An Đức Khắc mặt trắng bệch, sau đó cúi đầu xuống, giọng nói buồn rầu: “Rất xin lỗi, là lỗi của tôi, tôi tự ảo tưởng tài nghệ nấu nướng của tôi đã có sự xuất sắc vì vậy mới nhẹ lòng khiêu chiến với món ăn bản thân còn nấu chưa tốt. Tôi sẽ rèn luyện một cách mạnh mẽ tài nghệ nấu nướng của tôi, để bản thân ngày càng trở nên ưu tú hơn.”
Mã Khắc Lập gật đầu, sự nghiêm túc trong đôi mắt chuyển thành tán thưởng.
Tài nghệ nướng của An Đức Khắc kém hơn so với Lang Tư Đặc, Địch n, Jolina, Hans, nhưng anh ta khiêm tốn hơn và ham học hỏi cũng cực kỳ dũng cảm chấp nhận những nhược điểm của bản thân.
Có một số đầu bếp, bởi vì nổi tiếng rồi cho nên bọn họ không muốn chấp nhận bị từ chối ở trước vòng chung kết.
Mã Khắc Lập thừa nhận, tài nghệ nấu nướng của An Đức Khắc nếu phát huy tốt sẽ có thể tiến vào vòng chung kết, đáng tiếc là hôm nay dựa vào năng lực của anh ta, nếu bọn họ để anh ta tiến vào vòng chung kết vậy thì rất không công bằng đối với những đầu bếp khác.
Mã Khắc Lập mỉm cười nói: “Rất tốt, An Đức Khắc, sau khi quay về thì cố gắng chăm chỉ tiếp tục đi sâu học hỏi.”
An Đức Khắc gật đầu, sau đó liếc mắt nhìn Trình Nguyên Hoa.
Trình Nguyên Hoa bị nhìn nên giật mình.
Nhìn cô làm gì?
Đôi mắt của An Đức Khắc vô cùng sáng, khuôn mặt anh nghiêm túc nói: “Trình thân mến, tôi có thể cùng cô đi Trung Quốc học công phu Trung Quốc không? Tôi cảm thấy tài nghệ nấu nướng của tôi vẫn không đủ, có lẽ nên tăng cường thêm công phu Trung Quốc.”
Mã Khắc Lập: “...” Anh ta thu hồi lại lời động viên lúc nãy.
Trình Nguyên Hoa: “...”
Cái này…
Lớn tuổi như vậy rồi, anh ta còn là cậu nhóc cấp hai khao khát công phu Trung Quốc sao?
Trình Nguyên Hoa rơi vào trầm tư.
Cô rất nghiêm túc suy nghĩ, nếu An Đức Khắc tìm đến cô thì nên giới thiệu anh ta đến Thiếu Lâm hay Võ Đang nhỉ?
Bỏ đi, nhìn bắp tay nhỏ và đôi chân nhỏ của anh ta…
Hay là cho anh ta đi công viên cùng với các ông các bà học Thái Cực Quyền?
Sau khi nhóm của An Đức Khắc xuống sàn thi đấu thì đến Tá Thước bọn họ lên sàn thi đấu.
Nụ cười hiện lên trên khóe miệng của Trình Nguyên Hoa, cô mượn cớ đi vệ sinh, đi qua bên cạnh Tá Thước và đầu bếp của Minh Phẩm Các đang chuẩn bị tiến vào khu thi đấu.
Lúc này, cô thấp giọng nói một câu với đầu bếp của Minh Phẩm Các.
Nói xong, cô thản nhiên rời đi, bước chân của cô không nhanh cũng không vội.
Tên đầu bếp ấy toàn thân lảo đảo, nếu không phải có Tá Thước đã thì đối phương đã mất khống chế ngã xuống đất mất mặt trước mặt mọi người.
Tá Thước thấp giọng nóng lòng nói: “Người phụ nữ đó vừa nói cái gì?”
“Cô ta…” Đầu bếp lắp ba lắp bắp mở miệng.
Không đợi anh ta nói ra, nhân viên công tác đã đi đến trước mặt bọn họ, mời bọn họ tiến vào khu thi đấu, bây giờ bên đó chỉ còn thiếu hai người họ.
Không còn cách nào khác, Tá Thược chỉ có thể lôi tên đầu bếp chân mềm nhũn tiến vào khu thi đấu.
Nhóm của bọn họ, không có một người đầu bếp nổi tiếng nào cả, đây vừa là chuyện tốt cũng không phải là chuyện tốt.
Tá Thước bắt đầu xử lý nguyên liệu, nhưng đầu bếp chính ở bên cạnh lại không động đậy gì.
Ông ta cau mày, cố ý va nhẹ vào người đầu bếp chính.
Không ngờ được cú va người này lại khiến đối phương thiếu chút nữa ngã xuống đất, hai tay phải chống lên thớt mới đứng vững.
Tá Thước cau mày càng chặt nhìn sang bên cạnh, lúc này mới phát hiện
Đối phương vậy mà đã sợ đến mức tay đang run!
Con ngươi của Tá Thước thu nhỏ lại.
Rốt cuộc Trình Nguyên Hoa đã nói với ông ta đã những gì?
Đầu bếp của Minh Phẩm Các vẫn đứng đó không động đậy, những đầu bếp đứng xung quanh quan sát đã bắt đầu bàn tán sôi nổi, ngay cả ban giám khảo ngồi ở đó cũng cau chặt lông mày.
Rất nhiều máy quay đang quay, giờ cũng không phải lúc để truy cứu Trình Nguyên Hoa đã nói cái gì, Tá Thước giơ tay xuống dưới đẩy nhẹ đầu bếp và thấp giọng nói: “Anh đang làm gì thế? Mau nấu ăn đi!”