Đông Phương Thắng nhất thời khó có thể tin: "Tùy Phong huynh, anh không phải là nói đùa chứ? Con BOSS kia Level 18 đấy, chung quanh còn có một đám cương thi hộ vệ, chúng ta chỉ có bốn người, cao nhất bất quá Level 11, cái này đánh như thế nào a?"
Tiêu Kiệt mỉm cười nói: "Tôi tự nhiên có biện pháp của tôi, cậu nếu tin tôi cùng đi là được, nếu cậu không tin vậy cũng không có cách nào, cậu nếu sợ hãi thì chạy về phía sau núi đi, chỉ cần rời khỏi thôn là có thể thoát chiến (rời trạng thái chiến đấu) logout rồi, chờ chúng tôi đánh xong BOSS tôi sẽ gửi tin nhắn cho cậu, đến lúc đó cậu lại online là được, được rồi Dạ Lạc Thành Tiên, chúng ta đi đánh BOSS thôi."
Nói xong đi thẳng về hướng cửa thôn.
Ngã Dục Thành Tiên theo sát phía sau, Dạ Lạc ngược lại cũng không sao cả đi theo, cô đã học được khinh công, vạn nhất đánh không lại còn có thể chạy, chỉ còn lại Đông Phương Thắng vẻ mặt giãy dụa ở lại tại chỗ.
Hắn nhìn nhìn sau núi, lại nhìn nhìn bóng lưng ba người, cắn răng một cái vẫn là đi theo, đi theo Tiêu Kiệt chạy về hướng cửa thôn.
Mấu chốt là chi phí chìm quá lớn, vì trận chiến ngày hôm nay hắn tiêu tiền cũng sắp hết sạch rồi, mua lượng lớn đạo cụ, chỉ riêng bình thuốc súng và bình dầu hỏa ném ở trên tường trại liền giá trị mấy chục vạn rồi.
Nếu có thể đánh thắng tự nhiên có thể thu hồi vốn, còn có thể kiếm một món hời lớn.
Nhưng nếu mình chạy, không chỉ đầu tư trước đó đổ xuống sông xuống biển, còn muốn mang tiếng xấu đào binh, mình một cái acc phụ (clone) Level 5 (trong chiến đấu thủ thôn thăng một cấp), vậy còn lăn lộn như thế nào?
Đương nhiên, nếu cứ thế không online ngược lại là có thể bảo mệnh, nhưng nhà của hắn không còn nữa còn phải trả nợ vay, có thể nói là không có đường lui.
Chỉ có thể đánh cược một lần.
Tiêu Kiệt nhìn thấy Đông Phương Thắng đi theo, trong lòng khẽ gật đầu, tiểu tử này vẫn là có chút quyết đoán.
Đối với việc thêm một người giúp đỡ hắn vẫn là vui thấy kỳ thành.
Tuy rằng ba người cũng không sai biệt lắm có thể giải quyết, nhưng có thể thêm một người chung quy là thêm một phần trợ giúp, đừng nhìn Đông Phương Thắng Level không cao, nhưng Tiêu Kiệt phi thường khẳng định trong tay đối phương khẳng định tích lũy không ít đạo cụ cường lực, có thể đi theo cũng là một phần trợ lực.
Bốn người thuận theo biên giới tường trại một đường vòng qua mấy tòa phòng ốc đang cháy, đi tới cửa lớn, Tiêu Kiệt lại trực tiếp đi về phía ngoài cửa lớn thôn.
"Tùy Phong huynh, không phải muốn đi giết BOSS sao? Không phải nên đi quảng trường thôn sao?"
Nhìn Tiêu Kiệt dẫn đội chạy ra ngoài thôn, mấy người đều là hồ nghi, Đông Phương Thắng càng là trực tiếp hỏi ra.
Tiêu Kiệt không giải thích, tiện tay chém ngã hai con Vô Hồn Hành Thi, dừng lại trước một thi thể: "Tới rồi."
Đó lại là một thi thể Cản Thi Nhân.
Đông Phương Thắng vẻ mặt dấu chấm hỏi, Dạ Lạc lại là như có điều suy nghĩ, cô đã thấy Ngã Dục Thành Tiên dùng Ma Phù hồi sinh sơn tặc, mơ hồ đoán được cái gì.
Tiêu Kiệt nhìn nhìn thời gian, cách thời gian pháp trận biến mất còn có hơn một phút đồng hồ, phải nắm chắc thời gian rồi.
"Nghe đây, tiếp theo phát sinh hết thảy sẽ quyết định thành bại của hành động lần này của chúng ta, càng quan hệ đến sinh tử tồn vong của chúng ta, cho nên tôi yêu cầu mỗi một người các cậu đều nghiêm khắc dựa theo chỉ lệnh của tôi đi làm."
Nói xong không đợi mọi người trả lời, Tiêu Kiệt liền trực tiếp sắp xếp.
"Thành Tiên, lấy thứ tôi bảo cậu chuẩn bị ra đi."
"Được rồi."
Ngã Dục Thành Tiên mở ba lô, ném một thi thể Du Đãng Mã Khấu ra.
Thứ này có thể nói là quái nhỏ mạnh nhất Tân Thủ Thôn, nhất là cái chiêu kỵ thương xung phong kia, làm cho Tiêu Kiệt ấn tượng khắc sâu.
Cho nên lần trước đánh xong Tam Mã Khấu, Tiêu Kiệt liền bảo Ngã Dục Thành Tiên nhét một thi thể vào trong ba lô, thứ này mạnh hơn sơn tặc nhiều.
Bởi vì Mã Khấu kèm theo một con ngựa, cho nên chừng dùng 16 ô mới mang thi thể về được.
Cũng may thứ này được hệ thống nhận định là một đơn vị, trên lý thuyết một phát Ma Phù là có thể hồi sinh.
Đông Phương Thắng nhìn đến vẻ mặt mộng bức: "Các người đây là?"
"Nghe kỹ đây Thành Tiên, trận chiến đấu tiếp theo này nhiệm vụ của cậu là quan trọng nhất, cậu trước tiên hồi sinh Du Đãng Mã Khấu, sau đó lập tức lại hồi sinh một Cản Thi Nhân.
Sau đó đừng chần chờ, chúng ta cùng nhau vào thôn, trực tiếp giết về phía quảng trường đi đánh BOSS.
Mã Khấu xông lên đầu tiên, sau đó là chúng ta đi theo xông lên, cậu thì đừng xông lên nữa, toàn lực khống chế hai Ma Nhân là được.
Khi tới gần BOSS để Cản Thi Nhân phát động kỹ năng lắc chuông của hắn, xua đuổi bầy xác sống chung quanh BOSS.
Căn cứ quan sát của tôi, lắc chuông đối với cương thi hành thi là phổ biến có hiệu lực, không có thống thuộc trên dưới cố định, nói cách khác một khi Cản Thi Nhân lắc chuông, trước khi BOSS phản ứng lại, hẳn là có thể thành công xua tan cương thi chung quanh.
Mà ở đây đối với việc nắm bắt thời cơ là phi thường quan trọng, một khi cho BOSS đủ thời gian phản ứng, nhất định sẽ đoạt lại quyền khống chế cương thi.
Hơn nữa hiệu quả hồi sinh của Ma Phù chỉ có ba phút, cho nên chúng ta nhất định phải trong vòng ba phút giải quyết BOSS, mọi người có át chủ bài gì nhất định đừng tiết kiệm.
Thành Tiên, cậu không cần tham chiến, phải toàn lực khống chế Cản Thi Nhân Ma Nhân xua tan cương thi, phải đảm bảo khi chúng ta đánh giết BOSS không bị quấy rầy, một khi thời gian 3 phút đến, không có Cản Thi Nhân khống chế chúng nó sẽ công kích người chung quanh, cho nên tốt nhất có thể đuổi bầy xác sống rời khỏi quảng trường.
Chỉ cần cậu làm tốt nhiệm vụ của cậu, chúng ta lần này là có thể thắng."
Hạt nhân của kế hoạch này chính là Ma Phù trong tay Ngã Dục Thành Tiên, có thể nói là trọng trung chi trọng.
"Không thành vấn đề, tôi tuyệt đối làm tốt, anh cứ yên tâm đi Phong ca."
Đông Phương Thắng lại nhịn không được chen miệng nói: "Cho dù không có cương thi chúng ta vẫn là muốn đối mặt với một con BOSS Level 18 a?"
Tiêu Kiệt mỉm cười nói: "Vấn đề không lớn, trò chơi này hoàn toàn bất đồng với tất cả game online chúng ta từng chơi qua trong quá khứ, không có khái niệm áp chế đẳng cấp, cho nên Level cũng không đại biểu tất cả.
BOSS hệ Pháp pháp thuật xác thực cường đại, nhưng cũng ý nghĩa lực phòng ngự của hắn rất yếu, hơn nữa thi pháp cần động tác thi pháp, chỉ cần chúng ta có thể trước khi hắn phản ứng lại gần người triển khai vây công, là có thể làm cho hắn không kịp phóng thích pháp thuật."
Đây là chiến thuật Tiêu Kiệt thông qua kinh nghiệm trò chơi khoảng thời gian này tổng kết ra, trò chơi này hoàn toàn bất đồng với những game lấy số liệu luận thắng thua hắn từng chơi qua trong quá khứ.
Nếu là giống như loại game World of Warcraft này, BOSS Level cao không chỉ thuộc tính cường đại còn có khái niệm áp chế đẳng cấp, một khi cùng BOSS vượt qua năm cấp căn bản không đánh được.
Nhưng trò chơi này lại hoàn toàn không giống nhau, logic trò chơi của nó phi thường tiếp cận hiện thực, điều này cũng ý nghĩa chỉ cần điều kiện cho phép là có thể lấy yếu thắng mạnh.
Tình huống hiện tại không phải bốn acc phụ đánh một con đại BOSS Level 18, bốn cận chiến đánh một pháp hệ... ưu thế ở ta.
"Được Phong ca, cứ nghe anh ra lệnh đi." Ngã Dục Thành Tiên hưng phấn nói.
Đông Phương Thắng lại có chút cưỡi hổ khó xuống, từ logic mà nói Tiêu Kiệt nói dường như không sai, nhưng game hắn từng chơi không nhiều lắm, cho nên cũng không nắm chắc, đây dù sao cũng là lấy mạng đi liều.
Bất quá lúc này hắn cũng không có đường lui, chỉ có thể cắn răng tham chiến.
Tiêu Kiệt gật gật đầu: "Các vị lên BUFF!" Nói xong trực tiếp bắt đầu cho mình lên BUFF.
'Kim Cương Phù'! Lực phòng ngự tăng lên 50 điểm, kéo dài 30 phút.
'Thiết Bích Phù'! Nhận được một hộ thuẫn tạm thời 80 điểm, kéo dài 10 phút.
'Đá Mài Tinh Xảo'! Làm cho vũ khí loại chém của bạn nhận được hiệu quả độ sắc bén +10.
Hắn không ăn Thiên Vương Bảo Mệnh Đan, nếu hết thảy thuận lợi căn bản không dùng được thứ này, nếu bầy xác sống không bị xua tan, ăn cũng vô dụng, cùng lắm sống thêm một giây mà thôi.
Mấy người thấy thế cũng bắt đầu từng người đem đạo cụ có thể dùng toàn bộ dùng ra.
"Chuẩn bị xong rồi các vị... Thành Tiên hồi sinh!"
'Ma Phù Chuyển Sinh'!
Ngã Dục Thành Tiên đột nhiên sử ra lực lượng Ma Phù, trong nháy mắt hắc khí tràn ngập, Mã Khấu kia cùng với thi thể chiến mã dưới háng, cùng nhau dưới ảnh hưởng của ma khí hoạt động lên, giống như sống lại từ trên mặt đất bò dậy.
Một người một ngựa, lẳng lặng đứng ở nơi đó.
Du Đãng Mã Khấu (Ma Nhân Kỵ Binh): "Vì ngài hiệu mệnh chủ nhân của ta."
'Ma Phù Chuyển Sinh'!
Lại là một trận hắc khí tràn ngập, lần này được hồi sinh là Cản Thi Nhân Triệu Kỳ.
Triệu Kỳ (Ma Hóa Cản Thi Nhân): "Chủ nhân, có gì phân phó."
"Mục tiêu Cản Thi Thuật Sĩ Lâm Vũ Điền, xuất kích!"
Bốn người hai ma, cùng nhau hướng về phía trong thôn xông tới.
Lúc này, trên quảng trường thôn, Lâm Vũ Điền lại đang hồi sinh những thôn dân chết trận kia.
Cản Thi Bí Thuật —— 'Hồi Sinh Cương Thi'!
Một dân binh chết trận bỗng nhiên toàn thân một trận co giật, hai mắt trắng dã chậm rãi từ trên mặt đất bò dậy, trong miệng phát ra tiếng gầm nhẹ khà khà, thế mà thành công hồi sinh rồi.
Bất quá pháp thuật hồi sinh của Lâm Vũ Điền so với 'Ma Phù Chuyển Sinh' mà nói thì kém xa, cương thi hồi sinh không có bất kỳ thần trí nào đáng nói, cũng không thể giữ lại bất kỳ kỹ năng nào khi còn sống, hoàn toàn cũng chỉ là một con quái nhỏ (mob) trắng (bình thường) không não mà thôi, bất quá lượng máu cao và công kích tay không cao của cương thi vẫn phải có.
"Hừ hừ, những phàm nhân ngu xuẩn kia còn tưởng rằng có thể dựa vào pháp trận kéo dài thời gian, lại không biết ta có thể nhân khoảng thời gian này hồi sinh càng nhiều bộ hạ, một khi pháp trận kết thúc, chờ đợi bọn họ chính là hủy diệt! Ha ha ha ha!"
Đang cười to, phía sau bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng vó ngựa.
Lâm Vũ Điền vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy một tên Mã Khấu bưu hãn tay cầm trường thương, giá thương phi nhanh mà đến, mà ở phía sau còn có mấy người cũng đang dồn dập hướng hắn chạy vội xung phong.
"Hừ, không biết tự lượng sức mình, khu khu mấy tên Quy Hương Giả, cũng dám đối địch với ta... Thi Vệ ở đâu!"
Vừa lẩm bẩm, một bên nghiêng người trốn đến sau lưng bầy xác sống.
Đinh linh! Một tiếng chuông vang lại làm cho hắn sắc mặt biến đổi, một giây sau liền nhìn thấy cương thi hành thi chung quanh nhao nhao tứ tán lui đi, đem hắn trực tiếp bại lộ ra.
"Cái gì! Điều này không có khả năng!" Hắn liếc mắt một cái liền nhìn thấy đại đệ tử Triệu Kỳ của mình đang lắc chuông, xua đuổi cương thi chung quanh.
Điều này sao có thể! Đối phương rõ ràng đã chết! Đây là pháp thuật gì! Thế mà còn có thể để người chết hồi sinh sử dụng pháp thuật khi còn sống?
Trong lòng kinh sợ, hắn vội vàng muốn lắc chuông gọi cương thi trở về, nhưng mà đã không còn kịp rồi, Du Đãng Mã Khấu đột nhiên gia tốc, trong nháy mắt giết tới trước mặt, trường thương trong tay trực tiếp đâm vào ngực Lâm Vũ Điền.
-238 (Tốc độ sát thương gia thành 279%)!
Chỉ một thương, liền xử lý Lâm Vũ Điền một phần sáu HP.
"Tốt!" Tiêu Kiệt nhìn thấy một màn này đại hỉ, quả nhiên là dưới kỵ thương chúng sinh bình đẳng a, nhất là loại BOSS giáp vải này lực phòng ngự gần như không có, một thương này chọc quả thực ra sức.
Lâm Vũ Điền còn bị đụng bay ra ngoài, vừa vặn cho mấy người cơ hội gần người.
"Giết!" Hắn hô to một tiếng, trực tiếp mở 'Thần Hành Phù', gia tốc chạy nước rút, trong nháy mắt liền đến trước mặt BOSS.
Tên Lâm Vũ Điền kia vừa đứng dậy, liền nhìn thấy song đao đã nghênh diện chém tới rồi.