Virtus's Reader
Trở Thành Quốc Bảo Nhờ Mỹ Thực

Chương 654: CHƯƠNG 654: VÔ ĐỀ

Vì vậy, rất nhiều thực khách vốn dĩ chỉ đến vây xem cũng tham gia vào đại đội giành bàn ăn.

Chỗ ngồi vô cùng khó giành, nhưng những người đã giành được rồi ăn được một lúc chưa quay về, người quay về thì hết lời tán thưởng.

Đất nước phương Đông to lớn thần bí ấy bỗng chốc khiến cư dân mạng thêm phần tò mò và kinh ngạc.

Thật sự…

Ngon đến vậy sao?

Hay là… tôi cũng đến ăn thử?

Nhưng hễ là người có suy nghĩ này cuối cùng đều đứng ở đầu đường Trung Quốc, lau miệng và lấy ra tờ hướng dẫn.

Trạm tiếp theo, chúng ta nên đi đâu ăn đây?

Trình Nguyên Hoa không biết cư dân mạng nước ngoài có suy nghĩ gì về cô, mặc dù chú Nam từng nhắc đến nó một lần, mặc dù quán ăn của bọn họ thường xuyên có thực khách nước ngoài đến dùng bữa nhưng cô thế nào cũng không nghĩ được rằng mình đã hot như vậy ở nước ngoài.

Mỗi lần trong những người đến dùng bữa thì số lượng thực khách nước ngoài vẫn không nhiều bằng thực khách Trung Quốc.

Khoảng cách quá xa, tốc độ mạng để giành bàn ăn kém hơn rất nhiều…

Những người giành được đều là rất tốt số.

Tiệm Mỹ Thực Trình Ký tiếp tục mở cửa, đối với Trình Nguyên Hoa mà nói, ngoài trừ có thêm một người bạn trai dính người thì cuộc sống hằng ngày không khác trước kia là mấy.

Sáng sớm hôm nay, cô lén lút mò mẫm thức dậy, lưng vác theo chiếc thúng và cầm cuốc lẻn ra đằng sau nhà.

Sau đó, cô đào một cái hố dưới gốc cây, tiếp theo lấy đồ trong chiếc thúng ra chôn vào trong hố.

“Gâu gâu gâu.” Hoàng Thượng ở cạnh chân kêu lên mấy tiếng.

Trình Nguyên Hoa ôm nó lên, thấp giọng nói: “Nhỏ tiếng thôi! Nếu mà bị phát hiện thì không có phần của mày đâu!”

Hoàng Thượng hơi nghiêng đầu, lập tức im lặng, không phát ra một chút âm thành nào nữa.

Trình Nguyên Hoa vuốt đầu nó, vác lên chiếc thúng, cầm cuốc đi vào cửa sau.

Sau đó, vừa đi đến sân sau, đèn ở sân sau bỗng sáng lên.

Sư Huyền, Nhiễm Lệ, Tang Ngu cùng với Diệp Dư Chiêu đang đứng ở cửa bếp lặng lẽ nhìn cô.

Trình Nguyên Hoa bỗng nhiên chột dạ, theo bản năng giấu chiếc cuốc bọn họ đã nhìn thấy ra đằng sau lưng.

“Bà chủ Trình giấu đồ ngon gì đấy?”

Tác giả có lời muốn nói: Đoán xem nữ chủ của chúng ta giấu cái gì?

Chậm mất mấy giây rồi…

Người mở miệng trước là Tang Ngu, anh ta nheo mắt, giọng điệu thâm thúy.

Vẻ mặt Trình Nguyên Hoa càng thêm phần chột dạ, lí nhí: “Không… không giấu gì…”

“Gạt người!” Sư Huyền hừm một tiếng, rõ ràng không hề tin.

Tang Ngu bày ra một vẻ mặt tương tự: “Mấy ngày này chúng tôi đều xem cô đang lén la lén lút giấu đồ gì trong phòng, hoa quả bị bê đi từng hộp, khó trách buổi sáng cô phải uống canh dưỡng sinh, vì sợ chúng tôi nhìn ra buổi tối cô không ngủ mấy à?”

Trong tình huống thông thường, bọn họ hằng ngày cũng không hay uống canh dưỡng sinh, chỉ thỉnh thoảng mới uống một bát.

Nhưng mấy ngày nay, hôm nào Trình Nguyên Hoa cũng uống.

Bọn họ vốn dĩ cho rằng do cô đang yêu đương thế nên chú ý hình tượng hơn, nhưng bây giờ xem ra càng giống để che quầng đen dưới mắt, che đậy sự thực tối hôm nào cô cũng ngủ rất ít!

Trình Nguyên Hoa: “...”

Trước tiên cô chột dạ, sau đó đặt chiếc cuốc trong tay về nơi nên đặt, cuối cùng mở to mắt, hếch cằm: “Tôi mới là bà chủ, tôi làm cái gì cũng không cần phải báo cáo! Từng người các người mỗi ngày ăn cơm không trả tiền, sao mà còn muốn quản bà chủ!”

Cô nói xong bỗng cảm thấy có sức mạnh, ngực cũng dựng đứng lên.

“Gâu.” Dưới đất, Hoàng thượng sủa lên một tiếng.

Nó ngóc đầu bày ra khuôn mặt kiêu ngạo giống như Trình Nguyên Hoa, một người một chó, thấy rõ đều đang phô trương thanh thế.

Nhưng không thể không nói, cho dù cô đang phô trương thanh thế nhưng lời này cũng cực kỳ có đạo lý.

Sư Huyền và Tang Ngu bỗng chốc sụp vai xuống.

Nhiễm Lệ lại nói: “Ai cũng có bí mật, hay là chúng ta về ngủ trước đi, sư phụ Nguyên Hoa, chị cũng sớm đi ngủ đi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!