Tiêu Kiệt lập tức sửng sốt.
Cẩn thận nhìn ngũ quan tướng mạo của Du Phương Đạo Nhân kia, hình như thật đúng là Phong Đạo Nhân kia, chỉ là khí chất hoàn toàn bất đồng, ngược lại có chút cảm giác tiên phong đạo cốt thế ngoại cao nhân rồi.
Về phần tên... Hắn cũng là đã gặp những phân thân này tự đặt tên cho mình, cũng giống như Phong Nhất Lang gặp qua ở Huyền Hư Cung lúc trước, sau khi thức tỉnh ý thức bản thân liền đổi tên cho mình.
Vị trước mắt này đại khái là nguyên lý tương đồng đi.
Phong Bất Khí, cái tên này ngược lại rất có ý vị, cái gọi là quân tử bất khí (quân tử không phải là đồ vật)...
"Ngươi thật là... Phong Đạo Nhân?"
"Ha ha ha ha, ta của quá khứ xác thực có chút điên điên khùng khùng, nói là Phong Đạo Nhân cũng không quá đáng, bất quá ta của hiện giờ đã hiểu rõ hết thảy, đầu óc cũng thanh minh rất nhiều, sẽ không lại điên điên khùng khùng như ngày xưa, danh hiệu Phong Đạo Nhân này không cần cũng được, tiểu huynh đệ vẫn là gọi ta Bất Khí đạo trưởng đi.
Nói đến còn phải đa tạ tiên nhưỡng của tiểu huynh đệ, ngày đó uống tiên nhưỡng của tiểu huynh đệ, đầu óc nhất thời thanh minh, nhớ tới rất nhiều chuyện cũ, cuối cùng từ trong mông muội kia giải thoát ra, thật sự thoát một đại nạn."
Tiêu Kiệt thầm nghĩ mẹ nó lão tử liền biết [Tiên Nhân Túy] quả nhiên là có hiệu quả mà?
"Vậy lúc trước ngươi còn chê rượu của ta nhạt."
"Ha ha, tiểu huynh đệ còn xin thứ lỗi, khi đó đầu óc ta vừa mới thanh minh, còn chưa có lực tự bảo vệ mình, cũng không biết xung quanh có nguy cơ rình rập hay không, chỉ có thể giả bộ hồ đồ mà thôi."
Tiêu Kiệt ngược lại cũng có thể lý giải, "Vậy ngươi đã tỉnh táo rồi, lại hay không biết mình là..."
Tiêu Kiệt muốn nói lại thôi, Phong Bất Khí lại cũng không để ý, "Phân thân sao? Đương nhiên biết rồi, đây cũng là nguyên nhân ta tới vùng đất phía bắc này bất quá nơi này không phải chỗ nói chuyện, tiểu huynh đệ, ta và ngươi sao không nâng chén ngôn hoan (uống rượu vui vẻ), hảo hảo ôn chuyện."
Nói xong duỗi tay làm cái tư thế mời, Tiêu Kiệt ngược lại cũng khá có hứng thú, muốn nhìn xem phân thân này có thể làm ra trò trống gì, liền đi theo.
Bên kia một tăng một đạo còn muốn đi theo, Phong Bất Khí lại mạnh mẽ phất tay áo, dưới chân hai người lập tức giống như dính chặt, căn bản không thể tới gần.
"Lão đạo, ngươi đây là thuốc gì... Ưm ưm ưm ưm!"
Phong Bất Khí kia lại vung tay lên, miệng của một tăng một đạo lập tức cũng bị dính chặt, hoàn toàn không nói ra được nửa chữ.
Tiêu Kiệt nhìn đến tặc lưỡi, đây là pháp thuật gì? Định Thân Pháp? Cấm Ngôn Thuật? Thế mà còn là phóng thích thuấn phát (tức thời), có chút lợi hại a.
Hắn cũng không hỏi nhiều, chỉ là đi theo Phong Bất Khí.
Đợi hai người dần dần đi xa, một tăng một đạo kia lúc này mới mở miệng ra.
Hòa thượng sờ sờ miệng, kinh hãi nói: "Mũi trâu, tên kia là thần thánh phương nào? Đạo pháp này còn tinh thâm hơn ngươi nhiều."
"Không phải đạo pháp, là tiên pháp!" Đạo nhân kia thần tình túc nhiên, "Chúng ta đây là gặp được cao nhân a, cao nhân đã không muốn ngươi và ta đi theo, ngươi và ta vẫn là đừng góp vui thì tốt hơn."
"Vậy chuyện Vương Tà lại nên như thế nào?"
"Âm thầm tìm kiếm là được."
Hai người thương lượng vài câu, vội vàng đi rồi.
Tiêu Kiệt đi theo Phong Bất Khí, vốn tưởng rằng đối phương sẽ dẫn hắn tìm một cái tửu quán linh tinh, không nghĩ tới đi vòng vèo, không biết thế nào, thế mà bỗng nhiên ra khỏi thành, đi tới trước một chỗ gò hoang, trên gò hoang kia cỏ khô mọc thành bụi, bao trùm tuyết đọng, trong cỏ hoang lại có một tòa lương đình (chòi nghỉ mát), bên phải lương đình này, còn mọc ra một cây mai, ở trong tuyết nguyên mênh mang này có vẻ phá lệ kiều diễm.
Trong đình bày một cái bàn đá, hai cái ghế đá, một bầu rượu ngon, hai cái ly đá xanh, khá có vài phần thanh nhã tiên vận.
"Tiểu huynh đệ, hiện giờ không ai quấy rầy, chúng ta liền uống vài chén đi, lúc trước uống tiên nhưỡng của ngươi thật sự nhận tình, hiện giờ cũng nếm thử rượu ngon ta ủ."
Tiêu Kiệt cũng không khách khí, "Vậy ta liền khách tùy chủ tiện."
Hai người ngồi xuống trên ghế đá, Phong Bất Khí liền rót rượu vào trong hai cái ly đá, Tiêu Kiệt dùng chuột click ly rượu, nhìn nhân vật của mình uống một hơi cạn sạch rượu, bỗng nhiên bắn ra một dòng thông báo hệ thống.
[Thông báo hệ thống]: Bạn uống xong [Linh Tuyền Tiên Nhưỡng], giới hạn pháp lực vĩnh viễn tăng lên 100 điểm.
Đù má, đồ tốt a. Thật là thiếu cái gì tới cái đó, Tiêu Kiệt đang sầu thanh pháp lực quá ngắn đâu.
"Đa tạ Bất Khí đạo trưởng rồi."
"Ha ha, một chút đồ chơi nhỏ mà thôi, không thành kính ý."
Tiêu Kiệt thầm nghĩ không thành kính ý ngươi ngược lại rót cho ta thêm một ly a, bất quá nhìn dáng vẻ không chút sứt mẻ của Phong Bất Khí, biết đại khái là phần thưởng một lần rồi.
"Bất Khí đạo trưởng, cho nên ngươi đây rốt cuộc là chuyện như thế nào? Bản thể sau lưng ngươi lại là người nào? Vì sao làm ra nhiều phân thân như vậy? Ta chính là tò mò cực kỳ đâu."
Tiêu Kiệt đối với nhánh truyện này chính là vẫn luôn tò mò cực kỳ, thần thần bí bí, tổng cảm giác bên trong chôn một ít thông tin ghê gớm.
Nói không chừng có liên quan với cốt truyện chính của trò chơi đâu, Tà Đạo Nhân xác suất lớn không phải một vòng cuối cùng, phía sau còn có cao nhân, mà ngay cả phân thân đều lợi hại như thế, bản thể phía sau tất nhiên là có lai lịch.
Phong Bất Khí lại thở dài, "Ta cũng không rõ lắm, nói cho cùng ta chỉ là một phân thân của phân thân nho nhỏ mà thôi, tuy rằng thức tỉnh một ít đoạn ngắn ký ức, nhưng lại cũng không hoàn chỉnh, những ngày này tới nay ngoại trừ tu luyện đạo pháp ra, ta liền cả ngày vắt hết óc, muốn nghĩ ra chút gì đó, đáng tiếc ngoại trừ một ít ký ức vụn vặt liền không thu hoạch được gì."
"Ồ, vậy Bất Khí đạo trưởng lại đạt được ký ức dạng gì? Không bằng nói nghe một chút, cái gọi là một người kế ngắn hai người kế dài, ta cũng giúp ngươi tham khảo tham khảo, nói không chừng có thể đưa ra chút ý kiến."
Phong Bất Khí ngược lại không có từ chối, trên mặt lộ ra vẻ hồi ức nói: "Ta ở trong ký ức quá khứ kia, nhìn thấy tiên sơn trong mây mù kia, tiên cung trên tiên sơn kia.
Tiên sơn kia cao có vạn nhận, thẳng vào mây trời, biển mây mờ mịt, thương lộ (cò) bay lượn, vạn linh kính phục.
Tiên cung kia có nhật nguyệt làm bạn, tiên âm tiêu tiêu, càng có vô số Tiên nhân cư trú trong đó.
Ta còn nhìn thấy một tòa tháp cao, thông thiên triệt địa, không biết thông hướng nơi nào.
Ta lại thấy một con Hắc Long, xoay quanh bốn phía ta, nói với ta cái gì đó, lại không được chân giải..."
Tiêu Kiệt nghe đến nhập thần, cẩn thận ngẫm lại, lại không nắm được trọng điểm.
"Bản thể của Phong huynh là một vị Tiên nhân?"
"Chắc hẳn là vậy."
"Tiên cung kia có phải Cô Vân Châu? Hay là Bồng Lai Châu?"
Phong Bất Khí lắc lắc đầu, "Ta lại không biết Cô Vân, Bồng Lai nhị châu kia là quang cảnh gì, tự nhiên cũng không thể nào phán đoán."
"Vậy vị này biến hóa ra nhiều phân thân như vậy lại là mục đích gì?"
"Cái này ta cũng không biết, nhưng nghĩ đến là có thâm ý của hắn đi, ta là phân thân của phân thân, ký ức tàn phá, cho dù thức tỉnh, cũng biết một hiểu nửa, bất quá ta cảm thấy, có lẽ Vương Tà kia sẽ biết được nhiều hơn một chút."
"Ngươi là tới tìm Vương Tà?" Tiêu Kiệt bừng tỉnh, Vương Tà chính là một trong những Tà Đạo Nhân, bất quá từ việc hắn sửa lại tên mà xem, có lẽ cũng thành công thức tỉnh nhân cách bản thân.
Cho nên mới có thể phụ tá Long Vô Thương, muốn nhất thống Cửu Châu.
Lúc trước ở Thương Lâm Châu, Khiếu Nguyệt chân nhân, Minh Nguyệt chân nhân, Đại Hoang cư sĩ bọn người đối thoại lúc liền nhắc tới qua.
Phong Bất Khí gật gật đầu, "Không sai, có lẽ hắn biết bản thể kia rốt cuộc là người nào, ta cả đời mông muội, hồn hồn ngạc ngạc du đãng ở thế gian này không biết bao lâu, cũng không biết bao nhiêu Phong Đạo Nhân giống ta thân chết hồn tiêu, nếu là không thể giải khai nghi hoặc trong lòng này, làm sao có thể an ổn.
Cho nên liền đi Bắc Minh Châu một chuyến này, lúc đi ngang qua nơi này lão đạo ta bỗng nhiên tâm huyết dâng trào, bấm tay tính toán, lại tính tới có cố nhân tới chơi, liền ở chỗ này đợi ngươi ba ngày, quả nhiên đợi được.
Hôm nay cùng ngươi một lần, cũng coi như xong một cọc nhân quả của ta, như thế, không còn vướng bận, có thể lên đường rồi."
Tiêu Kiệt thầm nghĩ năng lực tiên tri của Phong Đạo Nhân này rất trâu bò a, trước thời hạn ba ngày liền tính tới hắn có thể tới nói đi cũng phải nói lại ba ngày trước hắn cũng không biết mình muốn đi đâu đâu.
Bất quá ngẫm lại lúc trước bói cho mình một quẻ kia, phi thường linh nghiệm, hiện giờ tính tới mình trở về, ngược lại cũng không tính là chuyện thái quá gì.
"Nói đến còn phải đa tạ quẻ từ lúc trước ngươi bói cho ta đâu, quả nhiên linh nghiệm cực kỳ."
"Ha ha, đã linh nghiệm, vậy bói và không bói lại có cái gì khác biệt đâu? Cho nên không cần cảm ơn ta.
Kỳ thật thuật chiêm bốc này cũng không phải tuyệt đối linh nghiệm, vận mệnh thế nhân này giống như tơ lưới, thiên ti vạn lũ, thiên biến vạn hóa, ta chỉ là từ trong rất nhiều lộ tuyến ngươi muốn đi, tìm ra một con đường có khả năng lớn nhất, ngươi nếu là khăng khăng không đi con đường này, cũng có thể làm cho quẻ từ thất bại, toàn bằng tâm ý mà thôi."
Tiêu Kiệt thầm nghĩ thì ra là thế, còn tưởng rằng giống luật nhân quả bách phát bách trúng đâu.
Bất quá như vậy cũng rất trâu bò rồi, "Phong huynh có thể lại thay ta bói một quẻ."
"Không biết tiểu huynh đệ muốn bói cái gì?"
Tiêu Kiệt há miệng, vốn định để hắn tính một chút mình có thể báo thù thành công hay không, nhưng do dự một lát, lại không có hỏi ra, Lưu Cường và bản thân hắn đều là người trong hiện thực, mà Hàn Lạc càng là như thế, để lão đạo này tính mà nói, sợ không phải tính không ra cái gì đi.
Hoặc là càng hỏng bét thật sự tính ra chút gì đó...
Nghĩ nghĩ: "Liền tính con đường thành Tiên của ta hay không thuận lợi đi."
Phong Bất Khí gật gật đầu, bấm tay nhắm mắt suy diễn, qua một lát, sắc mặt lại trở nên nghiêm túc lên.
"Lão đạo ta quan sát quá khứ tương lai của ngươi, ngược lại cũng có chút manh mối, được quẻ từ một bài, ngươi hãy nghe cho kỹ!"
Tiêu Kiệt vội vàng lắng tai nghe.
Liền nghe Phong Bất Khí niệm
Nhất tâm cầu đạo bộ vân đoan,
Yêu linh dị loại nan thành tiên.
Cường yếu phi thăng mệnh nan bảo,
Cửu tử nhất sinh vi nả ban.
(Một lòng cầu đạo bước mây ngàn,
Yêu linh dị loại khó thành tiên.
Gượng ép phi thăng mạng khó giữ,
Cửu tử nhất sinh để làm gì.)
Tiêu Kiệt vừa nghe lập tức lộp bộp một cái, đù má, quẻ từ này không đúng nha.
"Lão đạo, trước đó rõ ràng là thù đồ đồng quy (khác đường cùng đích) thì thế nào, sao lúc này lại biến thành cửu tử nhất sinh để làm gì rồi?"
"Nay đã khác xưa, vận mệnh chi đạo này thời thời khắc khắc biến hóa, nào có thể nhất thành bất biến đâu, có lẽ là một ít chuyện ngươi làm, làm cho vận mệnh của ngươi xuất hiện biến hóa."
Tiêu Kiệt thầm nghĩ chẳng lẽ là quan hệ của Luyện Yêu Sư này?
"Ngươi lại cho ta tính kỹ một chút, có phương pháp bổ cứu không?"
"Cũng được, ta lại vì ngươi bói một quẻ." Phong Bất Khí kia lần nữa nhắm mắt bấm tay suy diễn, rất nhanh liền có kết quả.
"Ngươi hãy nghe cho kỹ."
Cầu tiên vấn đạo tâm như thiết.
Yêu linh lan lộ nan nại hà.
Phi thăng lộ thượng thác nhất bộ.
Bách ban chấp niệm hóa tâm ma.
(Cầu tiên hỏi đạo lòng như sắt.
Yêu linh cản đường khó làm sao.
Trên đường phi thăng sai một bước.
Trăm loại chấp niệm hóa tâm ma.)
"Cái này...," Trong lòng Tiêu Kiệt lạnh lẽo, ván này còn không bằng phía trước đâu, "Lại tính lại tính, ta còn cũng không tin, đường thăng tiên này còn có thể bị chặn chết hay sao?"
Phong Bất Khí bất đắc dĩ, đành phải tiếp tục suy diễn.
"Nghe cho kỹ"
Chỉ cầu phi thăng nhập vân thiên.
Yêu lực triền thân mệnh nan thiên.
Tiên nhân chỉ lộ hoặc khả thị,
Cửu tử nhất sinh nhất tuyến gian.
(Chỉ cầu phi thăng nhập trời mây.
Yêu lực quấn thân mạng khó dời.
Tiên nhân chỉ đường hoặc có thể cậy,
Cửu tử nhất sinh trong một đường tơ.)
Cái này... Cái này mẹ nó cũng không tốt hơn chỗ nào a, cửu tử nhất sinh trong một đường tơ, chẳng phải là nói chỉ có một phần mười xác suất thành công?
Lão tử mẹ nó tu cái tiên sao lại khó như vậy chứ.
"Lại tính!"
Phong Bất Khí lắc đầu cười khổ: "Tính không được nữa rồi, một ngày ba quẻ từ, đã là cực hạn, lại tính sẽ xảy ra chuyện.
Tiểu huynh đệ, nghe ta khuyên một câu, con đường thành Tiên này vốn là mờ mịt vô tung, huống hồ cho dù thành Tiên, cũng có phiền não của Tiên nhân, chi bằng làm một phàm nhân chí tôn, tung hoành thiên hạ mấy chục năm, cũng coi như không uổng cuộc đời này, hà tất chấp nhất với tu tiên chi đạo đâu.
Lời ta nói đến đây, ta ở chỗ này cố ý vì gặp ngươi một lần, đã gặp rồi, tự nhiên là muốn đi con đường của mình, đi gặp Vương Tà kia rồi."
Tiêu Kiệt bỗng nhiên nói: "Lão đạo ngươi khuyên ta nghĩ thoáng, vì sao bản thân lại chấp nhất như vậy? Cho dù biết bản tôn kia của ngươi là ai lại có thể thế nào? Chi bằng tiêu dao tự tại, qua cả đời, ta tuy rằng không thông đạo chiêm bốc bói toán, nhưng đối với lòng người này lại vẫn là hiểu biết một ít, Vương Tà kia ta nhìn không giống như là người tốt lành gì, ngươi nếu là đi tìm hắn, sợ là có nguy hiểm tính mạng."
Phong Bất Khí thản nhiên cười, "Ngươi và ta kẻ tám lạng người nửa cân thôi."
Nói xong đứng dậy, chắp tay thi lễ, xoay người đi về phía dưới gò hoang, rõ ràng là chậm rãi đi dạo nhàn nhã, lại giống như chậm mà thực nhanh, ba bước hai bước, người đã biến mất trong tuyết nguyên.