Loại đắng này rất kỳ lạ khiến Mã Khắc Lập đột nhiên nhớ đến một đoạn hồi ức đã bị chôn vùi ở sâu trong trí nhớ.
Nhà anh ta khi còn nhỏ rất nghèo, nhà bọn họ thuộc người tầng lớp thấp, ở thời điểm đó cái gì ngon đều không ăn được, một chút bánh mì nướng tươi mới và pho mát đã là mùi vị tuyệt vời hiếm có rồi.
Mã Khắc Lập lớn lên cùng với cha, mẹ anh ta sớm đã rời khỏi thế giới này rồi.
Nhưng anh ta vẫn luôn nhớ đến, cảnh trước khi mẹ anh ta rời đi đã ôm anh ta trong vòng tay dỗ anh ta ngủ, anh ta đói ngủ không được, mẹ đã lấy bánh mì đen cứng ra để anh ta cắn một cái.
Mùi vị đó rất tệ, hơi đắng nhưng càng nhai lại càng thơm, anh ta đã ăn ngon lành như vậy.
Thời gian trôi qua, món ngon mà Mã Khắc Lập ăn được ngày càng ngon, anh ta đã quên đi mất bánh mì đen cứng đó trong hồi ức rồi, nhưng bát cháo hôm nay lại gọi tỉnh đoạn ký ức tưởng chừng đã quên nhưng vẫn luôn nhớ đến đó của anh ta.
Nuốt xuống ngụm cháo trong miệng, vị đắng nhẹ đó càng ngày càng nhạt, hương thơm trong miệng lại càng ngày càng nồng nặc, nấm, thịt bằm, mùi sen, ngũ cốc... mỗi loại đều ngọt ngào như vậy khiến người ta trầm mê trong đó.
Vành mắt Mã Khắc Lập ướt ướt.
Chỉ có trải qua đắng rồi mới cảm thấy được vị ngọt đáng trân quý như vậy.
Anh ta đã quen với việc ăn những món ngon mà người bình thường không ăn được, những đầu bếp nổi tiếng thế giới đều chờ ý kiến của anh ta, anh ta không kiên nhẫn, thậm chí còn cảm thấy rất nhiều món ngon khó nuốt...
Những món ngon đó cũng chỉ đáng giá vài câu khen ngợi của anh ta....
Sâu thẳm trong hồi ức, dựa vào vòng tay ấm áp của mẹ, cắn miếng bánh mì đen cứng đó, càng nhai càng thấy ngon....
Kỳ thực suốt cuộc đời này anh ta đều không thể quên đi hương vị đó.
Mã Khắc Lập rơi nước mắt, anh ta không nói gì cả, múc từng muỗng cháo, từng ngụm từng ngụm thưởng thức.
Vị ngon ngọt sau khi qua cái đắng, ký ức bị chôn vùi sâu thẳm... khiếm anh ta chìm đắm trong đó.
Cuộc đời của con người vừa ngắn lại vừa dài, có rất nhiều chuyện phải nhớ cũng có rất nhiều chuyện muốn quên cũng quên không được.
Anh ta bây giờ đã quên mất đây là đâu rồi, cũng đã quên mất các mỹ thực được các đầu bếp làm ra đầy bàn đang chờ đợi anh ta đánh giá, dường như anh ta đã trở về cái đêm hôm đó, nép vào vòng tay ấm áp của mẹ rồi ăn bánh mì đen cứng....
Cả khu vực giám khảo đều yên tĩnh lại, dáng vẻ như vậy của Mã Khắc Lập thực sự rất khác thường, mọi người không biết anh ta bị làm sao, ai cũng đều không dám nói chuyện mà dại ra nhìn anh ta.
Còn có người nhìn về phía bát cháo....
Các đầu bếp vây xem đều nhỏ giọng trao đổi với nhau!!!
“Sao Mã Khắc Lập lại bật khóc rồi?”
“Ông trời ơi, rốt cuộc bát cháo đó làm sao vậy?”
“Chẳng lẽ là cay đến chảy nước mắt?”
“Không phải đâu, nếu như là cay đến chảy nước mắt thì có lẽ anh ta đã không ăn nữa rồi chứ!”
“Ôi, sao anh ta vẫn chưa nói chuyện nữa!”
“Tôi cũng muốn thử xem rốt cuộc cháo đó là như thế nào!”
....
Các cư dân mạng nước ngoài đang xem trực tiếp cũng nhao nhao nghị luận giống vậy—
“Mã Khắp Lập đang bị gì vậy? Chẳng lẽ món mà đầu bếp Trung Quốc đó làm ra rất khó ăn sao?”
“Không thể nào, nếu như khó ăn thì Mã Khắc Lập đã dừng lại rồi còn mắng cho nữa.”
“Vậy cuối cùng là tại sao anh ta lại khóc?”
“Tôi cũng muốn nếm thử cháo đó xem có mùi vị gì!”
“Ôi, đầu bếp Trung Quốc thực sự thần kỳ!”
....
Người thứ hai nếm thử cháo ở khu vực ban giám khảo là Ryan, anh ta không thích mỹ thực Trung Quốc và vẫn luôn mạnh mẽ tẩy chay.
Cũng vì thế, trước đó anh ta đã nói rằng bát cháo này sẽ khiến Trình Nguyên Hoa trở thành số một từ dưới lên trong ngày hôm nay.
Nhưng phản ứng của Mã Khắc Lập thực sự là quá bất thường nên anh ta cũng vội vàng múc một muỗng cháo vào trong bát, lại dùng muỗng nhỏ múc lên ăn.