Trình Hoa Nguyên lắc đầu: “Không đâu. Bây giờ tự bản thân họ còn chưa lo xong, sao có thời gian mà gây sự với chúng ta.”
Những người khác nghe xong cũng thở ra nhẹ nhàng.
Bấy giờ, chú Nam đứng dậy, khóe miệng khẽ cong, miễn cưỡng nở nụ cười: “Tôi ra sân sau một lát.”
Nói xong, ông ấy từ từ đi về phía sân sau.
Còn về hành lý gì đó, người thừa kế đều đi rồi, ông ấy cũng không cần thiết phải chạy về.
Trình Nguyên Hoa và Lưu Toàn Phúc liếc nhìn nhau, đều thấy sự lo lắng trong mắt đối phương.
Lưu Toàn Phúc lo lắng chú Nam, dự định qua đó nhìn xem.
Trình Nguyên Hoa đưa tay giữ cậu lại, lắc đầu. Sau đó, cô nhìn về một phía nào đó…
Đằng kia, Nhiễm Lệ do dự một lát rồi cũng xoay người đi theo.
Lưu Toàn Phúc thở dài: “Chú Nam khó khăn lắm mới tìm được một người thừa kế không tệ, cuối cùng lại xảy ra chuyện như vậy. Không biết chú ấy phải đi đâu tìm lại một người thừa kế đây?”
Trình Nguyên Hoa nhìn về phía sân sau, không nói gì.
Ở sân sau.
Chú Nam ngồi lên chiếc ghế dài, ánh mắt nhìn về phía cây lê.
Mùa xuân đã đến rồi, hoa lê cũng nở rộ, tựa như mùa đông đã qua đi vậy. Nhưng mà…
Trong không khí vẫn còn vương vấn từng đợt lạnh lẽo.
Trong đôi mắt của ông ấy như già thêm mấy tuổi. Ông ấy ngồi trên ghế, đôi mắt đờ đẫn.
Nhiễm Lệ ngồi xuống bên cạnh ông ấy, lấy bình nước đang nấu bên cạnh, rót cho ông ấy một ly nước sôi.
Giọng nói chú Nam khàn đi: “Cám ơn.”
Nhiễm Lệ nhíu mày lại, hồi lâu sau anh ta mới nói: “Sau này, chú đừng có gặp ai cũng đều đối xử tốt với họ như vậy. Mấy người các chú ở chung với nhau được bao lâu? Vốn dĩ không hề ở chung lâu lắm, sao cứ phải làm như vậy?”
Chú Nam lắc đầu, ánh mắt vẫn nhìn về phía hoa lê, giọng nói lại không còn sức sống: “Tôi xem cậu ta là hội trưởng hiệp hội Mỹ thực, xem cậu ta như đệ tử của mình, cũng xem cậu ta là hy vọng của Mỹ thực Trung Hoa sau này…”
Một người quan trọng như thế, sao ông ấy có thể không đối xử tốt với cậu ta được?
Nhiễm Lệ nhìn ông ấy, hỏi: “Đời tiếp theo của hội trưởng hiệp hội Mỹ thực quan trọng đến như vậy sao? Hiệp hội Mỹ thực có nhiều người như vậy, nếu chú không muốn làm, sẽ có người khác quyết định thay.”
“Không giống nhau, nơi nào có quyền lợi, ở đó sẽ có phân tranh. Bây giờ, những người trong hiệp hội Mỹ thực đều không phù hợp làm hội trưởng. Tôi không thể bảo đảm họ vĩnh viễn sẽ lấy Mỹ thực Trung Hoa làm đầu.” Chú Nam thở dài: “Tôi không muốn nhìn thấy thứ tôi dùng cả đời bao bọc bị phá huỷ trong tay người khác.”
Nhiễm Lệ uống một ngụm nước, không nói gì.
“Mấy năm nay, tôi vào Nam ra Bắc, chính mắt thấy có những mỹ thực bị mai một trong dòng sông lịch sử, còn có những “mỹ thực” vốn chẳng ra gì, lại dựa vào marketing và tuyên truyền dối trá, trở nên như mỹ vị của thần tiên. Hiệp hội Mỹ thực trông có vẻ là một hiệp hội bình thường nhưng ý nghĩa của nó cực kỳ quan trọng.” Giọng nói chú Nam tràn đầy kiên định, trong đôi mắt cũng tựa như toả ánh quang.
Bởi vì bị chuyện Tôn Vũ Thừa kích thích, bây giờ, cả người ông ấy bao trùm một bầu khí tang thương, không còn chút tinh thần nào.
Vị trí hội trưởng hiệp hội Mỹ thực quan trọng như thế nhưng ông ấy vẫn chưa tìm được một người thừa kế thích hợp!
Liệu ông ấy có còn đủ sức để tìm được người kế thừa tiếp theo không?
Nỗi tuyệt vọng phủ lên đôi mắt của chú Nam, ánh sáng trong đôi mắt lúc nãy cũng ảm đạm dần.
Nhiễm Lệ vẫn không nói gì, cả hai đều im lặng.
Mặt trời càng lúc càng cao, bông hoa lê đầu cành khẽ đong đưa.
Nhiễm Lệ lại nói: “Bây giờ, tôi vẫn định ở lại tiệm mỹ thực Trình Ký một thời gian. Nếu chú nguyện ý dạy tôi, vậy cứ giao hiệp hội Mỹ thực cho tôi.”
Chú Nam sửng sốt, sau đó, cơ thể ông ấy cứng đờ, từ từ xoay đầu lại.
…Nhiễm Lệ vẫn còn bĩnh tĩnh uống nước.
Giọng nói chú Nam đầy sốt ruột: “Cậu vừa nói cái gì? Những gì cậu nói đều là thật sao?”