Virtus's Reader
Trở Thành Quốc Bảo Nhờ Mỹ Thực

Chương 563: CHƯƠNG 563: VÔ ĐỀ

Trình Nguyên Hoa bị ông ấy làm hết hồn, mặt lộ vẻ kinh ngạc: "Để tôi tham gia sao?"

Chú Nam gật đầu nhìn cô: "Đúng vậy, Mã Khắc Lập rất thích bánh trung thu của cô, nếu như cô tham gia, chúng ta có thể giành được giải thưởng, còn có thể hơn cả tưởng tượng nữa. Với lại, tôi cũng thấy đồ ăn cô làm ngon đến nổi làm những người khác kinh ngạc, còn những món ăn của các đầu bếp cần phải thưởng thức kỹ."

Đây là vấn đề chú Nam rất lo, ẩm thực Trung Hoa có rất nhiều món ăn ngon, nhưng người nước ngoài không biết cách thưởng thức ẩm thực của người Trung Hoa thì sẽ không hiểu được nó ngon như thế nào.

Cũng có những người như vậy trong ban giám khảo trao giải ẩm thực, ít nhất còn có Ryan.

Đồ ăn ở tiệm mỹ thực Trình Ký thì khác, đồ ăn do Trình Nguyên Hoa làm ra khiến cho người ăn một miếng là đã có thể nếm ra được cái ngon.

Người sành ăn đúng nghĩa là không có giới hạn.

Chính vì vậy, chú Nam cảm thấy cuộc thi lần này để cho Trình Nguyên Hoa tham gia sẽ có lợi hơn.

Những cửa ải của các giám khảo khác cũng sẽ giống Mã Khắc Lập bị món ăn ngon của Trình Nguyên Hoa chinh phục.

Trình Nguyên Hoa lập tức xua tay, vẻ mặt miễn cưỡng: "Không đi có được không, hay là chú đổi chọn những đầu bếp khác đi, tay nghề của bọn họ còn tốt hơn nhiều so với cháu."

Cô chưa bao giờ thích tham gia những hoạt động như thế này, chỉ cần nghĩ đến tranh giải, bị người khác phê bình là không hiểu vì sao cô luôn thấy mệt mỏi.

Mặc dù kỹ năng dùng dao của cô bây giờ vô cùng xuất sắc nhưng so với đầu bếp chuyên nghiệp Lưu Cẩm Vinh và Mạc Nguyên vẫn có chênh lệch.

Cô đang thiếu sự từng trải.

Bù lại kinh nghiệm của cô được hệ thống đưa cho phương thức bí truyền.

Một năm qua, Trình Nguyên Hoa vẫn luôn nâng cao kỹ năng tay nghề của mình nhưng để so sánh với đầu bếp cao cấp của Hoa Hạ thì vẫn cần thêm thời gian mới có thể đuổi kịp.

Cô cảm thấy mình không thể so với các đầu bếp kia, nên vì thế...cô cảm thấy lần này mình không nên tham gia.

Chú Nam nóng vội, vội vàng nói: "Nguyên Hoa, đây là một có hội tốt đấy! Nếu như có thể giành lấy lời khen ngợi thì địa vị và danh dự của cô trong giới ẩm thực sẽ vững chắc như kiềng ba chân.”

Trình Nguyên Hoa vẫn khoát tay, kiên quyết không đồng ý.

Chú Nam có hơi nhụt chí, ông và Trình Nguyên Hoa không chỉ mới quen biết ngày một ngày hai.

Trước giờ cô là một người như vậy, không thích tham gia các cuộc tranh đua cũng không theo đuổi vinh quang.

Ban đầu nếu không phải có Đỉnh Ngự thì Trình Nguyên Hoa thậm chí còn chẳng muốn tham gia đại hội thưởng thức.

Nhìn lại cô, cuộc sống bây giờ rất tốt, có nhiều người thích ăn món ăn cô làm, bọn họ còn mong chờ cô làm đồ ăn.

Trình Ký này là cửa tiệm của cô, muốn nghỉ bán thì có thể nghỉ.

Mặc dù mỗi lần nghỉ bán trên mạng đều điên cuồng trách cô không chịu siêng năng.

Đối với một đầu bếp càng có nhiều người khen đồ ăn cô làm ngon thì như vậy đã rất tốt.

Cái gì mà lưu truyền ngàn đời, mở cửa nhận đồ đệ đều không phải là những điều Trình Nguyên Hoa theo đuổi.

Chú Nam vẫn không có ý buông tha, hỏi lại: "Cô thật sự không xem xét kỹ lại lần nữa sao?"

Trình Nguyên Hoa: "Không xem xét."

Từ chối thẳng không hề nể mặt mũi.

Sắc mặt chú Nam ủ rũ, bất đắc dĩ nói: "À, cô đi đi, để tôi suy nghĩ một lát."

Trình Nguyên Hoa đồng tình nhìn ông ấy một cái, theo ý kiến của cô chọn đầu bếp nào cũng được, nhưng đầu bếp này đề có tay nghề lâu năm.

Nhưng nếu chú Nam chọn một trong số họ đúng là thật sự rất dễ khiến các đầu bếp khác hiểu lầm.

Họ vẫn luôn khư khư quan tâm điều này, nếu nói không quan tâm thì sao có thể so bì với nhau bao năm vậy?

Làm sao một lễ kỷ niệm nhà hàng như Trình Ký lại để họ xào mấy món rồi so ai được yêu thích nhất?

Chú Nam lại cảm thấy đau đầu không biết phải làm sao?

Cùng lúc này ở một nơi khác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!