Rồi sau đó cô xụ mặt, mặt rất nghiêm túc nói: “Tôi nói nghiêm túc, uống rượu sẽ làm hỏng chuyện. Chúng ta không cho thực khách mua cũng giảm bớt khách uống tại quán ăn, uống xong đợt rượu này chờ đến năm sau sẽ nấu tiếp.”
“!”
Năm sau?
Ông cụ Triệu, chú Nam và những người khác đều sốt ruột bàn tán xôn xao.
Không muốn uống rượu trong quán ăn?
Vậy thì ra ngoài nấu rượu, nấu xong để ở chỗ bọn họ để dành!
Uống rượu làm hỏng việc?
Không không không, uống rượu ở Tiệm Mỹ Thực Trình Ký không tệ chút nào!
Nhưng không có cách nào, ngày thường Trình Nguyên Hoa nuông chiều bọn họ nhưng nếu thái độ cô đã kiên định thì bọn họ có nói nhiều cũng vô dụng.
Tang Ngu chọt chọt Diệp Dư Chiêu, anh ta ôm tia hy vọng cuối cùng: “Này, anh là bạn trai của Nguyên Hoa, mau mau thuyết phục cô ấy đi!”
Bọn họ đều biết rằng lời nói của Diệp Dư Chiêu vẫn có trọng lượng.
Nhưng mà Diệp Dư Chiêu lại ôm Hoàng Thượng, một tay vuốt ve Hoàng Thượng cũng không ngẩng đầu lên, trầm giọng nói: “Không nghe có người nói uống rượu sẽ làm chuyện bậy bạ sao? Đều làm hỏng việc, vậy thì uống rượu làm gì?”
Lời anh nói có chút bực dọc, người khác nghe không hiểu nhưng Trình Nguyên Hoa hiểu.
Đột nhiên cô cảm thấy chột dạ.
Tang Ngu mù tịt: “... Anh đang nói gì vậy?”
Trình Nguyên Hoa ho khan một tiếng, bước lên phía trước và mỉm cười với Diệp Dư Chiêu: “Để em ôm Hoàng Thượng lên.”
Diệp Dư Chiêu lùi lại một bước, lặng lẽ nói: “Không cần...”
Lời vừa dứt Hoàng Thượng đạp chân một cái và từ trong lòng của Diệp Dư Chiêu nhảy qua trong lòng Trình Nguyên Hoa.
Diệp Dư Chiêu: “...”
Anh trợn mắt nhìn Hoàng Thượng.
Đối phương nằm trong lòng Trình Nguyên Hoa, vẫy đuôi rất nhanh.
Đây là nói cho mọi người biết sự thật...
Bất kể có cố gắng làm thế nào để lấy lòng nó, hậu cung có ba ngàn người thì nó chỉ yêu mình Trình Nguyên Hoa.
Tang Ngu vuốt cằm, anh ta nhìn Trình Nguyên Hoa lại nhìn Diệp Dư Chiêu và nói: “Trước kia hai người... Tại sao tôi cảm thấy bầu không khí có chút khác thường?”
Sư Huyền xen vào: “Cãi nhau sao?”
Trình Nguyên Hoa: “Đừng nói nhảm.”
Diệp Dư Chiêu: “Im miệng.”
Hai người nói một lượt, nói đồng thanh với nhau.
Sư Huyền: “...” cãi nhau chính là cãi nhau, còn không cho phép người khác nói ra?
Cãi nhau thì Trình Nguyên Hoa không nhận ra, ít nhất cô không cảm thấy đó là một cuộc cãi vã giữa hai người.
Chỉ có thể nói rằng... Diệp Dư Chiêu đơn phương phản đối.
Phản đối rằng Trình Nguyên Hoa coi chuyện xảy ra đêm đó như không có chuyện gì xảy ra, không đề cập đến một từ nào và thậm chí mỗi khi anh nhắc đến thì cô sẽ chuyển chủ đề.
Đến nỗi Diệp Dư Chiêu cứ luôn trách móc.
Diệp Dư Chiêu vô cùng phẫn uất, Trình Nguyên Hoa đang nghĩ cách giải quyết và mọi người trong Tiệm Mỹ Thực Trình Ký đều tin chắc rằng họ đang “Cãi nhau”bọn họ cùng nhau chờ đợi ba ngày xem thử.
Hết ba ngày Trình Nguyên Hoa sẽ đào hai vò rượu cùng nhau uống.
Vào ngày này nhà họ Diệp cũng tới, Kỷ Khanh cũng đến, ông cụ Triệu và Mạc Nguyên vẫn chưa đi. Vương Ký đã tới, ngay cả ông Vinh và Trịnh Uyển cũng đưa Bối Nhi tới.
Thời tiết lạnh, mặc dù ông Vinh và Trịnh Uyển quan tâm đến Bối Nhi nhưng họ không coi nó như một bông hoa trong nhà kính.
Họ mặc đồ cho nó rất dày, ôm nó vào cửa Tiệm Mỹ Thực Trình Ký.
Vừa bước vào đã có lò sưởi, cũng không sợ đứa trẻ bị cảm lạnh.
Trình Nguyên Hoa đang nấu ăn trong bếp, ông cụ Triệu cũng đang nấu ăn. Lưu Toàn Phúc, Nhiễm Lệ và Mạc Nguyên đang phụ giúp. Ở nhà bếp náo nhiệt, bên ngoài có rất nhiều người cũng rất sôi nổi.
Khi Trình Nguyên Hoa đi ra nhìn thấy Diệp Dư Chiêu đang ôm Bối Nhi.
Bước chân của cô hơi khựng lại.
Ở phía trước động tác của Diệp Dư chiêu rất nhẹ nhàng, tay hơi run mặc dù rõ ràng cứng đờ và căng thẳng.
Trong tương lai Diệp Dư Chiêu... Sẽ là một người cha tốt?
Trình Nguyên Hoa nhấc chân bước lên phía trước, có má lúm đồng tiền nói: “Chị Trịnh chị tới rồi, Bối Nhi là tới thăm mẹ nuôi sao?”