lúc này đi đến bên cạnh nàng, mới phát hiện sau khi Linh Mị Nhi mang mạng che mặt, thì chính là nữ tử áo trắng mình đã nhìn thấy ngày hôm qua, hơn nữa ánh sáng chói mắt trên mặt nàng, cũng biến mất.
“Kỳ lạ… Tại sao ta không thấy rõ ràng gương mặt thật của nàng, còn những người khác, kể cả Quách Phi Di nữ nhân kia, đều giống như bị hút hồn? Chẳng lẽ đây là loại mị thuật nào đó hay sao?”
Tô Bằng thầm nghĩ trong lòng, càng nghĩ hắn càng cảm thấy có thể.
Linh Mị Nhi anfy có thể là sử dụng bí thuật nào đó, nói không chừng còn là một loại pháp thuật, điều này giải thích tại sao bốn người khác đều bị mị lực của nàng hấp dẫn, bản thân lại không có bất cứ vấn đề gì, dù sao người ở chỗ này, có thể chỉ có Tô Bằng là tu hành pháp thuật.
“Haizz…”
Lúc Tô Bằng đang suy nghĩ, văn sĩ trung niên đối diện hắn kia, đột nhiên phát ra một tiếng thở dài thật dài.
Linh Mị Nhi ngồi ở trên ghế chủ, nghe thấy văn sĩ thở dài, mở miệng nói.
“Tiên sinh chính là Diệu Thủ Nho Sinh Đông Phương Sơn Trường nổi danh trên giang hồ? Trên giang hồ nghe nói, Đông Phương Sơn Trường lập ngôn, lập công, lập đức, người ta gọi là Tam Lập Nho Sinh, công phu tu tâm đệ nhất Nho lâm, tại sao lại thở dài, chẳng lẽ Đông Phương Sơn Trường còn có chuyện gì không được như ý sao?”
CHƯƠNG 570: THỰC SỰ ĐẸP NHƯ VẬY SAO? (2)
Tô Bằng nghe thấy lời của Linh Mị Nhi, trong lòng cũng rõ ràng lai lịch văn sĩ này, thầm nghĩ.
“Hóa ra là hắn.”
Diệu Thủ Nho Sinh họ kép Đông Phương này, danh tiếng, lúc Tô Bằng sớm ở quận Giang Ninh, từ trong hồ sơ trong công ty từng thấy hồ sơ của người này, nói đến người này nguyên quán cũng ở Tô Châu, chỉ là về sau chu du thiên hạ, đi theo học tập đại Nho đường thời, mặt khác trong gia tộc và vài đại môn phái khác cũng có căn cơ sâu xa, từ nhỏ tu hành võ nghệ cao thâm, được gọi là đệ nhất võ công trong Nho lâm, đệ nhất Nho thuật trong võ lâm, mặt khác còn là một vị thần y bậc thầy, trên giang hồ được mọi người tặng cho ngoại hiệu Diệu Thủ Nho Sinh, hoặc là Tam Lập Nho Sinh, có những người sùng bái, thì xưng hô hắn là Tam Lập Nho Thánh.
Võ công người này, đại khái cùng một cấp bậc với quyền thần Thi Thanh, nhưng địa vị giang hồ lại không phải Thi Thanh có thể so sánh được, năm xưa đã làm không ít chuyện, năm đó Đằng Châu lũ lụt, chính là người này tụ tập nhân thủ, bản thân lại bỏ ra rất nhiều tiền tài, tu sửa đê biển Đằng Châu, mặt khác cứu nuôi cô nhi, mở trường học, làm rất nhiều chuyện có lợi cho bách tính thiên hạ, trong võ lâm rất có thanh danh, trung niên đóng cửa đọc sách, từng có mấy quyển chú giải kinh điển Nho gia, in ấn thiên hạ, miễn phí tặng cho người đọc sách trong thiên hạ, thanh danh trong người đọc sách như mặt trời giữa ban trưa, sau khi thành lập thư viện Đông Phương, dạy dỗ môn hạ đệ tử Nho gia kinh nghĩa, lại thêm tu hành võ công, cũng được người giang hồ xưng là Đông Phương Sơn Trường, thư viện Đông Phương cũng là thế lực giang hồ một phương, giống như hình thức ban đầu của một môn phái nhỏ, chỉ là căn cơ chưa được vững chắc.
Người này trong thiên hạ rất có danh tiếng, đi đến nơi nào mặc kệ người nơi đó có quen biết hay không, đều muốn dùng lễ để đối đãi, nhất là thanh danh trong Nho sinh thiên hạ lại càng tăng cao, được tôn là người đệ nhất Nho lâm trong thiên hạ.
Tô Bằng từng xem tư liệu người này, lại không nghĩ rằng, người này không ngờ cũng xuất hiện ở Trích Tiên sơn trang, chẳng lẽ đệ nhất Nho lâm này, cũng không kiềm được lòng phàm, chuẩn bị ngắm nhìn nhất phẩm Linh Mị Nhi sao?
Lúc này, văn sĩ trung niên thở dài một tiếng, nói.
“Ta từng nghe thấy bạn tốt của Linh Mị Nhi nói, Mị Nhi tiểu thư, là nữ tử xinh đẹp nhất trong thiên hạ, đời này nếu chưa được nhìn thấy dáng vẻ của Linh Mị Nhi tiểu thư, e rằng đã sống uổng phí kiếp này, mặc dù ta vốn cho rằng Mị Nhi tiểu thư tất nhiên là một vị nữ tử xinh đẹp khó gặp, lại cũng hiểu rằng bằng hữu của ta có hơi nói quá, chỉ là hôm nay được tận mắt gặp gỡ Mị Nhi tiểu thư, mới biết được lời nói bằng hữu của ta không hề khoa trương chút nào. Than ôi, Đông Phương Cử ta, một tiếng tự xưng lập ngôn, lập công, lập đức, đã không còn gì luyến tiếc, hôm nay mới biết được sai lại càng thêm sai, hôm nay thấy Mị Nhi tiểu thư, lại mới biết được rằng, nửa đời này của ta, không ngờ lại sống quá uổng phí rồi.”
Nói xong, Đông Phương Cử lại thở dài một tiếng, thậm chí có chút hứng khởi trì độn, tự mình rót thêm một chén rượu, giống như mượn rượu giải sầu.
Tô Bằng nghe thấy lời này của Đông Phương Cử, thầm nghĩ có phải là nói quá rồi không, dựa theo nhận thức của Tô Bằng với người, loại người như Đông Phương Cử này, đều là cực kỳ coi trọng công lao sự nghiệp của mình, lòng tham với công danh rất nặng, cả đời chưa hẳn cầu lợi, nhưng nhất định là cầu danh, đối với danh dự cùng chiến công của mình cực kỳ quan tâm, Đông Phương Cử lúc này không ngờ dùng chiến công cả đời của mình, so sánh với tướng mạo của Linh Mị Nhi, còn nói rằng đã sống uổng phí nửa đời người, xem ra không giống như là giả bộ, Linh Mị Nhi này quả thật xinh đẹp đến như vậy sao?
Chỉ là thấy Mộ Dung Tính Đức, còn có biểu tình của Quách Phi Di, dường như cũng vô cùng tán đồng lời của Đông Phương Cử, nhất là tên mập trẻ tuổi ngồi ở ghế chót kia, một bên dùng tay lau mỡ đầy mặt, một bên mơ hồ không rõ nói.
“Đáng giá, đáng giá… Một ngàn lượng hoàng kim xem một cái, cũng đáng.”
Tô Bằng thấy biểu hiện của mấy người kia, không khỏi cảm giác vô cùng quái dị, người có đẹp đến mấy không phải cũng chỉ có hai con mắt một cái mũi một cái miệng đó sao, chẳng lẽ trên mặt Linh Mị Nhi này thật sự có thể nở ra hoa hay sao?
Có điều lúc này, Tô Bằng cũng không tiện nêu ra nghi vấn, chỉ là yên lặng quan sát.
Linh Mị Nhi mỉm cười, nói.
Đông Phương Sơn Trường cả đời vì bách tính thương sinh, công đức không thể đo lường, kỳ thật Mị Nhi có thể so sánh, ta xin kính Đông Phương Sơn Trường một ly, vì những nghĩa cử việc thiện của Đông Phương Sơn Trường mà mọi người được hưởng, cũng xin mời Đông Phương Sơn Trường uống cạn chén rượu này.”
Đông Phương Cử lúc này, mới khôi phục chút ít, nói.
“Được, nếu là Mị Nhi tiểu thư mời rượu, ta đương nhiên uống cạn chén này.”
Nói xong, phía sau có hầu gái đi lên, đổi một chén rượu lớn hơn cho Đông Phương Cử, rót đầy cho hắn.
Linh Mị Nhi cầm một chén rượu trên bàn lên, vén một góc khăn che mặt, uống xong chén rượu này.
Đến lúc này, bầu không khí mới xem như thoải mái hơn.
Thủ đoạn giao tiếp của Linh Mị Nhikhông tồi, trên cơ bản sẽ không bỏ sót bất cứ một người nào, mọi người ngồi xung quanh, ngoại trừ Tô Bằng, thậm chí ngay cả Quách Phi Di là nữ, cũng đều bị mị lực của Linh Mị Nhi thuyết phục, khách khứa vui say.
Cùng mỹ nữ nói chuyện, thời gian luôn trôi qua rất nhanh, trong nháy măt, s tiệc rượu đã đi đến phần cuối.
Lúc này, Linh Mị Nhi cũng cảm giác thời gian khá muộn, bèn mở miệng nói.
“Ngồi ở đây đều là khách, có điều yến tiệc đều phải có lúc kết thúc, xin hỏi chư vị, còn có gì Mị Nhi có thể dốc hết sức mọn giúp đỡ các vị hay không?”
Nghe thấy những lời này của Linh Mị Nhi, mọi người đang ngồi, ngoại trừ Tô Bằng cùng tên mập trẻ tuổi kia, dường như cũng đều thoáng biến đổi.
Tô Bằng chỉ thấy văn sĩ trung niên Đông Phương Cử trầm ngâm chốc lát, mở miệng nói.
“…”
CHƯƠNG 571: HÓA RA LÀ THỦ LĨNH TÌNH BÁO! (1)
“Mị Nhi tiểu thư, ta gần đây ở giang hồ nghe thấy một tin tức, nói là tiền triều ngàn năm trước, có một tuyệt thế cao thủ thân cũng là Nho gia từng để lại vết tích, bên trong có cảm ngộ và bí kíp cả đời Nho đạo của vị tiền bối Nho gia đó, nghe nói vị tiền bối này đã đem Nho đạo cùng võ công kết hợp hoàn mỹ với nhau, ta nghe nói tin tức này, trong lòng vô cùng rung động, muốn xem thử vị tiền bối tiên hiền này đến tột cùng đem Nho đạo cùng võ công dung hợp tới trình độ nào, nhưng lại sợ đây chỉ là tin đồn nhảm trên giang hồ, ta tài trí không đủ, nhận không ra lời đồn là thật hay giả, kính mong Mị Nhi tiểu thư giúp đỡ phân tích một phen.”
Đông Phương Cử mở miệng, nói một hơi rất nhiều, nói với Linh Mị Nhi.
Tô Bằng nghe thế, cảm giác có chút kỳ quái, tình huống này, không phải nên phái người trong giang hồ nghe ngóng sao? Hôm nay là biểu diễn tại nhà của Linh Mị Nhi, tại sao lại ở chỗ này nhắc đến chuyện này?
Tô Bằng nhìn về phía Linh Mị Nhi, chỉ nghe nàng nói.
“Ha ha, Đông Phương Sơn Trường khiêm tốn, nếu tài trí Đông Phương Sơn Trường còn không trác tuyệt, như vậy trên giang hồ làm gì có mấy người có thể dùng tài trí suy đoán cơ chứ? Có điều lời đồn trên giang hồ, có đôi khi quả thật biến hóa lạ thường như đám mây, khiến người ta khó có thể nhận ra, nhưng ta nghĩ trên giang hồ đã có lời đồn như vậy, có lẽ không hẳn là không có lửa thì sao có khói?”
Đông Phương Cử nghe thế, nhẹ gật đầu, nói.
“Đa tạ, kính mong Mị Nhi tiểu thư để ý hộ.”
Linh Mị Nhi gật đầu, Đông Phương Cử liền không nói thêm gì nữa, tiếp tục an tâm uống rượu.
“Còn những vị khác, còn có vấn đề nào nữa không?”
Linh Mị Nhi tiếp tục hỏi.
Lúc này Mộ Dung Tính Đức chắp tay, nói với Linh Mị Nhi.
“Mị Nhi tiểu thư, ngươi biết ta đến từ Trung Châu, trong Trung Châu, có vài nhân vật phi thường, vô cùng ngưỡng mộ phong thái của Mị Nhi tiểu thư, muốn mời Mị Nhi tiểu thư di giá đến Trung Châu, vài vị nhân vật tôn quý, dường như cũng có một vài việc, muốn gặp mặt nói chuyện với Mị Nhi tiểu thư.”
Tô Bằng nghe thế, liếc mắt nhìn Mộ Dung Tính Đức, người này quả nhiên không phải đơn giản đến đây chỉ để liếc nhìn mỹ nữ này một cái, mà là có mục đích khác. Có lẽ là được người khác van nhờ đến đây bắt cầu mắc nối với Linh Mị Nhi.
Chỉ là dùng một ngàn lượng hoàng kim, chỉ để truyền lời, người sau lưng Mộ Dung Tính Đức, xem ra đúng là gia tài kếch sù.
Linh Mị Nhi nghe Mộ Dung Tính Đức nói vậy, cười nhạt một tiếng, nói.
“Mộ Dung công tử, ngươi cũng không phải không rõ lắm thói quen của ta, nếu là có người muốn gặp ta, vậy mời hắn đến Trích Tiên sơn trang chúng ta, nếu như là bằng hữu của Mộ Dung công tử, nhất định thân phận cũng không tầm thường, Trích Tiên sơn trang nhất định sẽ hoan nghênh giống như khách nhân tôn quý vậy.”
“Cái này…”
Mộ Dung Tính Đức nghe thế, không khỏi có chút chần chờ, hắn do dự chốc lát, nói.
“Các vị khác tôn quý kia, thật sự là không tiện để rời khỏi Trung Châu, Mị Nhi tiểu thư ngươi xem, có thể hay không…”
Linh Mị Nhi nghe thế, hờ hững nói.
“Nếu như vậy, ta cũng không tiện ép buộc, chỉ là trong vòng nửa năm, ta cũng không dự định đi Trung Châu, ta vẫn sẽ luôn ở trong Trích Tiên sơn trang, có lẽ nửa năm sau, lúc ta du lịch giang hồ, có thể sẽ đi ngang qua Trung Châu.”
“Như thế, quá tốt rồi.”
Trên mặt Mộ Dung Tính Đức lộ ra sắc thái vui mừng, chắp tay, biểu thị không sao cả, bèn im lặng không nói thêm gì.
Sau khi Mộ Dung Tính Đức nói chuyện, Quách Phi Di bên dưới Tô Bằng, cũng mở miệng nói.
Nàng hơi chút chần chờ, sau đó mở miệng nói.
“Không biết Mị Nhi tiểu thư có biết, giang hồ to lớn, ngoại trừ nhân tộc chúng ta, còn có có yêu quái khác tồn tại hay không?”
Linh Mị Nhi nghe thế, mỉm cười, nói.
“Thiên hạ rộng lớn, không gì không có, cho dù có sách vở chỉ dẫn, không nói quái lực loạn thần, nhưng không thể phủ nhận, trong thiên hạ, vẫn có một vài yêu ma quỷ quái, Quách công tử muốn hỏi những cái nào?”
Quách Phi Di lại chần chờ một chút, giống như đang do dự có nên trước mặt công chúng nói ra hay không, có điều dừng một chút, nàng giống như hạ quyết tâm, nói với Linh Mị Nhi.
“Vào nửa năm trước, ở phụ cận Lâm Y, đã từng có một con lang yêu đã thành hình người đi qua, ta muốn mời Mị Nhi tiểu thư giúp đỡ nghe ngóng thử xem, có thể dò tìm được tung tích của con lang yêu này không.”
“Ha ha, Quách công tử yêu cầu này quả thật thú vị, tìm người ngược lại khá là bình thường, tìm yêu có thể sẽ có chút khó khăn đó…”
Linh Mị Nhi nói, có điều nàng lập tức xoay chuyển đề tài, nói.
“Có điều nếu Quách công tử đã nói ra, Mị Nhi liền hết lòng giúp đỡ tìm kiếm tung tích của con lang yêu này.”
Quách Phi Di gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Tô Bằng nghe đến đây, trong lòng đã bừng tỉnh đại ngộ, rốt cuộc hiểu rõ tại sao những người không giống như là bị nhục dục sắc đẹp hấp dẫn này, tại sao còn tìm đến chỗ Linh Mị Nhi.
Từ trong lúc nói chuyện với nhau vừa rồi phán đoán, Linh Mị Nhi này, công việc xử lý chân chính, có lẽ là nhân viên tình báo mua bán tin tức.
Nghĩ như thế, Tô Bằng cũng đã đem tình báo ngày hôm qua nghe được phối hợp với tình hình hiện tại.
Trích Tiên sơn trang này, dường như có liên lạc vô cùng chặt chẽ với Bắc Sửu, nhưng theo như Tô Bằng biết, bản thân Bắc Sửu, chỉ là cung cấp tin tức tức thời, buôn bán tình báo đã biết được, nhưng cũng không cung cấp tình báo tin tức cố định, chính là đặc biệt thăm dò đích tình bọn họ không biết.