Virtus's Reader
Trò Chơi Vận Mệnh Tuyệt Đối

Chương 91: CHƯƠNG 91: XẠ NHÂN TIÊN XẠ MÃ, HUYẾT CHIẾN MÃ KHẤU

Tiêu Kiệt thực sự bị dọa sợ rồi, ba tên Mã Khấu, nếu bị bao vây giữa đồng hoang thế này thì chắc chắn phải chết không nghi ngờ gì nữa.

Nhưng chỉ cần vào được rừng cây thì vẫn còn hy vọng.

May mắn là hai người lúc này cách rừng cây đã không còn xa, hai người một chó cắm đầu chạy thục mạng, trực tiếp lao vào trong rừng rậm.

Sau lưng truyền đến tiếng móng ngựa dồn dập, Tiêu Kiệt quay đầu nhìn lại thầm kêu không ổn, ba tên Mã Khấu thế mà bất chấp tất cả truy sát tới.

"Thành Tiên chạy quanh cây!"

"Thịt Viên, kéo một tên đi!"

Tiêu Kiệt gầm lên một tiếng, lần này tuyệt đối không chạy thoát được rồi, chỉ có thể đánh một trận.

Hắn lại không chạy quanh cây, chạy quanh cây chỉ có thể né tránh công kích của kẻ địch, lại không cách nào phản sát (giết ngược), thể lực của người không so được với ngựa, kéo dài sớm muộn cũng phải quỳ.

Làm sao đối phó kỵ binh, hắn lại quá hiểu rõ, chỉ cần có thể làm cho ngựa dừng lại, liền có thể tùy tiện đánh.

Tiêu Kiệt trực tiếp vọt tới dưới một gốc cây lớn, lưng tựa vào thân cây, xoay người đối mặt với Mã Khấu đang lao tới trước mặt, chuột bay nhanh đổi tấm khiên trong túi sang tay trái.

Cũng may Thịt Viên lúc này rốt cuộc không có rớt xích, gâu gâu gâu sủa một trận, thế mà thành công dẫn đi một tên Mã Khấu.

Một tên Mã Khấu nửa HP khác thì lao về phía Ngã Dục Thành Tiên, Ngã Dục Thành Tiên cũng nghe lời, trực tiếp bắt đầu chạy quanh cây. Con ngựa này chuyển hướng khó khăn, trong rừng rậm càng là cần tránh né cây cối, bị Ngã Dục Thành Tiên dắt mũi chỉ có thể chạy theo.

Tên Mã Khấu cuối cùng lại lao về phía Tiêu Kiệt, nhìn thấy cây kỵ thương dài ngoằng trong tay tên Mã Khấu kia, trong lòng Tiêu Kiệt run lên.

Dưới kỵ thương chúng sinh bình đẳng, thứ này nếu bị đâm trúng một cái, sợ là sẽ trực tiếp bị miểu sát (giết chết tức thì) a... Hy vọng hắn sẽ không gác thương xung phong.

Giây tiếp theo, tên Mã Khấu kia liền trực tiếp kẹp trường thương dưới nách, cán thương để ngang, mũi thương nhắm ngay Tiêu Kiệt, thúc ngựa xung sát tới.

Đt!

Tiêu Kiệt trong nháy mắt treo tim lên tận cổ họng, hắn đem toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào mũi thương đang nhanh chóng tiếp cận ở đối diện, khiên giơ lên, chuẩn bị đỡ đòn.

Mũi thương của đối phương không ngừng điều chỉnh vi mô, trong lòng Tiêu Kiệt sinh ra một cỗ cảm giác uy hiếp to lớn, hắn từng chơi kỵ thương xung phong trong Mount & Blade, biết đầu thương có thể điều chỉnh tư thái, không cần đâm thẳng tắp, dù là mặt bên quét trúng một cái cũng đủ hắn chịu đựng.

Nếu mình lăn lộn, đối phương chỉ cần điều chỉnh phương hướng, liền có thể đâm trúng mình.

Tiêu Kiệt không dám đánh cược, dứt khoát trực tiếp bày ra tư thế ngồi xổm, khiên giơ xéo, thân thể toàn bộ trốn ở sau tấm khiên, chuẩn bị ngạnh kháng một thương này.

Trường thương mang theo thế phi nước đại rắn rắn chắc chắc đâm vào tấm khiên trong tay Tiêu Kiệt.

Bịch! -237 (37 điểm sát thương quá tải)!

Tấm khiên trong tay trong nháy mắt vỡ vụn ra, chỉ một kích liền đánh nát tấm khiên đầy độ bền, nhưng cũng thành công hóa giải một kích này.

Ta đt! Trong lòng Tiêu Kiệt kinh hãi, cái này nếu chọc vào trên người mình, tuyệt đối miểu sát a, mình mới có 150 HP.

Cũng may lúc này ngựa sau khi đụng ngã hắn trực tiếp đâm vào trên cây, dừng lại.

Lần này rốt cuộc đến cơ hội hắn gây sát thương (dame) rồi.

'Nhất Đao Lưỡng Đoạn'! 'Hồi Toàn Trảm'!

-51! -19! -24! -22!

Một hơi đánh ra hơn trăm sát thương.

Ba lần công kích liền đánh ra một trăm năm mươi sát thương.

Mã Khấu một thương đâm tới.

-11!

Ha ha, chỉ thế thôi sao, không có tốc độ gia trì trường thương này sát thương giảm mạnh, còn không bằng mã đao đâu, đối với hắn không có chút uy hiếp nào.

Tiêu Kiệt dứt khoát không tránh không né, điên cuồng đổi máu.

Ăn ba thương, chém ra năm đao, tên Mã Khấu kia chỉ còn lại hai trăm HP, lần này rốt cuộc luống cuống, quay đầu ngựa bỏ chạy.

Tiêu Kiệt nào có thể để nó chạy, lại đến một lần kỵ thương xung phong nữa thì mình nguy hiểm rồi.

'Nhất Đao Lưỡng Đoạn'!

Một đao này hắn nhắm chuẩn lại là chân ngựa! Đánh cược chính là có thể đánh ra hiệu quả đoạn chi (gãy chi), nhưng muốn mạng là một đao chém xuống, mặc dù đánh ra trọn vẹn 53 sát thương cao ngất! Chân ngựa kia lại bình yên vô sự, một cái gia tốc liền kéo ra khoảng cách.

Không ổn! Tiêu Kiệt thầm nghĩ, đối phương còn 150 HP, vẫn là có cơ hội miểu sát hắn.

Nhưng hắn cũng không có biện pháp khác, chỉ có thể dùng hết mọi thủ đoạn tận lực gây sát thương.

Chuyển sang cung tên một mũi tên bắn ra, chuẩn bị thừa dịp đối phương vọt tới trước tận lực bào thêm chút sát thương.

Nào biết một mũi tên bắn vào mông ngựa, con ngựa kia bỗng nhiên kêu thảm một tiếng, ầm vang ngã xuống.

Tình huống gì? Tiêu Kiệt vừa mừng vừa sợ, thẳng đến khi Mã Khấu từ trên thi thể ngựa bò dậy, hắn mới bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ.

Thì ra là thế! Tên Mã Khấu Du Đãng này thanh HP 420 kia là lượng máu của Mã Khấu và ngựa cộng lại.

Thảo nào dày như vậy chứ, lúc này Mã Khấu xuống ngựa, HP trên đầu lại biến thành 137/220.

Nói cách khác, lượng máu của con ngựa kia hẳn là 200, mình trước đó bởi vì quan hệ vị trí, đại bộ phận sát thương đều là chém vào trên thân ngựa, vừa rồi một mũi tên cuối cùng trực tiếp đánh hết thanh máu của ngựa, thế là liền có một màn vừa rồi.

Không còn ngựa ta còn sợ ngươi cái gì!

Tiêu Kiệt nhanh chóng uống một bình máu, đổi lại song đao liền vọt tới.

Mã Khấu múa may trường thương ưỡn thương liền đâm, nhưng tên Mã Khấu không còn ngựa này, cũng bất quá là thực lực của một tên sơn tặc bình thường mà thôi, bị Tiêu Kiệt một chiêu 'Nhận Phản' đẩy binh khí ra, đoạt tiến vào trước người một trận song đao chém loạn, tiếp một cái 'Nhất Đao Lưỡng Đoạn' trực tiếp tiễn đi.

Tiêu Kiệt bên này vừa giải quyết xong Mã Khấu, còn chưa kịp thở một ngụm, bên kia liền truyền đến tiếng kêu cứu của Ngã Dục Thành Tiên.

"Cứu tôi! Cứu tôi với Phong ca!"

Tiêu Kiệt vừa quay đầu lại liền thấy Ngã Dục Thành Tiên bị tên Mã Khấu tàn huyết kia đuổi theo chém mạnh.

Hắn vội vàng giương cung lắp tên, ngắm chuẩn Mã Khấu trong nháy mắt do dự một chút, trực tiếp hạ thấp bắn về phía chiến mã dưới háng.

Trước đó đánh tên Mã Khấu này đại bộ phận công kích cũng đều chào hỏi lên trên thân ngựa, nghĩ đến con ngựa này hẳn là cũng không còn bao nhiêu máu.

Quả nhiên, ba mũi tên qua đi con ngựa kia liền hí lên một tiếng, ầm vang ngã xuống đất, Mã Khấu cũng theo đó ngã lăn ra đất.

Lần này Ngã Dục Thành Tiên coi như có cơ hội báo thù, vọt tới trực tiếp 'Liệt Thạch Trảm' tiếp xử quyết, hai búa liền đem tên Mã Khấu tàn huyết chém giết tại chỗ.

Còn lại một tên Mã Khấu cuối cùng thì dễ làm rồi, hai người trước tiên hồi đầy máu, sau đó cùng nhau vọt tới đỉnh lấy công kích của Mã Khấu điên cuồng bổ chém, tên Mã Khấu kia bị chém tàn phế còn muốn chạy trốn, nhưng Tiêu Kiệt cũng đã nhìn thấu điểm yếu của loại quái vật này, hai người trực tiếp toàn lực chém ngựa, ngựa vừa chết còn lại một tên Mã Khấu bộ chiến thì chả là cái thá gì.

Theo tên Mã Khấu cuối cùng ngã xuống, rốt cuộc kết thúc trận chiến đấu này.

Nhìn thi thể người thi thể ngựa trên đất, hai người đều là một trận may mắn.

"Ha ha ha ha, quá cmn sướng rồi, hu hu hu, lần sau chúng ta cũng đừng làm như thế nữa Phong ca, tôi sắp bị hù chết rồi." Ngã Dục Thành Tiên vừa khóc vừa cười nói.

Tiêu Kiệt đối với cái này rất tán thành, hắn hiểu được đó là cảm giác gì, adrenaline tăng vọt, tim đập gia tốc, da đầu tê dại, rõ ràng ý thức được sinh mệnh của mình bất cứ lúc nào cũng sẽ kết thúc... Chân chính sinh tử chém giết, so với bất kỳ trận chiến đấu trong game nào từng chơi qua, đều muốn kích thích kinh tâm động phách hơn nhiều.

Vừa làm cho người ta hưng phấn, lại làm cho người ta sợ hãi.

"Quả thật, trận tao ngộ chiến này quá mạo hiểm, tên Mã Khấu này không chỉ tốc độ nhanh công kích mạnh còn có thể triệu hoán lẫn nhau, lần đầu tiên gặp phải thật lòng làm cho người ta da đầu tê dại.

Dù cho hiện tại đã biết điểm yếu của quái vật này, tôi cũng hoàn toàn không hy vọng sau này ở trong đồng hoang gặp phải thứ này, trừ khi tìm được thủ đoạn khắc chế."

Nói xong nhìn về phía ba cái thi thể... không đúng, là sáu cái thi thể, thi thể ngựa cũng là có thể đơn độc nhặt lấy.

Cũng không biết liều chết đánh giết mấy con quái vật này có thể rớt ra cái gì.

Hắn đi đến trước mặt một tên Mã Khấu, sờ soạng lên.

38 đồng, Hộ Uyển Da ×1.

Chỉ thế thôi? Tiêu Kiệt có chút im lặng, so với trình độ khổ nạn của chiến đấu, cái này rơi xuống bao nhiêu có chút keo kiệt.

Lại sờ thi thể một con ngựa.

Lần này cho một cái Da Thuộc Cỡ Lớn ×3.

Được rồi, thứ này hẳn là thuộc về quái vật loại dã thú, chỉ rớt nguyên liệu không rớt trang bị.

"Cậu tới sờ." Tiêu Kiệt nói.

"Tôi sờ?"

"Vận may của cậu tốt hơn tôi."

"Được."

Ngã Dục Thành Tiên gật đầu đáp, sờ về phía thi thể một tên Mã Khấu, không nghĩ tới còn thảm hơn Tiêu Kiệt, thế mà chỉ sờ được hơn bốn mươi đồng tiền, ngay cả trang bị trắng (Bình thường) cũng không có.

"Mẹ kiếp, thứ này sẽ không phải chỉ là quái nhỏ (tiểu quái) chứ?"

Kẻ địch mạnh mẽ suýt chút nữa làm hai người đoàn diệt thế mà chỉ là tiểu quái? Cái này để Ngã Dục Thành Tiên bao nhiêu có chút không tiếp thụ được.

Nhưng loại tình huống chỉ rớt tiền không rớt trang bị này, cũng chỉ có thể phát sinh ở trên người tiểu quái, nếu như là BOSS hoặc là quái Tinh Anh, tối thiểu nhất cũng có thể rớt một kiện trang bị phẩm chất Ưu Tú hoặc Tinh Lương chứ.

Tiêu Kiệt lại thở dài, "Thứ này hẳn là xác thực chỉ là tiểu quái, lượng máu thực tế của bọn chúng cùng sơn tặc kỳ thật không chênh lệch nhiều, chẳng qua lúc cưỡi ngựa là đem lượng máu của người và ngựa cộng lại với nhau, cho nên nhìn mới dọa người."

Thứ này thực lực bộ chiến kỳ thật cùng sơn tặc không sai biệt lắm, nhưng mã chiến thì có chút mạnh rồi.

"Cậu sẽ không phải cho là chúng ta thật sự có bao nhiêu mạnh mẽ chứ? Đừng quên, nơi này còn vẻn vẹn chỉ là Tân Thủ Thôn đâu, sau này ra khỏi Ngân Hạnh Sơn Cốc, bên ngoài quỷ mới biết còn có thể gặp được quái vật lợi hại gì, tôi đoán cái game này đem những tên Mã Khấu này đặt ở chỗ này, hẳn là chính là vì cho chúng ta một chút chuẩn bị tâm lý mà an bài."

Loại thiết kế này ở trong rất nhiều game đều có xuất hiện qua, giai đoạn trước tiên cho người chơi một số quái vật tương đối dễ đối phó, chờ người chơi cảm thấy mình rất mạnh rồi, đột nhiên toát ra một con hổ cản đường, dạy người chơi làm người.

Hiện tại xem ra hiệu quả này là đạt đến rồi.

Trước khi lên tới Level 10, Tiêu Kiệt là không chuẩn bị rời khỏi Ngân Hạnh Sơn Cốc rồi.

"Được rồi, anh nói đúng Phong ca, tôi là có chút đắc ý quên hình rồi."

Ngã Dục Thành Tiên nói xong đem thi thể cuối cùng cũng sờ, lần này cuối cùng cũng rớt kiện trang bị ra hồn.

[Giáp Chân Vảy Cá (Hộ thối)]

Phòng thủ chân +18.

Hiệu ứng trang bị: Kháng chém. Đối với sát thương chém có 30% tăng cường phòng ngự.

Giới thiệu vật phẩm: Giáp chân được xâu chuỗi từ các mảnh giáp vảy cá, có năng lực phòng ngự tốt đẹp, đặc biệt thích hợp dùng cho phòng hộ sát thương đao kiếm.

Thứ này tự nhiên là cho Ngã Dục Thành Tiên dùng, để lực phòng ngự vốn là rất cứng của hắn tiến thêm một bước đề cao.

Mặt khác hai con ngựa cũng sờ được không ít Da Thuộc Cỡ Lớn, thứ này xem như nguyên liệu chế da không tệ, bao nhiêu đáng chút tiền.

Ván này tốt xấu xem như không uổng công liều mạng.

Hai người vừa nhặt xong chiến lợi phẩm, Ngã Dục Thành Tiên liền bỗng nhiên kinh hãi nói, "Phong ca, thứ kia lại trở về rồi."

Tiêu Kiệt vừa quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy con Thập Di Tiểu Yêu kia tiện hếch núp ở xa xa sau một cái cây, lén lén lút lút nhìn về phía bên này.

Ta sát, mày còn dám trở về!

Tiêu Kiệt nhìn thấy thứ này liền giận không chỗ phát tiết, con Thập Di Tiểu Yêu này rõ ràng là cố ý đem bọn họ dẫn tới bên cạnh Mã Khấu a, tiểu quái gian trá như thế hắn vẫn là lần đầu tiên gặp được.

Tức giận đến mức hắn không quan tâm khoảng cách hai bên hoàn toàn ở ngoài tầm bắn của cung tên, một mũi tên bắn ra.

Vút... phập! Một mũi tên này lại không có gì bất ngờ bắn vào không khí, rơi vào trên mặt đất cách Thập Di Tiểu Yêu vài mét.

Tiêu Kiệt thở dài, "Thôi, không đuổi theo, thứ này chạy quá nhanh, đuổi theo nữa sẽ xảy ra chuyện."

Con Thập Di Tiểu Yêu kia chạy đến bên cạnh mũi tên một phát đem tên nhổ ra, nhét vào trong cái túi nhỏ sau lưng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!