Mẹ Vinh nói: "Để con cắt ra."
Bác gái cả cũng đứng lên: "Hay là để chị đi, em cứ nghỉ ngơi một chút đi, hôm nay em cũng mệt."
Bà nội cười híp mắt.
Sự ngăn cách...Hình như đã giảm đi phần nào.
Đột nhiên lúc này vang lên tiếng kêu.
"A! Con quên chụp hình quay lại quá trình mở hàng rồi!!!"
Chuyện đáng khoe khoang trên Weibo vậy mà anh ta lại quên mất!!!
Bán ra sáu mươi hộp, rút thăm sáu mươi hộp, tổng cộng cũng chỉ có một trăm hai mươi hộp.
Người được nhận đều đăng lên khoe.
Cho dù chỉ đăng một video ngắn khoe bánh trung thu của tiệm mỹ thực Trình Ký lên vòng bạn bè trên Weibo thì cũng là chuyện rất đáng tự hào.
Trước ngày lễ trung thu một ngày, bọn họ làm rất nhiều bánh trung thu, sau khi mang đi biếu thì còn dư lại rất nhiều để cho người trong tiệm ăn, đủ để ăn tới qua tết trung thu.
Trình Nguyên Hoa đặt một vài cái lên đĩa rồi đặt lên bàn, những người trong tiệm muốn ăn sẽ có thể lấy bất cứ lúc nào.
Bánh trung thu rất ngon, lại còn là "hàng mới", sự nhiệt tình của khách hàng vẫn còn rất cao, chính vì vậy, có người ăn bánh trung thu thay cơm, kết quả Trình Nguyên Hoa lại làm rất ít.
Buổi chiều hôm Tết trung thu chú Nam mới về tới, vừa về đã ăn ngay một cái bánh trung thu.
Vừa ăn vừa gật đầu, vừa nhai vừa nói: "Hèn gì có thể khiến Mã Khắc Lập gật đầu khen ngon, thậm chí còn được đặc cách vào thẳng vòng trong, Nguyên Hoa, lần này cô làm rất tốt!"
Mặc dù chú Nam khen mình nhưng ngược lại Trình Nguyên Hoa lại không có cảm giác hưởng thụ, cô vẫn giữ vững thần thái: "Cũng không hoàn toàn là công lao của tôi, ngoài ra còn có các đầu bếp từ tám món chính nữa, bánh trung thu cũng là gặp đúng dịp mới có thể lại ấn tượng sâu sắc."
"Đều là công thần, ẩm thực của Hoa Hạ chúng ta có mọi người thì tương lai mới có hy vọng."
Trình Nguyên Hoa cười một tiếng, trong mắt vụt lên tia sáng.
Trước đây lúc còn ở với ông cụ Trình và Trình Trường Tây, Trình Nguyên Hoa không thích làm đầu bếp cũng không muốn xuống bếp, đến khi bọn họ đi rồi, cô mới từng bước dấn thân vào con đường này.
Lúc mới bắt đầu chỉ để đối phó với hệ thống, nhưng sau này khi càng được nhiều thực khách khen ngợi, dần dần hiểu được cảm giác hạnh phúc và niềm vui khi nấu ăn, hiểu được sự hấp dẫn của lĩnh vực ẩm thực.
Bây giờ, cô đã là một đầu bếp.
Ẩm thực đối với cô không chỉ có tình yêu mà còn là trách nhiệm.
Trình Nguyên Hoa nghĩ, cô và ẩm thực của tiệm mỹ thực Trình Ký đều không được biết đến nhiều nhưng cũng nên vì lĩnh vực này, vì món ăn của Hoa Hạ làm chút gì đó.
Lưu Toàn Phúc nằm nhoài trên cái bàn bàn bên cạnh, tò mò hỏi: "Chú Nam, giải thưởng Ẩm thực thế giới bây giờ nên sắp xếp như thế nào? Tiếp theo chúng ta nên làm gì?"
Chú Nam ăn nốt cái bánh trung thu trên tay, lại cầm thêm một cái, vừa ăn vừa nói: "Mấy ngày nay mới chỉ là vòng sơ loại, thời gian còn khoảng năm ngày nữa, sau khi kết thúc vòng sơ loại còn có bảy ngày để nghỉ ngơi, sau đó sẽ bắt đầu vòng thứ hai. Đến lúc đó, Hoa Hạ chúng ta sẽ tham gia."
Nghĩ đến đây, chú Nam không nhịn được nói: "Chúng ta trực tiếp thăng cấp, nhưng tương đối mà nói chúng ta cũng chỉ có một suất."
Giọng nói Trình Nguyên Hoa tràn đầy kinh ngạc: "Một suất?"
"Đúng, bọn họ công nhận thực lực của chúng ta nhưng không đồng nghĩa là chúng ta muốn đi bao nhiêu người là đi bấy nhiêu, lần này, nếu chúng ta được ra sân cũng chỉ có thể cử một đầu bếp đi, còn đầu bếp đó có thể dẫn theo một người hỗ trợ." Chú Nam nghĩ đến đây thì sắc mặt trở nên buồn bã.
Ông ấy cảm thấy, nói về ẩm thực Hoa Hạ có vô số đầu bếp xuất sắc.
Có tám món ăn chính được đưa ra thi đấu, còn cả nghề thủ công cầu kỳ của nhà hàng rượu Thái Nghĩa, thậm chí còn có tiệm mỹ thực Trình Ký, vậy mà phải đắn đo lựa chọn ra một người đại diện...