"Trung Hoa tạm thời vắng mặt trong vòng đấu loại, nhưng sau khi ban giám khảo thẩm định và thưởng thức tám món ăn và bánh trung thu, cảm thấy mỹ thực của họ đủ trình độ để bước vào vòng thi đâu tiếp theo! Bởi vậy, ban hội đồng…”
Còn chưa nghe hết lời, tất cả mọi người trong tiệm Mỹ Thực Trình Ký đã nhìn Trình Nguyên Hoa với vẻ mặt khiếp sợ.
Ngay sau đó, Lưu Toàn Phúc là người đầu tiên hét toáng lên…
“Sư phụ! Không ngờ chị lại làm bánh trung thu!”
Hơn nữa…
Dùng bánh trung thu để dự thi, mẹ kiếp, trước nay chưa từng có tiền lệ này!
Trước kia Trình Nguyên Hoa chưa từng nói sẽ làm bánh trung thu, cô luôn để Lưu Béo làm, thế cho nên ai nấy đều nghĩ không phải trung thu sẽ không được ăn bánh Trung Thu Trình Ký.
Bọn họ rất muốn ăn.
Món đồ ngọt nào Trình Nguyên Hoa làm ăn cũng rất ngon, bánh trung thu cô làm sợ cũng là vua trong tất cả các bánh trung thu.
Ngày mai chính là trung thu, hôm nay còn chưa có động tĩnh gì, họ vốn cho rằng sẽ không có bánh, nhưng hoàn toàn không ngờ rằng là vì chú Nam đã mang bánh trung thu Trình Nguyên Hoa làm đi dự thi!!
Tất cả người trong tiệm Mỹ Thực Trình Ký vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ.
Lưu Toàn Phúc vội hỏi: “Sư phụ, tối hôm qua chị và chú Nam làm bánh trung thu sao!”
“Đúng vậy.” Trình Nguyên Hoa gật đầu.
Mắt cô vẫn nhìn TV, sau khi công bố Trung Hoa đã được vào vòng trong, tuy có vài đầu bếp có sắc mặt rất tệ, nhưng thi đấu vẫn tiếp tục.
“Tại sao cô lại nghĩ đến mang bánh trung thu đi dự thi vậy! Bánh trung thu của chúng ta ăn cực kỳ ngon sao?” Sư Huyền trợn trừng đôi mắt, trong mắt ngập tràn trông mong.
Diệp Dư Chiêu trả lời: “Món được bà chủ Trình nấu, có món nào không ngon sao?”
“Điều này cũng đúng.” Sư Huyền gật đầu: “Vậy bà chủ Trình à, rốt cuộc tại sao cô lại quyết định dùng bánh trung thu dự thi vậy!”
Trong giọng điệu Trình Nguyên Hoa ngập tràn ý cười, lắc đầu nói: “Ban đầu định làm bánh trung thu, vừa hay đúng thời điểm, cho họ nếm bánh trung thu cũng coi như là hợp với mùa. Hơn nữa mục đích của chúng ta là giành lại tư cách tham gia thi đấu. Vậy cần phải làm bọn họ tình nguyện nếm thử, nếu đưa lên món họ không muốn ăn thì ít nhất còn bánh trung thu, dù sao đây cũng là món bánh truyền thống của chúng ta, còn tiện nhấm nháp.”
Bánh trung thu cũng được xem như là phương án dự phòng, nếu họ không dùng món ăn, vậy cũng phải nếm chút bánh trung thu chứ?
Tám món kia đều là món sở trường của nhóm đầu bếp, Trình Nguyên Hoa cũng không cần nấu thêm món gì, cô dứt khoát làm bánh trung thu, tuy rằng không được xem như là một món ăn nhưng cũng là mỹ thực có thể nhấm nháp.
“Sư phụ! Chị quá tuyệt vời!!!” Giọng nói của Lưu Toàn Phúc đầy kích động.
Những người khác cũng rất vui, tuy tham gia trận đấu nhưng trực tiếp giành được suất thăng cấp chứng tỏ đã nhận được sự đồng tình, biết mỹ thực Trung Hoa có thực lực cực kỳ mạnh mẽ.
Không mời Trung Hoa, là ban tổ chức sai.
“Bà chủ Trình, vậy hôm nay cô đã làm bánh trung thu sao?!” Đôi mắt Tang Ngu sáng lấp lánh.
Anh ta vốn đã rất đẹp, ngày nào cũng đều dùng canh dưỡng nhan, bây giờ khuôn mặt của anh ta không cần rửa mặt hay trang điểm cũng đã chẳng có chút tì vết nào.
Còn sở hữu đôi mắt phượng mê người, có thể mê hoặc mọi người xây xẩm đầu óc.
Nhưng Trình Nguyên Hoa đã miễn dịch, bình tĩnh trả lời anh ta: “Đương nhiên phải làm bánh trung thu, nguyên liệu đã chuẩn bị đầy đủ. Lên mạng tổ chức rút thăm đi, Lưu Béo, đi liên hệ với bên chuyển phát nhanh, chúng ta làm xong rồi gửi đi ngay trong hôm nay, ngày mai mọi người đã nhận được rồi.”
Hoạt động rút thăm trúng thưởng tết Trung Thu, các thực khách đã gào khóc trên mạng mấy ngày nay rồi.
Tuy rằng biết xác suất trúng thưởng thấp, nhưng chỉ cần có cơ hội được nếm món của Mỹ Thực Trình Ký, họ luôn khát khao và mong ngóng.