Virtus's Reader
Trò Chơi Tử Vong Luân Hồi

Chương 572: CHƯƠNG 572: HÓA RA LÀ THỦ LĨNH TÌNH BÁO! (2)

Dù sao nếu mà như vậy, lực lượng tổ chức tiêu hao sẽ càng nhiều, hơn nữa không dám cam đoan, người tin tức bọn họ mua được có thể đặt cái bẫy ngầm nào đó không để cho người của tổ chức Bắc Sửu nhảy vào tròng, hoặc là tin tức còn chưa tìm hiểu rõ ràn, người mua tin tức đã chết trước rồi, hoặc là tin tức thoạt nhìn bình thường, nhưng rất khó có thể tìm hiểu, khiến Bắc Sửu rơi vào tình huống chịu thiệt.

Mà Trích Tiên sơn trang, dường như đã lấp bù vào khoảng trống này, Linh Mị Nhi không hề giống những người Bắc Sửu kia mỗi ngày phải đứng ở bên ngoài xuất đầu lộ diện, nhưng trên giang hồ người biết con đường này, nếu như có báo muốn tìm hiểu, thì trực tiếp tìm đến Trích Tiên sơn trang.

Linh Mị Nhi được gọi là “ngàn vàng gặp mặt”, trên thực tế có lẽ chỉ cái này, nếu muốn thăm dò một tin tức, như vậy cho dù là tin tức gì, tiền đặt cọc ít nhất phải một ngàn lượng hoàng kim, mới đủ để bản thân nhìn thấy thủ lĩnh tình báo Linh Mị Nhi này, nói ra tình báo mình muốn thăm dò rốt cuộc là cái gì.

Sau đó có bỏ ra vạn lượng hoàng kim hay không, thì lại phải xem độ khó Linh Mị Nhi có được tin tức, có tăng giá thêm hay không.

Nhưng thủ lĩnh tình báo Linh Mị Nhi, nhưng lại khá bí ẩn, ngoại trừ trên giang hồ người biết con đường này, những người còn lại, có lẽ vẫn chỉ xem nàng như là một phong trần nữ tử tiếng tăm rất lớn mà thôi, cái gọi là “ngàn vàng gặp mặt, lên giường vạn lượng” kia, đều là quần chúng không rõ chân tướng trong chuyện phiếm nghe nhầm đồn bậy, cũng có lẽ là bản thân Linh Mị Nhi cố ý tung ra tin tức, xem như cho nàng một thân phận bảo vệ bản thân.

Mấy người hôm nay đến đây xem biểu diễn, ngoại trừ tên mập kia, dường như thật sự là vì tới tìm Linh Mị Nhi lên giường, người còn lại, đều là có mục đích, lúc này, xem như giao dịch tin tức tạm thời đạt thành.

Tô Bằng nghĩ thông suốt những điểm này, càng ngày càng cảm thấy chân tướng là như thế, nếu không như vậy, Tô Bằng sẽ vẫn luôn có nghi vấn, trên giang hồ quả thật coi tiền như rác như vậy, quả thật vì cùng mỹ nữ lên giường một lần, thì sẵn lòng bỏ ra cái giá vạn lượng hoàng kim đắt đến thế sao?

Tô Bằng vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, mà trên thực tế Linh Mị Nhi này dường như luôn không ít khách, Trích Tiên sơn trang trên giang hồ vẫn luôn yên bình như thế, Tô Bằng trước đó không hiểu tại sao, có điều bây giờ, lại suy nghĩ thông suốt rồi.

Lúc Tô Bằng hiểu rõ những mối liên kết này, Linh Mị Nhi đã hỏi tới tên mập trẻ tuổi kia.

Chỉ nghe Linh Mị Nhi nói.

“Phụ thân của Lương công tử, là thương nhân gạo đệ nhất thiên hạ, sinh ý trải rộng thiên hạ, Lương công tử lần này tới đây, có chuyện gì muốn biết chăng?”

Tô Bằng nghe thấy câu này, hơi chút kinh ngạc nhìn thoáng qua tên mập trẻ tuổi đối diện.

Đúng là không ngờ, tên mập kia, không ngờ là người của thương nhân gạo Lương gia.

Trước đó trong bữa tiệc chỉ nghe Linh Mị Nhi cùng tên mập kia hàn huyên vài câu chuyện làm ăn, Tô Bằng đoán rằng tên mập này có xuất thân gia tộc thương nhân, nhưng thật không nghĩ tới, người này là người của Lương gia.

Lương thực, ở trong chính quyền quốc gia nào cũng đều là vật tư chiến lược, thế giới Tử Vong Luân Hồi thực tế như thế.

Thế giới Tử Vong Luân Hồi, cũng không phải hoàng triều tập quyền nhất thống trung ương, mà là chư hầu phân chia, mặc dù cũng đều có giao thông, tạm thời xem như thiên hạ thái bình, nhưng dù sao chính lệnh không thông với nhau, quần hùng cắt cứ, nếu một bên xuất hiện thiên tai, thu hoạch thiếu lương thực, những chư hầu khác tất nhiên sẽ không khẳng khái giúp đỡ, đi qua chi viện, nói không chừng còn muốn mượn cơ hội ngấp nghé, muốn mượn cơ hội chiếm đoạt đối phương.

Kể từ đó, lương thực đã trở thành vật tư chiến lược mà mỗi thế lực, phải suy nghĩ đầu tiên đến an nguy bản thân.

Thế giới này, có thừa mỗi một châu quận thành trì đều có thể thuộc về phạm vi thế lực, địa phương chính sách khác nhau quá lớn, càng khiến cho vật tư chiến lược quan trọng như lương thực binh khí lưu thông không tiện, chênh lệch giá cả quá lớn, lại cho thương nhân không gian rất lớn.

Lương gia thương nhân gạo, chính là nhìn trúng điều này, ở thế giới Tử Vong Luân Hồi giao dịch lương thực rộng rãi, từ các nơi mua thấp bán cao, độn hàng tích trữ, không thể không nói, người của Lương gia, đều hết sức có đầu óc kinh doanh, lại thêm buôn bán nhiều năm, càng để cho bọn họ tạo thành một đế quốc buôn bán khổng lồ.

Buôn gạo của Lương gia, khống chế toàn bộ lương thực lưu thông ít nhất năm phần giữa phần lớn các châu, nơi nào nếu như mấy năm liên tục được mùa, người Lương gia liền thu mua lượng lớn giá thấp, nếu như ở đâu có thiên tai, thu hoạch không tốt, có thể gây ra nạn đói, Lương gia bèn phái người đi bán lương thực với giá cao, mặc dù giá cả cao một chút, đối phương cũng chỉ có thể bóp mũi nhận lấy mà thôi.

Việc buôn gạo của Lương gia làm ăn truyền đến bốn đời gần trăm năm, tài sản tích trữ được, phỏng chừng cũng có vài chục vạn lượng hoàng kim, trên giang hồ đã từng có người nhiều chuyện tính toán trong thiên hạ ai là người có tiền nhất, kết quả chính là, ngoại trừ lão bản thần bí của Thông Vân tiền trang không ai làm rõ được có bao nhiêu tiền, cùng với Minh Hải kiếm phái buôn bán vũ khí, Lương gia ít nhất có thể được xếp vào trong đám người lắm của này, tổng tài sản xếp hạng thứ ba.

Tô Bằng thực là không ngờ, trước mắt một tên mập trẻ tuổi dáng mạo tầm thường kia, không ngờ lại là công tử của Lương gia, hơn nữa nghe ý tứ trong lời nói của Linh Mị Nhi, tên mập này có lẽ là con trai của gia gia chủ gia gia chủ.

Sau khi biết được tin tức này, Tô Bằng không khỏi để tâm đến tên mập này hơn.

Về phần nguyên nhân, không phải bởi vì gia tộc đối phương có rất nhiều tiền, mà là bởi vì Tô Bằng cùng Lương gia buôn gạo, ngược lại còn có căn nguyên sâu xa…

Lúc Tô Bằng nhớ lại tình báo của Lương gia, tên mập kia, cũng đang chần chừ nghiến răng, không biết nên nói cái gì cho ổn.

Nhắc tới, trong phòng này, chỉ có mục đích của tên mập này là đơn giản nhất, hắn chính là đơn thuần nghe nói Linh Mị Nhi là mỹ nữ đệ nhất thiên hạ, không nhịn được trong lòng ngứa ngáy, vì vậy trộm hơn một vạn lượng kim phiếu ở trong nhà, chạy đến nơi đây, chính là vì lên giường cùng Linh Mị Nhi…

CHƯƠNG 573: HAI LOẠI PHƯƠNG PHÁP (1)

Tên mập kia mặc dù không quá thông hiểu nhân tình thế sự, nhưng cũng không phải hoàn toàn là kẻ ngốc, nghe xong những người đang ngồi này nói chuyện hồi lâu, cũng loáng thoáng cảm giác được chuyện không đơn giản giống như là bản thân mình tưởng tượng vậy.

Lúc này tuy rằng trong lòng ngực của hắn vẫn còn kim phiếu khoảng hơn một vạn lượng hoàng kim, nhưng mà trước mặt nhiều người như vậy thật đúng là không có dũng khí để nói ra ý nghĩ muồn dùng tiền này để ân ái với Linh Mị Nhi trên ghế chủ.

Nhưng sau khi nhìn qua dung mạo của Linh Mị Nhi trước mắt, ý nghĩ muốn cùng nàng hợp thành một thể này lại càng như đám mây thổi mãi không tán, trong lòng hắn không ngừng quanh quẩn, lúc này hắn do do dự dự, đấu tranh tư tưởng có nên đem ý nghĩ này của mình nói ra hay không.

Chẳng qua là vẻ mặt do dự kia cũng khiến những người đang ngồi khác cũng nhìn thấy hết sức rõ ràng.

Những người đang ngồi cũng đều là người tinh mắt, trình độ nhìn mặt mà nói chuyện còn nhìn không ra suy nghĩ thật sự của tên mập này sao.

Chỉ nghe Quách Phi Di ngồi ở phía dưới Tô Bằng hừ lạnh một tiếng, nói.

“Mập mạp kia, nếu ngươi có suy nghĩ gì xấu xa hèn mọn thì vẫn tự biết giấu ở trong lòng mình đi.”

Mộ Dung Tính Đức ngồi ở phía trên tên mập lúc này cũng cầm quạt xếp lên, dùng ngữ điệu nam không ra nam nữ không ra nữ nói.

“Đúng vậy, Quách công tử người ta cũng là vì muốn tốt cho ngươi, bằng không nếu ngươi bị cắt đứt hai chân ném ra khỏi sơn trang, sợ là mặt mũi mọi người cũng rất khó coi.”

Tên mập kia, vốn ngoại trừ háo sắc thì lá gan của hắn cũng không phải là quá lớn, nghe xong lời của Mộ Dung Tính Đức cùng với Quách Phi Di không khỏi sắc mặt trắng bệch, bị làm cho sợ đến mức vốn đang do dự có nên bày tỏ cõi lòng của mình ra hay không, nguyện vọng muốn cùng Linh Mị Nhi tiểu thư một trận cũng bị hù dọa đến không dám nói ra.

Nhìn bộ dạng người này sợ hãi rụt rè, Linh Mị Nhi trên ghế chủ không nhịn được cười một tiếng. Nói.

“Vị Lương công tử này, cũng là hết sức… Hết sức… Đơn thuần đáng yêu. Lương công tử có thể chưa hiểu rõ về trích tiên sơn trang cho lắm, không có chuẩn bị tốt câu hỏi, vậy thì lúc rời khỏi sơn trang ta sẽ tặng cho Lương công tử một món lễ vật đi.”

Tô Bằng nghe xong những lời này của Linh Mị Nhi, nhẹ gật đầu, trích tiên sơn trang nếu thu tiền cũng sẽ không thể lui về, có điều nơi này đã lâu chưa từng có một khách nhân đơn thuần như Lương công tử này. Hắn nếu không có vấn đề muốn hỏi, thì tiền cũng sẽ không được lấy lại, nhưng Linh Mị Nhi nhìn hắn đơn thuần chơi vui cũng không muốn làm cho hắn tổn thất quá nhiều, cho Lương công tử này một món lễ vật, coi như là đền bù tổn thất cho hắn cũng được, đó cũng là thể hiện nhân tình. Xem ra tình cảm của Linh Mị Nhi vẫn còn khá cao, cũng không phải là hoàn toàn vì lợi ích.

Linh Mị Nhi hỏi những lời này, quay đầu nhìn về Tô Bằng, nói.

“Tô công tử, vừa rồi ở trong bữa tiệc. Chỉ thấy Tô công tử rất là trầm mặc, Tô công tử có cái gì cần yêu cầu Mị Nhi trợ giúp sao? Hay là Tô công tử cùng với vị Lương công tử này giống nhau, chỉ là có mục đích đơn thuần.”

Tô Bằng nghe xong, khẽ mỉm cười. Nói.

“Nhắc tới thì cũng thật là có chuyện cần nhờ Linh cô nương. Không biết Linh cô nương có nghe nói qua ” Ác nghiệp” hay không?”

”” Ác nghiệp”?”

Nghe xong lời của Tô Bằng, Linh Mị Nhi nhíu mày, nói.

“Ta có biết một phần, hình như chỉ có phạm phải tội ác người thần căm phẫn, thiên địa khó dung, sẽ sinh ra một loại tội ác, loại tội ác này bình thường rất khó bị mắt thường nhìn thấy, nhưng nếu người bình thường nhiễm phải thì số mệnh sẽ bị giảm xuống, ảnh hưởng đến vận mệnh, mà còn những kẻ hung ác nếu bị nhiễm thì sẽ càng ngày càng nghiêm trọng, phá hư tinh thần của con người, đem một người bình thường biến thành dã thú… Tô công tử, chẳng lẽ ngươi có bằng hữu nhiễm ác nghiệp sao?”

Tô Bằng nghe thấy những lời này, âm thầm gật đầu, Linh Mị Nhi quả nhiên biết rõ cái này.

“Đúng là như thế, ta lần này đến đây, chính là vì muốn hỏi thăm biện pháp thanh trừ ác nghiệp, không biết Linh tiểu thư có biết tin tức gì không?”

Tô Bằng nói với Linh Mị Nhi.

Linh Mị Nhi nghe xong, cũng không có trả lời ngay, mà là lấy tay đỡ ở một bên trán, nghiêng đầu giống như đang tự hỏi.

Một lát sau, Linh Mị Nhi gật đầu, nói.

“Ta quả thật biết một chút, nếu Tô công tử rất muốn biết vậy thì xin chờ một chút.”

Nói xong, Linh Mị Nhi tay vịn cái trán một chút, nói.

“Nếu mấy vị đã không còn chuyện gì nữa, Mị Nhi cũng có chút mệt mỏi, hôm nay liền dừng ở đây đi.”

“Mị Nhi tiểu thư nghỉ ngơi cho tốt!”

Đông Phương Cử cùng với Mộ Dung Tính Đức ở phía dưới đứng lên, chắp tay với Linh Mị Nhi, Linh Mị Nhi mỉm cười sau đó dưới sự nâng đỡ của hai người hầu gái rời khỏi đại đường này.

Một lát sau, từ hậu đường có một hầu gái đi ra, hướng về phía mọi người nói.

“Mị Nhi tiểu thư mời mấy vị trước tiên đến thiên sảnh nghỉ ngơi một chút, chuyện của chư vị có lẽ rất nhanh sẽ có tin tức, ngoài ra mời Tô Bằng Tô công tử di giá đến hậu đường, tiểu thư có chuyện muốn nói với Tô công tử.”

CHƯƠNG 574: HAI LOẠI PHƯƠNG PHÁP (2)

Nghe thấy những lời này, Tô Bằng lập tức cảm giác được ba ánh mắt xen lẫn giữa hâm mộ cùng với ghen ghét rơi vào người mình, không cần nhìn Tô Bằng cũng biết đây là ánh mắt do ba vị động vật giống đực kia quăng tới.

Tô Bằng cười nhạt một tiếng, không có trả lời mấy ánh mắt này, đứng dậy đi theo hầu gái kia đến hậu đường.

Đại đường vừa rồi mới tổ chức đường hội kia, là một kiến trúc rất lớn, phía sau cũng không thiếu kiến trúc tương thông.

Tô Bằng theo hầu gái kia đi một cự ly không tính là quá gần, vòng qua mấy cái hành lang phòng lớn, mới đi đến hậu đường.

Hầu gái dẫn Tô Bằng vào một gian phòng, còn mình thì liền lui xuống, Tô Bằng đi vào phòng mới phát hiện hóa ra đây là khuê phòng của nữ tử.

Khuê phòng này, so với phòng của tiểu thư phú quý bình thường còn phải lớn hơn không ít, bên trong rất có sự nghiên cứu, sắc điệu rất là thống nhất, chẳng qua là hơi có vẻ mập mờ, nhất là trong phòng còn có một cái giường rất lớn, thoạt nhìn xem ra không giống như là một cô gái có thể dùng hết.

Trong phòng đốt huân hương, có hương khí hờ hững, mà còn Linh Mị Nhi lúc này đang ngồi ở trên một cái ghế, nàng giống như đầu có chút đau nhức, dùng một tay vịn cái trán, mày liễu nhẹ chau lại.

Lúc này nàng mang mạng che mặt, Tô Bằng thấy không rõ dung mạo chân chính của nàng, nhưng chỉ cần nhìn mũi cùng với lông mày của nàng liền đã cảm giác được hẳn phải là một vị tuyệt thế mỹ nhân rồi.

Nghe được Tô Bằng đi vào, Linh Mị Nhi mở mắt, có chút uể oải, nói với Tô Bằng.

“Vừa rồi trước tịch, Mị Nhi uống hai chén rượu, trán có chút đau nhức, Tô công tử có thể thay Mị Nhi xoa bóp hai bên thái dương một chút hay không?”

Tô Bằng nghe xong, trong lòng khẽ nhúc nhích, khí chất của Linh Mị Nhi lúc này cùng với vừa rồi ở phía trước, dường như thoáng cái đã biến hóa rất nhiều. Nếu như nói lúc trước Linh Mị Nhi vẫn còn giống như là một tài nữ cao cao tại thượng không thể xâm phạm, thì nàng bây giờ lại càng giống như là một phong trần nữ tử.

Có điều Tô Bằng cũng không cự tuyệt, mang nụ cười mỉm trên mặt, nói.

“Muốn thay Mị Nhi tiểu thư xoa xoa hai bên thái dương là việc bao nhiêu người muốn làm mà lại không làm được, tại hạ đương nhiên sẽ không cự tuyệt.”

Nói xong, Tô Bằng đã bước đến sau lưng Linh Mị Nhi, hai tay đặt ở trên đầu Linh Mị Nhi giúp nàng xoa bóp hai bên thái dương.

Chỉ có điều Tô Bằng cũng không phải là bị sắc đẹp mị hoặc, mà là cảm thấy lúc này dường như có chút kỳ quặc, mình giúp Linh Mị Nhi xoa xoa thái dương, cũng là nắm giữ mạch máu của đối phương, đối phương nếu có cái gì dị động, mình có thể dùng tốc độ nhanh nhất khống chế được nàng.

Làn da của Linh Mị Nhi hết sức mịn màng mềm mại, Tô Bằng chỉ là vuốt trán của nàng cũng cảm giác được da thịt của nàng không ngờ lại có xúc cảm đến như thế.

Linh Mị Nhi nhắm mắt lại, giống như hưởng thụ sự mát xa của Tô Bằng, sau một lúc lâu, nàng giống như đã cảm thấy tốt hơn nhiều, trong miệng phát ra một tiếng giống như là thở dài lại giống như là rên rỉ.

“Mị Nhi tiểu thư đã khá hơn chút nào chưa?”

Tô Bằng hỏi Linh Mị Nhi.

“Tốt hơn nhiều rồi, quả thật cám ơn Tô công tử, không ngờ Tô công tử còn biết được phương pháp xoa bóp như vậy… Bả vai của Mị Nhi cũng có chút đau nhức, có thể xin Tô công tử tiếp tục mát xa được không?”

Tô Bằng nghe thế, khẽ cười cười, thầm nghĩ nếu cứ mát xa xuống như vậy, cuối cùng không biết mát xa đến nơi nào đây.

Có điều hắn cũng không nói gì, chỉ giúp Linh Mị Nhi mát xa hai vai.

Linh Mị Nhi giống như rất hưởng thụ sự xoa bóp của Tô Bằng, nàng một bên hưởng thụ lấy cảm giác của thân thể, một bên nói với Tô Bằng.

“Tô công tử, ngươi hẳn là biết chứ, ta ban đầu còn tưởng rằng ngươi cũng không biết trích tiên sơn trang này kinh doanh chân chính là cái gì, nghĩ rằng ngươi cùng với Lương công tử béo mập như hạt gạo kia đều giống nhau, thèm thuồng thân thể của Mị Nhi nữa chứ.”

Tô Bằng nghe xong, khẽ mỉm cười, hai tay tiếp tục trên vai thơm của Linh Mị Nhi xoa bóp, trong miệng nói.

“Có lẽ cũng có tâm tư này, dù sao lòng thích cái đẹp mọi người đều có.”

“Ha ha…”

Linh Mị Nhi nghe xong, không khỏi cười một tiếng, nói.

“Tô công tử thật biết nói chuyện, trên giang hồ về Mị Nhi có rất nhiều lời đồn đãi… Tô công tử có từng nghe nói qua không?”

Tô Bằng nghe xong, chỉ mỉm cười, vẫn tiếp tục giúp Linh Mị Nhi mát xa hai vai.

Linh Mị Nhi thấy Tô Bằng không tiếp lời, mình cũng nở nụ cười, nói.

“Thật ra thì, lời đồn đãi trên giang hồ, một nửa là thật, một nửa là giả, chưa hẳn đều là không có lửa thì sao có khói.”

“Ồ? Mị Nhi tiểu thư là đang ám chỉ cái gì sao?”

“Có lẽ vậy.”

Linh Mị Nhi trả lời, sau đó trầm mặc một hồi lâu, mở miệng lần nữa, nhưng đã thay đổi đề tài.

Chỉ nghe nàng nói.

“Tô công tử lần này đến đây, vì tiêu trừ ác nghiệp đi, Tô công tử, ngươi có biết, phương pháp thanh trừ ác nghiệp mà Mị Nhi biết đến là cái gì không?”

“Không phải là quá rõ ràng, nếu ta biết rõ thì cũng sẽ không tới chỗ này, cũng không thấy được Mị Nhi tiểu thư rồi.”

Tô Bằng lắc đầu, trả lời.

Linh Mị Nhi khẽ mỉm cười, nói.

“Thật ra thì Mị Nhi cũng chỉ biết hai loại biện pháp hóa giải ác nghiệp, có điều cũng chỉ là hóa giải chứ cũng không thể tiêu trừ ác nghiệp, nhưng có thể đem ác nghiệp chuyển rời khỏi trên người kí sinh chủ…”

“Ồ? Là loại phương pháp nào, Mị Nhi tiểu thư xin nói nghe một chút.”

Tô Bằng cảm thấy hứng thú, nói với Linh Mị Nhi.

Linh Mị Nhi khẽ gật đầu, nói.

“Những thứ bên trong Ác nghiệp, chẳng những gây họa cho mình mà còn gây họa cho cả gia tộc, trừ phi dùng thủ đoạn đặc thù để luyện ra, nếu không cuối cùng sẽ hại người hại mình. Nếu như có người nhiễm ác nghiệp, người cùng hắn sinh hoạt quan hệ huyết thống bên cạnh, không bao lâu nữa sẽ bị máu của hắn làm cho lây nhiễm ác nghiệp cũng sẽ bị gặp liên lụy.”

“Nhưng từ một góc độ khác của điều này cũng chứng tỏ, ác nghiệp có thể dời đi cho người có quan hệ huyết thống với mình, nếu người nhiễm ác nghiệp tìm được một số thuật sĩ biết bí pháp, sử dụng trận pháp, có thể đem ác nghiệp của mình dời đi toàn bộ cho người có quan hệ huyết thống với mình, quan hệ huyết thống càng gần hiệu quả càng tốt. Mà còn sau đó, chỉ cần người có quan hệ huyết thống bị chuyển dời ác nghiệp kia không có chết ở gần người nọ, ác nghiệp dĩ nhiên là sẽ theo hồn của người có quan hệ huyết thống đó mà chuyển thế, sẽ không gây nguy hiểm đến chính mình nữa.”

Tô Bằng nghe xong biện pháp này, nhất thời nhíu mày nói.

“Cái này không được.”

Linh Mị Nhi nghe xong, nhẹ gật đầu, nói.

“Phương pháp này có chút quá ác độc, ta nghĩ Tô công tử cũng sẽ không đồng ý, cho nên còn có phương pháp thứ hai…”

CHƯƠNG 575: NỮ THẦN HOÀN MỸ (1)

“Ồ? Vậy phương pháp thứ hai là phương pháp gì?”

Tô Bằng nghe xong, hỏi Linh Mị Nhi.

Linh Mị Nhi khẽ mỉm cười, nói.

“Thật ra thì trong cuộc sống, một người ngoại trừ thân tộc huyết thống là liên hệ tự nhiên ra, còn có một loại liên hệ mật thiết khác, chính là loại quan hệ giữa nam nữ kia. Thông qua sinh hoạt vợ chồng, ngoài liên hệ huyết thống tự nhiên thì đó chính là quan hệ thân mật nhất giữa người với người.”

Tô Bằng nghe xong, nhẹ gật đầu, sinh hoạt vợ chồng đương nhiên là trong ngươi có ta, trong ta có ngươi, tuy rằng trên mặt tình cảm chưa hẳn đã cùng một chỗ, nhưng trên thân thể đúng là không có gì có thể thân mật hơn được nữa.

Chẳng qua là lúc này nghe một nữ nhân như Linh Mị Nhi nói ra lời này, lại một chút cũng không ngượng ngùng, ở trong xã hội cổ đại của thế giới trò chơi Tử Vong Luân Hồi này, ngược lại cũng thật là hiếm thấy.

“Mị Nhi tiểu thư, ngươi là nói…”

Tô Bằng nói với Linh Mị Nhi.

Linh Mị Nhi gật đầu, nói.

“Đúng vậy, thanh trừ ác nghiệp, nếu không phải là chuyển dời đến trên người có quan hệ huyết thống với mình, như vậy chỉ có thể chuyển dời đến trên người khác phái từng có quan hệ tính dục với mình. Hơn nữa cũng không phải là tất cả những người khác phái đều có thể dời đi, mà là cần phải có một vị biết được một ít bí thuật, hơn nữa còn phải thi triển bí thuật trong quá trình ân ái, mới có thể ở lúc thân thể hai người kết hợp chặt chẽ nhất, thông qua nhân luân đại đạo đem ác nghiệp chuyển dời đến trên một người khác.”

“Chẳng qua là ác nghiệp của bản thân này cũng là rất khó tiêu trừ, mặc dù dời đi cho một người khác cũng chỉ là có thể hóa giải ác nghiệp của người nọ lúc trước, người bị ác nghiệp dời đi kia cho dù là chết đi, ác nghiệp cũng sẽ luân hồi trở lại đi theo người nọ. Trừ phi thập sinh thập thế đều tu hành làm hòa thượng ni cô mới có thể sau thập thế đem ác nghiệp hóa giải. Nhưng người lây nhiễm ác nghiệp, mặc dù có kiếp sau thì há có thể an tâm tu hành sao? Trừ phi được người dẫn dắt, nếu không người nọ sẽ vĩnh viễn rơi vào Luân hồi không được giải thoát.”

Tô Bằng nghe xong, không khỏi hít một hơi, hắn không ngờ ác nghiệp này lại nghiêm trọng đến như vậy, chẳng những gây họa cho người nhà mà còn có thể đi theo mình đời đời kiếp kiếp.

Tô Bằng vốn là không tin kiếp sau, nhưng ở trong thế giới Tử Vong Luân Hồi trải qua nhiều chuyện như vậy, cũng là có chút kinh sợ.

Về phần ác nghiệp có thật sự độc đến như vậy hay không, Tô Bằng cũng không phải hoài nghi, địa lao tàn nhẫn hắn gặp qua ở Cổ Kiếm Sơn Trang kia, loại tuyệt vọng của con người bị tra tấn hành hạ như vậy, tựa hồ cũng có thể men theo không khí, tra tấn hành hạ cực kỳ bi thảm đã tạo ra nhiều ác nghiệp như vậy, cũng khiến người ta cảm thấy là điều ứng báo.

Chẳng qua là mình ngược lại chỉ là người vô tội, chỉ là bởi vì Bí thuật bắt mồi không cẩn thận lại đem ác nghiệp này lây nhiễm vào trên người mình. Đây quả thật là quá oan uổng.

Lắc lắc đầu, Tô Bằng đem những suy nghĩ vô dụng này bỏ ra khỏi đầu, nói với Linh Mị Nhi.

“Mị Nhi tiểu thư, ngươi đã biết rõ như thế, có biết có cô gái nào có thể hóa giải ác nghiệp này hay không?”

Linh Mị Nhi nghe xong, con mắt nháy nháy. Nói.

“Biết, nhưng trước khi nói cho ngươi biết nên tìm ai, Tô công tử phải nói thật với ta, người nhiễm ác nghiệp có phải là bản thân ngươi không?”

Tô Bằng nghe xong, không có trực tiếp trả lời, mà là nói.

“Việc này có quan hệ gì sao?”

“Tất nhiên… Bởi vì người nhiễm ác nghiệp, đại bộ phận đều là người tán tận lương tâm, Mị Nhi cũng không hy vọng những người này lại đi hại người khác nữa.”

Tô Bằng nghe xong, nhẹ gật đầu cũng không giấu diếm nữa, nói.

“Mị Nhi tiểu thư đoán không lầm, người nhiễm ác nghiệp, chính là Tô mỗ ta.”

Nói xong, Tô Bằng giản lược kể lại một chút ngọn nguồn mình nhiễm ác nghiệp ra sao, nhưng rất nhiều điểm mấu chốt chẳng hạn như Bí thuật bắt mồi các loại…, thì đều không có nói rõ chi tiết ra.

Linh Mị Nhi nghe xong, nghiêng đầu một bên nói.

“Dường như ngươi không có gạt ta.”

“Mị Nhi tiểu thư, bây giờ có thể nói cho ta biết, nữ tử nào biết được bí thuật này không?”

Linh Mị Nhi ha ha cười một tiếng, nói.

“Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.”

“Mị Nhi tiểu thư?”

Tô Bằng nghe xong, hơi sững sờ trong miệng nói.

“Thế nào, không tin sao?”

Linh Mị Nhi khẽ mỉm cười, nói.

“Sở học của Mị Nhi vô cùng loạn, trùng hợp đã từng gặp pháp môn bí thuật này, có thể thi triển được. Chẳng lẽ là Tô công tử cảm thấy Mị Nhi đê hèn ti tiện, không lọt vào được mắt xanh của Tô công tử sao?”

Tô Bằng nghe xong, thu hồi lại tinh thần, nói.

“Đâu có, ta lúc này ác nghiệp quấn thân, làm sao còn muốn được voi đòi tiên? Nếu như là Mị Nhi tiểu thư có thể hóa giải ác nghiệp trên người ta, ta tất nhiên cam tâm tình nguyện, thật ra thì cho dù không có ác nghiệp, mỹ nữ giống như là Mị Nhi tiểu thư mời ta, ta đương nhiên cũng ngàn lần chấp nhận.”

Linh Mị Nhi nghe xong, lại khẽ hừ một tiếng, nói.

“Ngươi thật sự cho là ta muốn ngã vào lòng ngươi sao, còn muốn nhiễm ác nghiệp thay ngươi sao? Nghĩ đến cũng quá đẹp nhỉ, nói cho ngươi biết, nếu muốn ta dời đi ác nghiệp cho ngươi, không phải là không thể được, nhưng ngươi cũng phải trả giá thật nhiều.”

CHƯƠNG 576: NỮ THẦN HOÀN MỸ (2)

Tô Bằng nghe Linh Mị Nhi nói chuyện lúc này, đã không phải là bộ dáng tài nữ giống như trước tiền đường vừa rồi nữa, nàng lúc này, ngược lại càng giống như hình tượng trên giang hồ truyền lại, Tô Bằng nói.

“Có yêu cầu gì, Mị Nhi tiểu thư xin cứ nói.”

“Ha ha, ta yêu cầu cũng không nhiều, ta nói rồi, người bị ác nghiệp dời đi ít nhất phải bị ác nghiệp đi theo mười kiếp, Tô công tử cũng biết, Mị Nhi ta tuy rằng danh tiếng trên giang hồ không tốt lắm. Nhưng cũng là người rất hiểu cách hưởng thụ cuộc sống, mỗi một năm, bản thân ta tiêu dùng hoàng kim có ít nhất một vạn lượng, mà nếu ta dời đi ác nghiệp của ngươi, không cách nào hưởng thụ cuộc sống được nữa, ngươi nói ngươi nên đền bù tổn thất cho ta bao nhiêu?”

Tô Bằng nghe xong, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, ý tứ của Linh Mị Nhi có vẻ như gì là nói về tiền bạc. Tô Bằng nói.

“Ta cũng không biết, kính xin Mị Nhi nói ra một cái giá.”

“Mỹ nhân dễ già, cảnh xuân tươi đẹp dễ trôi qua, mặc dù ta có thuật dưỡng nhan, cũng chỉ là giữ được dung mạo đến năm mươi tuổi, nhân sinh chẳng qua chỉ có trăm năm, ta cũng đã hiểu được rồi. Nếu Tô công tử muốn ta dời đi ác nghiệp cho ngươi, chỉ cần đưa cho ta năm mươi vạn lượng hoàng kim là được.”

Linh Mị Nhi dùng thanh âm có chút lười biếng, nói với Tô Bằng.

Tô Bằng nghe xong, lập tức nhíu mày, năm mươi vạn lượng hoàng kim, nữ nhân này quả thật là có công phu sư tử ngoạm, năm mươi vạn lượng hoàng kim, mình cho dù có cướp bóc Lương gia của Lương công tử mập như hạt gạo kia cũng chưa chắc đủ nữa.

Có điều hắn cũng không nghĩ mặc cả hoặc là cự tuyệt, bởi vì là bản thân có việc cầu đối phương, cho dù đối phương nói ra cái giá gì, mình cũng chỉ có thể đám ứng. Bằng không đối phương không hóa giải ác nghiệp cho mình, hắn cũng không làm được gì.

Nhíu nhíu mày, Tô Bằng lắc đầu, nói.

“Xin thứ cho thực lực của ta không đủ, yêu cầu này của Mị Nhi tiểu thư ta sợ dạ không thỏa mãn được, có thể xin Mị Nhi tiểu thư đổi một cái điều kiện khác hay không?”

Linh Mị Nhi nghe xong, ha ha cười một tiếng, nói.

“Đổi một cái điều kiện khác cũng không phải là không thể được, nếu là ngươi đào không ra năm mươi vạn lượng hoàng kim, như vậy còn có một biện pháp khác, chính là ngươi về trích tiên sơn trang, trở thành thủ hạ của ta. Nói như vậy điều kiện này của ta khá là phóng khoáng rồi đấy, trước tiên dời đi ác nghiệp cho ngươi, sau đó còn hàng năm cho ngươi tiền công một vạn lượng hoàng kim, ngươi cứ chậm rãi vừa làm việc vừa trả tiền lại, ngươi cảm thấy như thế nào?”

Tô Bằng nghe xong, cũng là trầm ngâm một chút.

Hắn ngược lại có thể trước đáp ứng, sau đó lại quỵt nợ, nhưng mà mình nếu làm như vậy Linh Mị Nhi chắc chắn đã nghĩ đến khả năng này, có rất nhiều thủ đoạn để khống chế.

Mà nếu bảo hắn đáp ứng thật, Tô Bằng cũng làm không được, hắn thân là người chơi, bí mật trên người quá nhiều, như thế nào cũng không thể bán mình cho Linh Mị Nhi, bán mình cho trích tiên sơn trang được.

Cho nên Tô Bằng bắt đầu do dự, tay đặt ở trên vai Linh Mị Nhi cũng ngừng lại.

Linh Mị Nhi giống như cảm thấy được sự do dự của Tô Bằng, nàng khẽ mỉm cười, đưa tay nắm chặt bàn tay Tô Bằng đặt ở trên vai của mình, sau đó quay đầu lại, khẽ mỉm cười với Tô Bằng rồi vén mạng sa trên mặt mình lên.

Tô Bằng nhìn mặt Linh Mị Nhi, chỉ cảm thấy chói lóa rực rõ, lần này hắn không có thấy toàn bộ đều là ánh sáng lóa mắt nữa, mà là thấy rõ dung nhan chân chính dưới lớp khăn che mặt của Linh Mị Nhi.

Trong nháy mắt, Tô Bằng cũng dại ra.

Điều này cực kỳ dị thường.

Dưới khăn che mặt là một dung mạo hết sức tuyệt mỹ, cho dù từ bất kỳ điểm gì đều có thể nói là nhân gian tuyệt sắc.

Nhưng loại dung nhan này, Tô Bằng cũng không phải là lần đầu tiên gặp được, ít nhất Thánh nữ ma đạo Lãnh Sương Nguyệt lúc trước hắn đã từng cứu qua, còn có đệ tử kiệt xuất nhất một đời Phạm Thanh Âm của Từ Hàng Tĩnh Trai cũng đều là loại mỹ mạo xinh đẹp như này.

Tô Bằng cũng không phải là chưa từng thấy mỹ nữ, dựa theo đạo lý mà nói, không nên bị dung mạo của Linh Mị Nhi làm cho chấn động mới phải.

Nhưng mà, Tô Bằng lại ngây ngốc cả người, thật sự bị dung mạo của Linh Mị Nhi làm cho chấn động…

Bởi vì, nguyên nhân hắn chấn động không là vì dung mạo tuyệt mỹ của Linh Mị Nhi, mà là…

Nàng, thế nhưng lại có dung mạo giống nữ thần hoàn mỹ nhất trong lòng Tô Bằng như đúc.

Rất nhiều nam nhân trong lòng đều có một người nữ thần, một nữ thần hoàn mỹ, ngươi có thể cảm thấy nàng là đại tỷ tỷ nhà hàng xóm của ngươi, hoặc là cô giáo thời học sinh của ngươi, hoặc là hoa hậu giảng đường xinh đẹp nhất thời đi học, hoặc là một thần tượng ngôi sao.

Người này tóm lại sẽ ở trong một thời kì, chiếm được nội tâm của ngươi, làm cho ngươi say mê chìm đắm, tất cả đều là người này, đến mức không thể chứa thêm cái gì khác nữa.

Nhưng mà, diện mạo của người này chưa hẳn đã luôn ở trong lòng của ngươi, nếu ngươi mười mấy năm thậm chí là vài chục năm chưa từng gặp qua nàng, thậm chí cho là mình đã sớm quên mất nàng thì đột nhiên có một sáng sớm hoặc là một lần say rượu nào đó hoặc là một bóng lưng nào đó, trong nháy mắt lại khiến cho trí nhớ của ngươi mở ra.

Khi đó, trong lòng ngươi, dung nhan chân chính của nàng vốn đã bị lãng quyên, nàng ở trong đầu ngươi đã được ngươi bổ sung thành một mỹ nữ hoàn mỹ, không có một tia khuyết điểm. Giống như hút lấy linh hồn của ngươi, thậm chí khiến ngươi cho dù già đi, thời khắc lâm chung cũng quên không được dung nhan của nàng.

Mà nếu có một ngày, ngươi đang đi trên đường, đột nhiên đụng phải một nữ nhân ở phía trước, trong nháy mắt trong đầu của ngươi hiện lên rõ ràng nữ nhân trước mắt này chính là nữ thần hoàn mỹ trong lòng ngươi, trong nháy mắt hình tượng nữ thần hoàn mỹ đó không ngờ lại lập tức rõ ràng như vậy, ngươi sẽ làm như thế nào?

Tô Bằng lúc này, chính là cảm thấy loại chấn động này.

Không có một chút khác biệt nào, không có một chút tỳ vết nào, ở trước mắt Tô Bằng chính là người mà lúc còn trẻ đã lúc ẩn lúc hiện lưu lại trong tâm trí Tô Bằng, nữ thần hoàn mỹ trong lòng hắn.

Có lẽ nàng không phải hoàn mỹ chân chính, có lẽ nàng ở trong mắt người khác cũng không phải là không có tỳ vết gì, nhưng ở trong lòng Tô Bằng, nữ tử này chính là nữ thần trong giấc mộng.

Cảm giác kia, thật giống như loại hấp dẫn của nam châm tự nhiên, nữ nhân này giống như là nam châm vững vàng hấp dẫn Tô Bằng, khiến hắn không thể nào dời mắt khỏi người nàng…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!