Virtus's Reader
Trở Thành Quốc Bảo Nhờ Mỹ Thực

Chương 522: CHƯƠNG 522: VÔ ĐỀ

Tin tức gì gì cũng đều được tung ra hết, kế hoạch của thôn trưởng nhanh chóng được lập nên, mấy vị đầu bếp cũng lên kế hoạch đến lúc đó mang theo đồ đệ tới, còn có chính quyền bên thành phố cũng sắp xếp ổn thỏa rồi......

Lần này, dường như động tĩnh thật sự không phải là lớn bình thường.

Trình Nguyên Hoa đột nhiên cảm thấy áp lực vô hình áp trên người cô.

"Không sao đâu sư phụ, cùng lắm thì đến lúc đó chúng ta chịu khó vất vả một chút đi!" Lưu Toàn Phúc cười an ủi.

Tang Ngu cũng gật gật đầu: "Đúng, một ngày trước lễ kỷ niệm, tôi đi vớt nhiều cá một chút!"

"Đúng vậy đúng vậy, chúng ta đều sẽ hỗ trợ. Nếu thật sự bận rộn thì mỗi người một quả trứng trà, lại thêm một bát mì sốt tương là ổn."

"Tôi cảm thấy ý kiến này có thể thực hiện được!"

Trình Nguyên Hoa thở dài, hướng về phía bọn họ giật giật khóe miệng: "Được rồi, tôi sẽ nghĩ lại."

Càng tới gần ngày, Trình Nguyên Hoa lại càng trầm mặc.

Gần đây thậm chí luôn ngồi ở một chỗ nhìn một phương hướng khác ngơ ngác đến xuất thần.

Diệp Dư Chiêu vừa đến Tiệm Mỹ Thực Trình Ký đã bị mọi người vây quanh nghe mồm năm miệng mười nói chuyện.

Từ Tú Uyển: "Dư Chiêu à, cháu tâm sự với Nguyên Hoa đi, hai ngày nay hình như tâm trạng nó không được tốt!"

Lưu Toàn Phúc: "Đúng vậy, tôi cảm thấy hình như chị ấy bị áp lực quá lớn."

Ngay cả Tang Ngu luôn luôn không hợp với Diệp Dư Chiêu cũng nói: "Anh đi hậu viện tâm sự với cô ấy đi."

Diệp Dư Chiêu nghe xong không được mấy câu thì đại khái biết là chuyện gì xảy ra, anh lập tức bước chân đi đến hậu viện.

Trình Nguyên Hoa đang ngồi ở đằng kia, tầm mắt nhìn hoa quế nở. Cô cảm giác được bên cạnh có người ngồi xuống liền từ trong trầm tư đi ra và nhìn về phía anh: "Anh đến rồi......"

"Ừ" Diệp Dư Chiêu gật đầu, ánh mắt lo lắng: "Bọn họ đều rất lo lắng cho cô."

"Tôi không sao."

"Cô không giống như không có việc gì." Trình Nguyên Hoa nhất thời không nói lời nào.

Giữa hai người rơi vào trầm mặc, một hồi lâu sau Diệp Dư Chiêu nói: "Cô áp lực quá lớn sao? Sợ mình làm không tốt lễ kỷ niệm lần này?"

Trình Nguyên Hoa hơi sửng sốt, lập tức nhìn về phía anh tự giễu cười: "Tôi thế nhưng không có phát hiện anh hóa ra có cái miệng độc như vậy."

Thật là …

Nhất châm kiến huyết*.

一 針 見 血: Một câu ngắn mà chỉ được chỗ trọng yếu (một kim thấy máu).

Đúng nha, Trình Nguyên Hoa cô là người xưa nay có thể thành thạo xử lý mọi thứ một cách dễ dàng mà bây giờ lại sợ bản thân không làm tốt một số chuyện.

Trước đây ở Đại Hội Thưởng Thức Ẩm Thực cũng không thấy cô như vậy, ngược lại chỉ một ngày kỷ niệm thôi cũng khiến cô trở nên lo lắng như vậy.

Nói ra ai tin đây?

Bọn họ đều cảm thấy áp lực của cô rất lớn vì dù sao cũng phải làm nhiều món ăn như vậy nhưng không ai nghĩ tới, cô chính là sợ làm không tốt, chỉ lo đến ngày kỷ niệm của tiệm mà thôi.

Ánh mắt Diệp Dư Chiêu lộ ra sự đau lòng nhưng giọng nói vẫn bình thản như trước: "Tôi chỉ là nói thật, nếu như cô cảm thấy sợ hãi thì vẫn có thể lựa chọn hủy bỏ lễ kỷ niệm cũng được, dù sao thì lễ kỷ niệm nói đơn giản cũng chỉ là một hoạt động chúc mừng."

Trình Nguyên Hoa: "Lời mời đã gửi đi rồi......"

Diệp Dư Chiêu: "Lại gửi thông báo hủy bỏ."

"Mọi người trong thôn đều đã làm xong công tác chuẩn bị …"

"Đền bù tổn thất cho họ."

"Cư dân mạng đều rất chờ mong …"

"Tạo ra hoạt động rút thăm trúng thưởng xin lỗi."

"Chính quyền của thành phố rất coi trọng......"

"Gọi điện thoại nói rõ ràng là người muốn tới nhiều lắm, Tiệm Mỹ Thực Trình Ký làm không được."

Mỗi một lý do, Diệp Dư Chiêu đều nghĩ biện pháp giải quyết cho cô.

Trình Nguyên Hoa mấp máy môi, cuối cùng cô mỗi nói: "Tôi không muốn hủy bỏ ngày kỷ niệm......"

Đúng vậy, xét đến cùng cũng là vì Trình Nguyên Hoa không muốn hủy bỏ, cô tuy rằng sợ bản thân làm không tốt nhưng cũng không muốn mình không đối mặt với vấn đề đã chịu thua.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!