Virtus's Reader
Trở Thành Quốc Bảo Nhờ Mỹ Thực

Chương 588: CHƯƠNG 588: VÔ ĐỀ

Mạc Nguyên phụ họa: "Đúng vậy, ở một đêm đi, còn chưa mua vé nữa, sáng sớm ngày mai lại xuất phát."

Ông cụ Triệu lẩm bẩm: "Người ta đều chướng mắt con, con còn nhất định muốn ở chỗ này tự rước lấy nhục!"

Khi nói chuyện, lại xoay người đi về hướng sân sau.

… Tất nhiên, ông ấy cũng biết bây giờ không thích hợp.

Lưu Toàn Phúc cùng Trình Nguyên Hoa liếc nhau, cậu lập tức theo sau, đi sắp xếp phòng cho ông cụ Triệu và Mạc Nguyên.

Mạc Nguyên nhìn về phía Trình Nguyên Hoa, giọng điệu mang theo sự áy náy: "Bà chủ Trình, không nên trách sư phụ tôi, thật ra ông ấy là người rất tốt, chính là tính tình không tốt lắm, cô không nên để lời của ông ấy ở trong lòng.”

"Không có chuyện gì, anh nhanh đi cùng sư phụ anh đi." Trình Nguyên Hoa khoát tay, tỏ vẻ không để ý.

Mạc Nguyên vội vàng đi theo sau.

Đợi sau khi cậu ta rời đi, Trình Nguyên Hoa mới thở dài, ngồi xuống trên ghế.

Đây đều là chuyện gì chứ! Tang Ngu tiến tới, giọng điệu mang theo sự tức giận: "Ông lão này thật quá đáng, còn bắt người ta thích đồ đệ của mình! Cô còn giữ ông ấy lại làm gì? Người như vậy, đánh ra ngoài là được rồi.”

Trình Nguyên Hoa lắc đầu, không chút để ý nói: "Con người ông cụ Triệu tôi cũng có biết, quả thật là người rất tốt, đối với mỹ thực Trung Hoa có cống hiến rất lớn. Chỉ là tính tình không tốt, luôn được người khác khen ngợi, nên có chút kiêu ngạo, không cần tính toán với ông ấy.”

Mạc Nguyên là đồ đệ của ông cụ Triệu, tất nhiên ông ấy sẽ cảm thấy đồ đệ nhỏ chỗ nào cũng tốt. Mà Trình Nguyên Hoa lại từ chối đồ đệ chỗ nào cũng tốt của ông ấy, khó tránh ông cụ Triệu sẽ tức giận, lầm bầm mấy câu.

Hơn nữa Mạc Nguyên từng giúp Trình Nguyên Hoa rất nhiều, cô còn thiếu cậu ta nhân tình, nể mặt cậu ta, cô cũng sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà tính toán với ông cụ Triệu.

… Dù sao ông ấy ngoại trừ cố chấp và tính tình hơi lớn một chút, thì cũng không phải người xấu gì.

Người chân chính cô cần tính toán, là những người vì lợi ích, có thể giết người, tạo ra tai nạn giao thông

Sau khi Trình Nguyên Hoa nói xong, Tang Ngu cũng không nói gì nữa.

Quả thật ông cụ Triệu cũng không có làm ra chuyện gì không tốt, chỉ là ngoài miệng hơi nói lý lẽ mấy câu.

Buổi tối, Trình Nguyên Hoa có chút không ngủ được, ngồi ở sân sau hóng gió.

Thời tiết đã trở lạnh, tuyết đầu mùa cũng đã rơi, nhưng ngồi ở sân sau của tiệm Mỹ thực Trình Ký lại không cảm thấy lạnh.

Có rất nhiều chuyện đã xảy ra trong thời gian này, có tốt và cũng có xấu.

Trịnh Uyển đã hạ sinh một bé gái khỏe mạnh, lúc đầu chuyện Trình Nguyên Hoa và Diệp Dư Chiêu bị tai nạn đều không nói cho bà ta biết, sau đó không được hai ngày chuyện này vẫn tới tai bà ta, đúng là không thể giấu được.

Trình Nguyên Hoa còn đi thăm bà ta, Trịnh Uyển còn tự trách bản thân, Trình Nguyên Hoa lắc đầu, để cho bà ta thả lỏng đầu óc.

Tá Thước muốn hại cô, cho dù không phải trên đường đến thăm Trịnh Uyển thì cũng sẽ là một thời điểm khác, bọn họ chỉ là không ngờ ông ta có thể làm chuyện như vậy, chính là không thể tránh được.

Chỉ là số phận trêu người, cuối cùng người bị tổn thương lại chính là Diệp Dư Chiêu.

Trình Nguyên Hoa vẫn nhìn Bối Nhi, Trịnh Uyển nói sau này cô sẽ là mẹ nuôi của Bối Nhi.

Trịnh Uyển còn nói nếu không có Trình Nguyên Hoa thì bà ta sẽ không có một Bối Nhi đáng yêu như vậy.

Bối Nhi thật dễ thương, đứa bé còn nhỏ như vậy thật khó để tưởng tượng rằng trong tương lai nó sẽ lớn lên từng chút một.

… Đây là điều kỳ diệu của cuộc sống.

Bối Nhi thật đáng yêu, Trịnh Uyển ôm Bối Nhi cũng mỉm cười hạnh phúc.

Đây là một chuyện tốt.

Điều tồi tệ đã xảy ra trong khoảng thời gian này là... Tai nạn xe hơi đó.

Bây giờ khi cô nhắm mắt ngủ sẽ thường xuyên sợ hãi mà giật mình tỉnh giấc bởi vì cô luôn mơ thấy một vũng máu đỏ tươi ngay trước mắt và dường như cô luôn nhìn thấy Diệp Dư Chiêu rời xa cô.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!