Trình Nguyên Hoa một tay vịn lấy Lưu Toàn Phúc đứng vững, tay kia ấn huyệt thái dương, trên mặt hiện rõ vẻ đau đầu.
Bởi vì thanh âm kinh hãi của Lưu Toàn Phúc, tất cả mọi người của tiệm mỹ thực Trình Ký đều chạy ra với vẻ mặt lo lắng.
......Tất cả bọn họ đều rất quan tâm đến Trình Nguyên Hoa.
Dương Lâm và Từ Tú Uyển tiến lên phía trước, ánh mắt của Diệp Dư Chiêu cũng đầy vẻ lo lắng nhìn cô, muốn vươn tay đỡ lấy cô, nhưng lại thu tay về, không dám hành động.
"Tiểu Hoa, cháu làm sao vậy?"
“Không thoải mái sao?"
"Đúng vậy, sư phụ, chúng ta đi bệnh viện đi!"
"Bà chủ Trình, cô thấy không khỏe ở đâu sao?"
"Ông Ngô đã đi chưa?! Nếu còn chưa đi thì mau gọi ông ấy tới đây đi!"
...
Mọi người mồm năm miệng mười, quan tâm đến Trình Nguyên Hoa.
Trình Nguyên Hoa phất phất tay, ngồi vào bàn ăn sau đó hít sâu một hơi: "Không sao, chỉ là do hơi mệt thôi."
"Sao? Vậy chị đi nghỉ ngơi đi!"
"Đúng vậy, đi nghỉ ngơi đi, hai ngày nay bà chủ Trình đã vất vả rồi!"
"Đúng đúng đúng, đi thôi, chúng ta đỡ Tiểu Hoa về phòng!"
"Hôm nay không có việc gì, Nguyên Hoa có thể nghỉ ngơi nguyên một ngày!"
Khi Trình Nguyên Hoa được đỡ nằm xuống, cô nghiến răng nghiến lợi nói......
"Năm sau! Sẽ không có lễ kỷ niệm tiệm!!"
"Có đánh chết cũng không làm!!"
Lễ kỷ niệm của tiệm mỹ thực Trình Ký đã diễn ra vô cùng thành công, thậm chí cũng bởi vì vậy mà lại lên hot search.
Cư dân mạng liên tục phơi bày, đăng tải trải nghiệm của bọn họ ở thôn Thang Hòe theo nhiều cách, rất nhiều hoạt động khác nhau, mỹ thực, tất nhiên phải kể đến mỹ thực và lẩu ở tiệm mỹ thực Trình Ký.
Họ thậm chí còn bày trò so tài, so xem ảnh của ai đẹp nhất và ai miêu tả đúng nhất mỹ vị của tiệm mỹ thực Trình Ký.
Đúng vậy, chính xác là như vậy.
Bọn họ cảm thấy rằng sự miêu tả thông thường không thể lột tả được toàn bộ mỹ vị của tiệm mỹ thực Trình Ký.
Bài miêu tả tốt nhất cũng chỉ gợi ra được vài phần mỹ vị, vẫn không thể lột tả được toàn bộ.
......Mỹ vị như vậy, mỗi người phải tự mình nếm thử mới biết nó rúng động đến mức nào.
Rất nhiều người nhấp vào hot search, nướng miếng ngay lập tức ứa ra......
"Thật sự rất ngon! Tôi cũng không biết nên miêu tả như thế nào. Trước khi tới đây, mọi người đều đã chuẩn bị thuốc tiêu hóa, một bên nốc thuốc tiêu hóa, một bên ăn mỹ thực của Trình Ký!"
"Lầu trên đừng có mà bôi xấu tiệm mỹ thực Trình Ký! Nguyên liệu của tiệm nhà bọn họ được tuyển chọn cực kỳ sạch sẽ, không hề có bất kì nguyên liệu không đảm bảo nào, thậm chí có một số nguyên liệu phối hợp lại còn tốt cho tiêu hóa. Nếu no tới không chịu nổi thì đi bộ một lát sẽ thoải mái ngay thôi, căn bản không giống với khi ăn quá no ở những tiệm khác."
“Thịt viên của Trình Ký có thể ăn theo hai cách, cách thứ nhất là chiên, cách còn lại là nấu. Chiên thì chỉ cắn một miếng, hương thơm ngào ngạt sẽ tràn ngập trong miệng, cho dù có bỏng miệng cũng tiếc không muốn nhả ra, nấu thì thả vào nồi lẩu, lại là một loại mỹ vị khác!"
"Còn có món kem ngon nhất trên thế giới!!"
"Đời này của tôi nếu có thể ăn hết đồ ăn của Trình Ký thì dù có chết cũng đáng!"
...
Ngược lại với những lời khen ngợi là những người không đi, hoặc là đi nhưng tới buổi chiều là bỏ chạy, không được ăn lẩu vào buổi tối, hối hận đến xanh ruột……
"Ai nói lễ kỷ niệm của tiệm mỹ thực Trình Ký chỉ dành cho những người đi tới một quả trứng luộc nước trà?! Đó là lý do tại sao tôi không đến đó!"
"Hu hu, tôi cũng vậy. Tôi đã nghĩ rằng tiệm mỹ thực Trình Ký sẽ không quan tâm đến chúng tôi, nhưng nào biết rằng tiệm lại đối xử với mọi người tốt đến vậy!"
"Hối hận chết mất!!"
"Mẹ kiếp, các người có hối hận bằng tôi không? Tôi tới buổi chiều đã rời đi!!"
"Tôi cũng thế! Lúc biết được là mọi người đang ăn lẩu, lúc đó ta đã an tọa trên máy bay rồi!!"
"Tôi hối hận, tôi hối hận, lễ kỉ niệm cửa hàng vào năm sau, mặc kệ người khác nói như thế nào tôi cũng phải đi! !"