Thư ký Ninh dừng bước, mặt lạnh nhìn cậu ta: "Nếu cậu có thời gian theo tôi như giám sát thế này thì đi đến chỗ ông chủ đi, không cần cậu ở đây phiền tôi đâu."
Trợ lý Cao: "…… Ông chủ đang ở cùng với cô Trình, ngài ấy không để ý tới tôi."
Bản thân vừa muốn đi theo Diệp Dư Chiêu đã bị đối phương tặng cho một ánh mắt lạnh như băng khiến tâm hồn trợ lý Cao sợ tới mức lập tức chạy mất.
Chờ lúc bà chủ Trình Ký nói chuyện với Diệp Dư Chiêu thì đối phương lập tức biến thành vẻ mặt kiên nhẫn ôn hòa, trợ lý Cao đối với chuyện ông chủ mình lật mặt còn nhanh hơn lật bánh nướng liền cảm thấy khiếp sợ.
Thư ký Ninh: "Vậy cậu trở về đi."
Trợ lý Cao hạ thấp giọng, giãy dụa nói: "Không muốn trở về...... Tôi mà trở về thì sẽ không được ăn chực bữa cơm mà quản lý Trình Ký cho người giúp việc nữa! Đồ ăn ở Tiệm Mỹ Thực Trình Ký thật sự là quá ngon, nếu không phải tôi không có cơ hội thì thật muốn ở chỗ này ăn cả đời, ông chủ của chúng ta cũng thật hạnh phúc nha."
Thư ký Ninh: "…"
Ông chủ mà mấy người bọn họ cảm thấy hạnh phúc bây giờ đang ở phòng bếp giúp Trình Nguyên Hoa thử đồ ăn.
Đương nhiên, thử là đầu bếp khác làm chứ không phải Trình Nguyên Hoa làm.
"Anh thấy ăn ngon không?" Trình Nguyên Hoa đặt một đĩa thức ăn lên bếp, quay qua hỏi Diệp Dư Chiêu.
Diệp Dư Chiêu cầm đũa lên nếm thử, gật đầu: "Rất ngon."
Trình Nguyên Hoa lập tức nở một nụ cười, lúc cô cười có lông mày và đôi mắt cong cong lên cùng với lúm đồng tiền nhàn nhạt treo trên khuôn mặt tuy hơi gầy gò nhưng vẫn xinh như ngọc.
Diệp Dư Chiêu liếc mắt một cái liền bắt gặp nụ cười nghiêng nước nghiêng thành của cô, tầm mắt của anh dần dần có chút dại ra.
Trình Nguyên Hoa đem một đĩa đồ ăn này đặt ở một bên, lại bưng lên một đĩa khác nếm thử.
"Anh nếm thử cái này xem, tôi cảm thấy cũng không tệ." Cô hỏi tiếp: "Anh nếm thử xem thế nào."
Diệp Dư Chiêu: "Ăn ngon …"
Trình Nguyên Hoa: "......"
Cô dừng một chút, thanh âm mang theo thăm dò: "Tôi hỏi một đĩa này, anh còn chưa có ăn đâu......"
Diệp Dư Chiêu: "… …"
Anh liền nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Ngày 21 tháng 8 là Tiệm Mỹ Thực Trình Ký tổ chức lễ kỷ niệm, bây giờ thời tiết sáng sủa cùng bầu trời trời xanh với những mây trắng.
Toàn bộ thôn Thang Hòe đều trở nên náo nhiệt, bàn ghế đều được sắp xếp vào vị trí của mình cùng với cái bếp lò sớm dựng xong đã được lau chùi sạch sẽ.
Có một số người đến ở nhà trọ trước nên sáng sớm đã kết bè kết đội đi về phía Tiệm Mỹ Thực Trình Ký.
Còn có không ít người từ bên ngoài tới đây đang ngây ngây ngô ngô, xe còn chưa tới gần thôn đã bị cảnh sát giao thông ngăn lại an bài đến địa phương cố định dừng xe.
Những chiếc xe nối đuôi nhau đi tới, từng chiếc từng chiếc tiến vào, dòng người qua lại tấp nập.
Lúc vào thôn, bọn họ nếu không phải đi cùng bạn bè hay lập thành đội thì chính là đi theo đoàn hướng dẫn viên du lịch, đương nhiên, cũng có một số người đến đây một mình, muôn hình muôn vẻ, náo nhiệt vô cùng.
Có người đã xem hướng dẫn một cách nghiêm túc nên dẫn đầu ở phía trước, giọng nói có chút thô lỗ: "Mọi người mau đi theo tôi! Chúng ta đi xếp hàng trước, hôm nay có thể ăn được phần thức ăn đầu tiên là sủi cảo cùng trứng trà do Tiệm Mỹ Thực Trình Ký cung cấp. Ngay tại lối vào, mỗi người chỉ được ăn ba cái sủi cảo cùng một trứng trà mà thôi!"
Ngay lập tức mọi người đều nói: "Chỉ có ba cái sủi cảo? Vậy đủ để làm gì!"
"Chỉ là nếm thử một chút, cho dù Tiệm Mỹ Thực Trình Ký muốn dùng sủi cảo cho anh ăn no thì anh có nguyện ý không? Phía sau còn có mì sốt tương Trình Ký và những món ngon bất ngờ khác của Trình Ký nữa! Ngoài ra còn có đầu bếp bậc nhất thế giới xào rau cho mọi người để mọi người tự mình lấy! Tất cả mọi người giữ bụng lại một chút đi!"