Trình Nguyên Hoa đứng ở cửa, nhìn theo hướng chú Nam rời đi, ánh mắt đăm chiêu.
Diệp Dư Chiêu đứng bên cạnh cô, dịu dàng nói: “Đừng lo lắng quá.”
“Em không phải đang lo về cái này.” Trình Nguyên Hoa lắc đầu, trong ánh mắt tràn đầy sự tự tin, hơi ngẩng đầu lên, cô nói: “Tám món ăn đặc biệt của Hoa Quốc chúng ta cộng thêm món ăn em đã chuẩn bị, trừ khi ban giám khảo mắt bị mù không thấy đường, ăn nói linh tinh. Còn không thì, sân khấu này đảm bảo sẽ náo loạn!”
Ánh mắt của Diệp Dư Chiêu trở nên dịu dàng hơn.
Anh rất thích ngắm nhìn dáng vẻ đầy tự tin này của Trình Nguyên Hoa, điều này khiến trái tim anh loạn nhịp.
Anh sớm đã nhận ra rồi.
Trái tim của anh không phải bị bệnh, mà là đã yêu Trình Nguyên Hoa.
Khi ở chung với cô, lại càng yêu cô nhiều hơn.
Diệp Dư Chiêu không thể tưởng tượng ra một ngày mà anh rời xa Trình Nguyên Hoa sẽ như thế nào, suy nghĩ như vậy, chỉ nghĩ về nó thôi cũng khiến người ta tuyệt vọng.
Lưu Toàn Phúc cùng những người khác đều rất tò mò, hỏi Trình Nguyên Hoa: “Sư phụ, chị làm món gì thế?”
Trình Nguyên Hoa khẽ cong môi, mỉm cười nói: “Các cậu sẽ được biết sớm thôi.”
Những cuộc thi giống như Giải thưởng Mỹ Thực này, đều được phát trực tiếp, ngày mai là ngày Quốc khánh cũng là Tết Trung thu, Tiệm Mỹ Thực Trình Ký đã thông báo đóng cửa rồi, hôm nay, ngày mai, thậm chí là ngày mốt cũng sẽ không mở cửa đón khách.
Trước khi cuộc thi bắt đầu, bọn họ ngồi trong đại sảnh, vừa sơ chế nguyên liệu nấu ăn, vừa xem tivi.
Hoạt động lần này vẫn rất hoành tráng, vòng loại đã thu hút đủ sự chú ý, rất nhiều giám khảo từ trụ sở chính Michelin cũng đã đến, chủ yếu là để sàng lọc bước đầu.
Dù sao thì...
Bọn họ cũng đã mời không ít nhà hàng từ mỗi quốc gia.
Nếu không loại trước một phần, thì không có cách nào để thực hiện các đánh giá tiếp theo.
Máy quay lướt nhanh qua hiện trường, mọi người đủ mọi màu da mặc các loại đồng phục đầu bếp khác nhau, có người vốn là người của nhà hàng ba sao Michelin, cảnh quay của họ vô cùng nhiều.
Những người không nổi tiếng thì cảnh quay cũng rất ít.
Đây chỉ là giai đoạn chuẩn bị, cuộc thi vẫn chưa bắt đầu.
Trong tiệm, bọn họ vừa nhào bột vừa trò chuyện...
"Cuộc thi này trông cũng không được chuyên nghiệp lắm."
"Chỉ dựa vào việc bọn họ không mời chúng ta là thấy, có lẽ giám khảo đại khái cũng không ra gì."
"Đồng ý, không có gì để làm cả, Giải thưởng Mỹ thực gì chứ, chẳng phải là mượn cơ hội để quảng bá nhà hàng và món ăn nào đó thôi à. "
"Vậy mà các quốc gia khác vẫn làm theo chiêu trò của bọn họ!"
"Chậc chậc, nhìn những người phỏng vấn này xem, chỉ phỏng vấn những người nổi tiếng thôi."
"Nịnh hót!"
...
Trình Nguyên Hoa cũng nhìn màn hình, hai tay xử lý nguyên liệu nấu ăn, một lúc làm hai việc, nhưng động tác tay lại vừa nhanh vừa tốt.
Khi máy quay lướt qua, bắt gặp chú Nam đang vội vàng đi ngang qua.
"Chú Nam!" Người ở Tiệm Mỹ Thực Trình Ký kêu lên.
Trình Nguyên Hoa nhìn thấy, lại phát hiện cũng chỉ là lướt qua, không cho thêm cảnh quay nữa.
Nhưng Trình Nguyên Hoa biết rằng hướng chú Nam đang đi là hướng của nhà tài trợ và giám khảo.
"Cũng không biết chú Nam bây giờ đang có chuyện gì!"
"Cuộc thi này thật sự sẽ đình chỉ sao?"
Bọn họ vẫn rất lo lắng, động tác tay của Trình Nguyên Hoa hơi dừng một chút, nhẹ giọng nói: "Nếu cuộc thi bị đình chỉ, vẫn còn có hi vọng. Nhưng nếu cuộc thi bình thường không bị đình chỉ, những người đó còn không có điểm dừng hơn cả trong tưởng tượng của tôi, cho dù có tham gia cũng sẽ không có kết quả tốt."
Trình độ các đầu bếp của tám hệ ẩm thực lớn, và cả đồ cô ấy chế biến đều là những món ăn tuyệt hảo, nếu giám khảo Michelin nếm thử mà không có phản ứng gì thì có nghĩa là họ đã không có nguyên tắc.
Nếu không có nguyên tắc, Tiệm Mỹ Thực Trình Ký tham gia cũng sẽ không có thành tích xứng đáng.