Ông cụ Triệu đang thể hiện tài nấu nướng của mình.
Trình Nguyên Hoa: “?”
Chuyện gì xảy ra?
Không phải ông cụ Triệu phải đi rồi chứ?
Thời gian đã trở lại buổi sáng.
Sau khi Trình Nguyên Hoa rời đi vì lời nói của Mạc Nguyên, ông cụ Triệu đã ở lại và nếm thử sủi cảo do Trình Nguyên Hoa làm.
Mạc Nguyên từ chối sự giúp đỡ của Lưu Toàn Phúc và tự mình bắt đầu nấu ăn cho ông cụ Triệu.
Khi sủi cảo ở trong nồi, ông cụ Triệu lạnh lùng nhìn sủi cảo và nói: “Hình dạng bình thường và không có gì bắt mắt.”
Giọng nói của Mạc Nguyên bất lực: “Sư phụ, đây là thứ mà mọi người đóng băng trong tủ lạnh và ăn bất cứ lúc nào. Họ không chú ý tới hình thức gói ở bên ngoài…”
Ông cụ Triệu không quan tâm, chỉ nói: “Nhìn rất xấu xí! Trông không ngon chút nào!”
Toàn bộ sủi cảo không phải Trình Nguyên Hoa gói, nhân bánh là do cô làm còn lúc gói sủi cảo tất cả mọi người ở Tiệm Mỹ Thực Trình Ký làm.
Xấu xí chắc chắn không phải là xấu xí!
Vì vậy, rất nhiều sủi cảo đã của quán ăn bán trong dịp lễ Quốc Khánh lần trước.
Bọn họ tự gói sủi cảo và bọn họ thường làm sủi cảo để đông trong tủ lạnh. Khi bọn họ không muốn nấu ăn hoặc nấu không kịp, hay kho bọn họ đói sẽ tự mình nấu ăn.
Gói nhiều như vậy, kỹ thuật gói của mỗi người cũng không giống nhau.
… Hoàn toàn không liên quan gì đến sự xấu xí.
Từng cái vỏ mỏng nhân bánh thì nhiều, bụng tròn và nhìn rất đáng yêu nhìn muốn ăn ngay.
Nhưng đối với một đầu bếp thượng hạng như ông cụ Triệu mà nói tự nhiên cảm thấy nó không đủ tinh xảo, hiện tại trong lòng còn có phát sinh riêng cảm thấy đặc biệt khó coi.
Đúng lúc Tang Ngu từ bên cạnh đi ngang qua, nghe thấy lời này nghiêm mặt nói: “Không ngon thì chú đừng ăn, ai bắt chú phải ăn?”
Ông cụ Triệu: “…”
Ông ấy tức giận đến muốn đứng dậy tranh cãi với Tang Ngu nhưng chẳng qua Tang Ngu chỉ lạnh lùng nhìn ông ấy một cái rồi quay người bỏ đi.
Ông cụ Triệu hít một hơi thật sâu.
Mạc Nguyên vội vàng nói: “Sư phụ, ăn sủi cảo đi!”
Cậu ta lấy sủi cảo đã nấu chín ra, bày lên một chiếc đĩa đẹp đẽ để sang một bên, lại bắt đầu pha nước chấm.
“Sư phụ không ăn!” Ông cụ Triệu cãi ngang.
Mạc Nguyên không biết làm sao, cậu ta biết ông cụ Triệu vì lời nói của Tang Ngu mới tức giận, bèn nói: “Sư phụ không ăn làm sao biết ngon hay không? Không phải sư phụ luôn nói phải nếm thử mới có tư cách phê bình sao?”
Ông cụ Triệu: “...”
Sau khi ông ấy nghe xong thực sự tức giận khịt khịt mũi, dùng đũa gắp một chiếc sủi cảo đút vào miệng.
Trên mặt vẫn còn mang theo sự chế nhạo, vừa định bắt đầu giễu cợt nhưng vừa cắn xong sủi cảo vẻ mặt ông ấy cứng đờ.
Sủi cảo vừa mới nấu xong còn rất nóng, nhân sủi cảo của Trình Ký rất vừa vặn, cắn một miếng nước súp thơm phức từ sủi cảo chảy ra.
Có chút giống với súp sủi cảo nhưng lại hoàn toàn khác nhau.
Món này vừa miệng mùi thơm lại vô cùng ngon, có thể chinh phục vị giác chỉ trong một lần cắn. Cắn đến miệng rất nóng, nóng đến mức chảy cả nước mắt nhưng lại không nỡ nhả ra.
Ông cụ Triệu nhai từ từ, vẻ mặt hoàn toàn khác với vừa rồi.
Trong mắt Mạc Nguyên đều nhìn thấy hết, khóe miệng nhếch lên một nụ cười cầm lấy chén nước chấm bắt đầu ăn.
Ăn xong một cái, cậu ta lại đẩy chén nước chấm ra.
Sủi cảo ăn ngon như vậy, tốt hơn là ăn vị nguyên bản.
Hai người mệnh ai nấy ăn, họ ăn rất yên tĩnh. Ông cụ Triệu cũng không có nói chuyện.
Tang Ngu dựa vào cửa sau, lời nói hàm ý sâu xa: “Ơ kìa, ông già bị mê hoặc tay nghề của bà chủ Trình? Không còn gì để nói.”
Anh ta vẫn nghĩ đến thái độ của ông cụ Triệu đối với Trình Nguyên Hoa, nhân cơ hội này anh ta trút giận.
Ông cụ Triệu gắp miếng sủi cảo ăn tiếp, sau đó liếc mắt nhìn Tang Ngu lạnh lùng nói: “ Ăn rất ngon, tôi thừa nhận rằng không có sủi cảo nào ngon hơn cái này.”